MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau sự tôn nghiêmChương 10: NHỮNG BƯỚC CHÂN TRONG HÀNH LANG TỐI

Phía sau sự tôn nghiêm

Chương 10: NHỮNG BƯỚC CHÂN TRONG HÀNH LANG TỐI

719 từ · ~4 phút đọc

Ông Giáo đặt khay trà xuống bàn gỗ trong vườn, đôi bàn tay gầy gò với những khớp xương to bè hơi run nhẹ nhưng cử chỉ vẫn tề chỉnh như một chiếc đồng hồ cổ được lên dây cót kỹ lưỡng. Ông đã ở trong cái dinh thự này đủ lâu để biết rằng tiếng im lặng cũng có nhiều tầng nghĩa. Sự im lặng bao trùm nhà họ Trịnh sau đêm đổ vỡ không phải là sự bình yên của sự hòa giải; nó là tiếng rắc của một thân cây đại thụ đang nứt toác từ bên trong cốt tủy.

Ông nhìn qua ô cửa sổ kính màu, bóng dáng ông Trịnh ngồi bất động trong thư viện như một pho tượng bị bỏ quên. Người đàn ông ấy, kẻ mà thế giới ngoài kia gọi bằng "Ngài" với tất cả sự kính trọng, thực chất trong mắt ông Giáo, vẫn chỉ là gã thanh niên đầy tham vọng của ba mươi năm trước—kẻ đã dùng cả thanh xuân để tẩy rửa mùi bùn đất trên đôi giày công nhân của mình bằng máu và sự dối trá.

— “Cậu chủ Minh vừa ra ngoài, thưa Ngài,” ông Giáo khẽ bẩm báo khi bước vào thư viện, giọng ông trầm và đục như tiếng lá khô chạm đất.

Ông Trịnh không quay lại, ánh mắt vẫn dán vào những tán hoàng lan xơ xác ngoài vườn. Giọng ông khàn đi, mang theo sự mỏi mệt của một vị vua vừa nếm trải mùi vị của cuộc đảo chính từ chính máu mủ của mình:

— “Nó đi đâu?”

— “Cậu ấy không nói. Nhưng tôi thấy cậu ấy mang theo tập hồ sơ màu xanh... tập hồ sơ lưu trữ những bản vẽ đầu tiên của dự án Nam Thành.”

Một sự biến động nhỏ trên bờ vai của ông Trịnh. Đó không đơn thuần là một tập bản vẽ; đó là chứng cứ của một vụ đánh tráo vật liệu thi công đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian. Nếu Minh tìm ra những con số bị tẩy xóa trong đó, sự tôn nghiêm của ông không chỉ bị sứt mẻ, nó sẽ bị nghiền nát thành nhục nhã.

— “Ông đã ở với tôi bao nhiêu năm rồi, Giáo?” — Ông Trịnh bất chợt hỏi, một câu hỏi lạc lõng.

— “Ba mươi hai năm, thưa Ngài. Từ lúc viên gạch đầu tiên của ngôi nhà này còn chưa đặt xuống.”

— “Ông có thấy tôi sai không?”

Ông Giáo im lặng. Trong cái không gian ngột nạt của hàng ngàn cuốn sách da thuộc, sự im lặng của người quản gia giống như một bản án không lời. Ông không trả lời, chỉ chậm rãi tiến lại gần, dùng chiếc khăn bông trắng lau đi một vết bụi bám trên tấm bằng khen treo trên tường.

— “Thưa Ngài, đá cứng thì dễ vỡ, mà người gồng mình quá thì dễ gãy. Ngài đã gồng mình để đứng thẳng quá lâu rồi.”

Trong khi đó, ở một quán cà phê cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ phía bên kia thành phố, Minh đang ngồi đối diện với người đàn bà lạ mặt. Ánh sáng vàng vọt, tù mù của quán hắt lên gương mặt khắc khổ của bà ta, làm nổi rõ những vết hằn của một đời lam lũ.

— “Cậu muốn biết gì ở tôi?” — Người đàn bà cười nửa miệng, một nụ cười đầy mỉa mai. “Muốn biết cha cậu đã 'mua' sự im lặng của cha tôi với giá bao nhiêu, hay muốn biết cái giá của sự tôn nghiêm mà cậu đang thừa hưởng được xây bằng bao nhiêu mạng người dưới chân công trình đó?”

Minh siết chặt ly cà phê trong tay, cảm nhận hơi nóng lan tỏa nhưng không đủ để làm ấm cái lạnh đang len lỏi trong tim. Anh nhận ra rằng, để đi hết con đường này, anh sẽ phải lột trần không chỉ cha mình, mà là cả cái thế giới hoa lệ nhưng mục rỗng mà anh đã sinh ra.

Chương 10 khép lại bằng một tiếng sấm rền vang từ phía chân trời. Cơn mưa lớn sắp tới, và lần này, không có chiếc ô nào đủ lớn để che chắn cho sự tôn nghiêm đã đến ngày mãn hạn.