MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Nghi Can XChương 7: Kế hoạch hoàn hảo từng giây

Phía Sau Nghi Can X

Chương 7: Kế hoạch hoàn hảo từng giây

2,183 từ · ~11 phút đọc

Tiếng chuông cửa vang lên. Một hồi chuông kéo dài, dứt khoát, hoàn toàn khác biệt với những âm thanh thường ngày của khu tập thể cũ kỹ. Nó không phải tiếng gõ cửa rụt rè của người giao hàng, cũng không phải nhịp gõ ba tiếng quen thuộc của Ngọc Hải. Đó là âm thanh của quyền lực, của sự kiểm soát, và của mối nguy hiểm đang chực chờ ập xuống.

Nguyệt Cầm đang ngồi nhặt rau ở góc bếp, bàn tay cô khựng lại giữa không trung. Mớ rau muống nát bấy trong tay cô tự lúc nào. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp tim đang đập loạn xạ như muốn phá tung lồng ngực. Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường. 14 giờ 30 phút. Đúng như Hải dự đoán, họ đã đến. Sự chính xác của Hải khiến cô vừa an tâm lại vừa sợ hãi.

"Mẹ ơi, ai gọi cửa thế ạ?" Lan Ngọc đang ngồi vẽ tranh ở bàn học, ngước đôi mắt tròn xoe lên hỏi. Sự ngây thơ của con trẻ càng làm không khí thêm phần ngột ngạt.

"Để mẹ ra xem. Con cứ ngồi yên đấy vẽ tiếp nhé," Cầm nói, giọng cô vang lên bình thản một cách đáng ngạc nhiên. Có lẽ sự sợ hãi tột độ khi vượt qua một ngưỡng nào đó đã biến thành trạng thái tê liệt cảm xúc, giúp cô diễn vai này tốt hơn.

Cầm lau tay vào chiếc tạp dề cũ, bước ra cửa. Cô dừng lại một giây trước tấm gương nhỏ treo trên tường, vuốt lại mái tóc lòa xòa. Một chút mệt mỏi, một chút luộm thuộm của người phụ nữ nội trợ đơn thân. Hoàn hảo.

Cô vặn nắm đấm cửa.

Đứng trước mặt cô là hai người đàn ông. Một người trẻ tuổi mặc cảnh phục, tay cầm sổ ghi chép. Người còn lại lớn tuổi hơn, mặc thường phục với chiếc áo khoác màu be bạc màu, gương mặt khắc khổ và đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa đông. Đó là Thanh.

"Chào chị, chúng tôi là cán bộ điều tra," Thanh lên tiếng trước, giọng trầm và khàn. Anh giơ chiếc thẻ ngành lên một cách từ tốn. "Chị có phải là Trần Nguyệt Cầm, vợ cũ của anh Lê Sơn Tùng không?"

Cái tên "Lê Sơn Tùng" vang lên như một tiếng nổ giữa hành lang yên tĩnh. Cầm cảm thấy đầu gối mình mềm nhũn, nhưng cô bám chặt tay vào cánh cửa để giữ thăng bằng.

"Vâng... là tôi," Cầm đáp, đôi mắt mở to vẻ ngạc nhiên và lo lắng. "Có chuyện gì với anh ấy sao? Anh ấy lại gây rắc rối gì à?"

Thanh không trả lời ngay. Anh quan sát cô. Anh nhìn vào đôi bàn tay đang bám chặt mép cửa, nhìn vào quầng thâm dưới mắt cô, và cả mùi thức ăn bám trên quần áo cô. Mọi thứ đều toát lên vẻ bình thường của một người phụ nữ lao động, nhưng trực giác của Thanh lại cảm thấy một sự "phòng thủ" vô hình.

"Chúng tôi có tin buồn muốn báo cho chị," Thanh hạ giọng, quan sát từng thớ cơ trên mặt Cầm. "Sáng nay, chúng tôi tìm thấy thi thể của anh Lê Sơn Tùng tại khu vực bãi bồi ven sông. Anh ấy đã bị sát hại."

Cầm chết lặng. Cô không cần phải diễn cảnh này. Dù đã biết trước cái chết của Tùng, nhưng khi nghe chính miệng cảnh sát xác nhận, nỗi kinh hoàng vẫn ập đến như mới nguyên.

"Sao cơ...?" Cầm lắp bắp, tay cô buông thõng xuống. "Chết... bị sát hại ư? Các anh có nhầm không? Anh ấy... anh ấy to khỏe thế kia mà..."

"Chúng tôi đã xác nhận danh tính qua giấy tờ tùy thân tìm thấy trên người nạn nhân," Thanh nói, bước thêm một bước nhỏ về phía trước, xâm phạm nhẹ vào không gian an toàn của Cầm. "Chúng tôi cần hỏi chị một số câu hỏi để phục vụ điều tra. Chúng tôi có thể vào nhà không?"

Cầm lùi lại, gật đầu một cách máy móc. "Vâng... mời các anh vào."

Thanh và cậu cấp dưới bước vào căn hộ. Căn phòng nhỏ, sạch sẽ nhưng đồ đạc cũ kỹ. Thanh lướt mắt qua mọi thứ. Sàn nhà sạch bong. Trên tường treo vài bức tranh trẻ con vẽ. Mùi hương duy nhất là mùi rau xào từ bếp bay ra. Không có mùi của đàn ông trong căn nhà này.

Thanh ngồi xuống ghế sofa đối diện Cầm. Cậu cảnh sát trẻ lấy sổ ra ghi chép.

"Chị Cầm, lần cuối cùng chị gặp hoặc liên lạc với anh Tùng là khi nào?" Thanh hỏi, ánh mắt anh ghim chặt vào mắt cô.

Đây là lúc kịch bản của Ngọc Hải bắt đầu phát huy tác dụng. Cầm nhớ lại lời dặn của anh: Hãy nói sự thật về những lần gặp trước, chỉ nói dối về lần gặp cuối cùng.

"Là... khoảng hơn một tuần trước," Cầm trả lời, giọng run run, tay đan vào nhau đặt trên đùi. "Anh ấy đến đây đòi tiền. Chúng tôi đã cãi nhau. Anh ấy dọa sẽ đánh tôi nếu không đưa tiền... Sau đó anh ấy bỏ đi. Từ đó đến nay tôi không gặp lại."

"Anh ấy có thường xuyên đến đây không?"

"Thỉnh thoảng. Mỗi khi hết tiền hoặc say rượu."

Thanh gật đầu. Thông tin này khớp với lời khai của hàng xóm. Nhưng bây giờ mới là câu hỏi quan trọng nhất.

"Chị Cầm," Thanh nghiêng người về phía trước. "Theo kết quả pháp y, nạn nhân tử vong vào khoảng tối ngày kia, tức là ngày mười tháng ba. Trong khoảng thời gian từ 18 giờ đến 22 giờ tối hôm đó, chị đang ở đâu và làm gì?"

Cầm cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Ngày mười tháng ba. Đó là ngày hôm kia.

Cô biết rõ sự thật: Chồng cô chết vào ngày chín tháng ba một ngày trước đó. Nhưng Hải đã nói đúng. Cảnh sát đang tin rằng Tùng chết vào ngày mười tháng ba. Cái xác bị đánh tráo, sự tác động nhiệt độ, tất cả đã đánh lừa họ.

Sự tự tin len lỏi trở lại trong lòng Cầm. Cô không nói dối về việc mình làm ngày mười tháng ba. Cô chỉ đang nói về một sự thật không liên quan đến vụ án thực sự.

"Ngày mười tháng ba..." Cầm nhíu mày, giả vờ suy nghĩ một chút. "Hôm đó là thứ tư... À, tối hôm đó tôi đưa cháu đi xem phim."

"Xem phim?" Thanh nhướng mày. "Mấy giờ?"

"Suất chiếu lúc 19 giờ," Cầm nói rành rọt hơn. "Phim hoạt hình 'Bí mật của những vì sao'. Con gái tôi đòi đi xem mãi nên tôi mới đưa cháu đi."

"Chị xem ở rạp nào?"

"Rạp ở trung tâm quận, gần ngã tư lớn ấy ạ."

"Sau khi xem phim xong thì sao?"

"Hai mẹ con đi ăn kem ở quán đối diện rạp. Đến khoảng 21 giờ 30 thì chúng tôi về nhà và đi ngủ."

Lời khai trôi chảy. Quá trôi chảy đối với một người vừa nghe tin chồng cũ bị giết. Thanh xoay đồng xu trong tay.

"Chị có ai làm chứng không? Hoặc còn giữ vé xem phim không?"

"Vé xem phim..." Cầm đứng dậy, đi về phía kệ sách nhỏ cạnh tivi. Cô lục tìm trong cuốn truyện tranh của Lan Ngọc. "Đây rồi. Cháu nó thích giữ lại làm kỷ niệm nên kẹp vào đây."

Cô đưa cho Thanh hai tấm vé xem phim nhàu nhĩ.

Thanh cầm lấy, soi kỹ dưới ánh sáng. Tên phim, ngày giờ, số ghế. Tất cả đều khớp với thời gian tử vong của nạn nhân. Nếu Cầm thực sự ở trong rạp chiếu phim từ 19 giờ đến 21 giờ, cô ấy có bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo. Từ rạp phim đến bờ sông nơi tìm thấy xác phải mất ít nhất 45 phút lái xe. Cô ấy không thể phân thân được.

"Chúng tôi sẽ giữ cái này để xác minh," Thanh nói, bỏ hai tấm vé vào túi nilon vật chứng. Anh nhìn Cầm, ánh mắt dịu đi một chút nhưng vẫn đầy dò xét. "Chị có biết anh Tùng có mâu thuẫn với ai khác ngoài chị không? Ví dụ như chủ nợ, bạn bè xã hội?"

"Tôi... tôi không biết rõ," Cầm lắc đầu, nước mắt bắt đầu ứa ra. "Anh ấy quan hệ phức tạp lắm. Cờ bạc, rượu chè... Tôi đã khuyên can nhiều lần nhưng không được nên mới phải ly hôn. Dù anh ấy tệ bạc, nhưng nghe tin anh ấy chết thảm như vậy... tôi cũng..."

Cô bật khóc. Tiếng khóc nức nở, đau đớn. Một phần là diễn, nhưng phần lớn là sự giải tỏa cho những căng thẳng tột độ mấy ngày qua.

Thanh im lặng chờ cô khóc xong. Anh quan sát đôi vai rung lên của người phụ nữ nhỏ bé này. Mọi thứ đều hợp lý. Động cơ giết người có thể có (do bị bạo hành), nhưng bằng chứng ngoại phạm lại quá vững chắc. Hơn nữa, cách thức gây án – đập nát mặt, đốt tay – mang đậm tính chất giang hồ thanh toán hơn là hành động của một người phụ nữ chân yếu tay mềm.

"Được rồi, cảm ơn chị đã hợp tác," Thanh đứng dậy. "Chúng tôi xin phép ra về. Nếu nhớ ra điều gì, hãy gọi cho tôi theo số này."

Anh đặt tấm danh thiếp lên bàn.

Cầm tiễn họ ra cửa. Khi cánh cửa khép lại, chân cô khuỵu xuống. Cô ngồi bệt xuống sàn nhà lạnh lẽo, thở dốc như người vừa thoát chết đuối. Cô đã qua ải đầu tiên. Kịch bản của Hải đã cứu cô.

Bên ngoài hành lang, Thanh bước đi chậm rãi. Cậu cấp dưới đi bên cạnh hỏi nhỏ:

"Sếp thấy sao? Cô này có vẻ không liên quan. Bằng chứng ngoại phạm rõ ràng quá."

Thanh không trả lời ngay. Anh dừng lại trước cửa căn hộ số 4 bên cạnh. Anh nhìn tấm biển số nhà, rồi nhìn cánh cửa đóng kín mít. Một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lòng anh.

"Cậu có để ý không?" Thanh hỏi.

"Để ý gì ạ?"

"Đôi mắt của cô ấy," Thanh nói, giọng trầm ngâm. "Cô ấy khóc, cô ấy sợ hãi. Nhưng nỗi sợ đó... dường như không phải dành cho cái chết của chồng cũ. Nó giống nỗi sợ của một người đang đi trên dây hơn."

"Ý sếp là sao?"

"Và cái vé xem phim nữa," Thanh tiếp tục, tay đút vào túi quần chạm vào đồng xu. "Nó được kẹp trong cuốn truyện tranh. Rất tự nhiên. Nhưng chính sự tự nhiên đó lại khiến tôi thấy gợn. Giống như nó được đặt ở đó để chờ chúng ta hỏi đến vậy."

Thanh quay đầu lại nhìn cánh cửa căn hộ số 3 một lần nữa.

"Kiểm tra camera rạp chiếu phim ngay lập tức. Xác minh xem hai mẹ con cô ta có thực sự vào rạp không, hay chỉ mua vé rồi đi đâu đó. Và điều tra thêm về hàng xóm xung quanh. Đặc biệt là..."

Thanh gõ nhẹ ngón tay lên cửa căn hộ số 4.

"...Người sống ở căn hộ này. Một người phụ nữ đơn thân sống cạnh một người đàn ông nào đó, đôi khi mối quan hệ của họ còn phức tạp hơn chúng ta tưởng."

Đúng lúc đó, cửa căn hộ số 4 bật mở.

Ngọc Hải bước ra. Anh mặc một chiếc áo len mỏng, tay cầm túi rác. Gương mặt anh thờ ơ, đôi mắt sau cặp kính cận nhìn lướt qua Thanh và cậu cảnh sát như nhìn những vật thể vô tri.

"Xin lỗi, cho tôi đi nhờ," Hải nói, giọng lạnh nhạt, lách qua người Thanh để đi về phía cầu thang.

Thanh nhìn theo bóng lưng gầy gò của Hải. Một tia chớp lóe lên trong đầu vị thám tử già. Dáng đi ấy, sự bình thản đến mức vô cảm ấy...

"Này anh bạn," Thanh gọi với theo.

Hải dừng lại, không quay đầu, chỉ hơi nghiêng người. "Chuyện gì?"

"Anh sống ở đây lâu chưa?"

"Ba năm," Hải đáp gọn lỏn.

"Anh có biết người đàn ông hay đến gây rối ở nhà bên cạnh không? Anh ta vừa bị giết."

Hải quay lại, gương mặt không chút biểu cảm thay đổi. "Tôi không quan tâm chuyện người khác. Nhưng nếu hắn chết, thì khu này sẽ yên tĩnh hơn để tôi làm việc. Đó là tin tốt."

Nói xong, Hải bước đi thẳng, tiếng bước chân đều đặn vang vọng trong cầu thang bộ.

Thanh đứng đó, mỉm cười nhẹ. Một nụ cười của kẻ săn mồi vừa ngửi thấy mùi con mồi tiềm năng.

"Thú vị đấy," Thanh lầm bầm. "Một kẻ coi cái chết của người khác là 'tin tốt' vì sự yên tĩnh. Hắn quá lý trí. Hoặc là..."

"...Hắn đang che giấu một sự hỗn loạn khủng khiếp bên trong."

Cuộc cờ vây đã chính thức có thêm một người chơi. Và nước đi tiếp theo sẽ không còn dễ dàng cho Ngọc Hải nữa.