Nếu dinh thự nhà họ Trịnh là một pháo đài đang nứt vỡ, thì giới kinh doanh ngoài kia chính là bầy kền kền nhạy bén nhất. Chúng không đợi đến khi con mồi gục ngã mới bắt đầu rỉa rót; chúng đánh hơi thấy mùi của sự suy tàn ngay từ cái nhíu mày không đúng lúc của người đứng đầu.
Sáng thứ Hai, trụ sở tập đoàn Trịnh Gia bao phủ bởi một vẻ tĩnh lặng giả tạo. Ông Trịnh bước xuống từ chiếc xe sang trọng, nhưng lần này, tiếng đế giày da chạm vào sảnh đá không còn vang lên sự đanh thép của một vị vương giả. Ông cảm nhận được những ánh mắt lén lút của nhân viên, những lời xì xào ngưng bặt khi ông đi ngang qua. Tin đồn về việc "thái tử" nhà họ Trịnh bỏ nhà đi và những rắc rối pháp lý từ các dự án cũ đã bắt đầu rò rỉ như nước thấm qua mạch ngầm.
Trong phòng họp rộng lớn với tầm nhìn bao quát cả thành phố, một người đàn ông trung niên với gương mặt nhẵn nhụi, đôi mắt sắc lạnh như dao mổ đã ngồi đợi sẵn. Đó là Hoàng — đối thủ truyền kiếp của ông Trịnh, kẻ luôn thèm khát miếng bánh địa ốc mà Trịnh Gia đang nắm giữ.
— “Anh Trịnh, trông anh có vẻ không được khỏe,” Hoàng mở lời, giọng điệu thân tình một cách đáng tởm. “Tôi nghe nói dự án Nam Thành đang gặp chút trục trặc về giấy tờ khảo sát cũ? Những chuyện từ ba mươi năm trước… đôi khi chúng có thói quen sống lại vào lúc ta ít ngờ tới nhất.”
Ông Trịnh siết chặt hai tay dưới mặt bàn kính bóng loáng. Ông biết Hoàng không chỉ đến để thăm hỏi. Hắn ta đại diện cho một liên minh những kẻ đang muốn xẻ thịt Trịnh Gia khi nhận thấy sự rạn nứt trong nội bộ gia đình ông.
— “Cậu lo cho tôi quá rồi, Hoàng ạ,” ông Trịnh đáp, giọng vẫn giữ được vẻ bề trên nhưng hơi thở đã bắt đầu nặng nhọc. “Những tin đồn thất thiệt chỉ dành cho những kẻ không có việc gì làm.”
— “Vậy sao?” Hoàng mỉm cười, đẩy một tờ báo kinh tế vừa xuất bản qua mặt bàn. “Vậy còn việc con trai anh đang đi lại với con gái của một người công nhân đã chết ở công trường năm xưa thì sao? Anh biết đấy, giới truyền thông rất thích những câu chuyện về sự chuộc lỗi... hoặc sự phơi bày.”
Máu trong người ông Trịnh dường như đông cứng lại. Minh không chỉ rời đi, nó đang đào bới lại cái hố mà ông đã dùng cả đời để lấp đầy. Nó đang bắt tay với kẻ thù của ông mà không hề hay biết rằng mình đang trở thành quân cờ trong tay những con kền kền này.
Cùng lúc đó, tại căn gác trọ nhỏ của người đàn bà lạ mặt — người mà Minh giờ đã biết tên là bà Lành — không khí đặc quánh mùi thuốc tẩu và sự thù hận lâu đời. Minh ngồi đó, trước mặt anh là những tấm ảnh đen trắng về những nạn nhân của vụ sập công trường năm ấy.
— “Cha cậu là một kiến trúc sư vĩ đại, đúng không?” Bà Lành vừa ho vừa nói, tiếng ho xé tan không gian chật hẹp. “Ông ta vĩ đại vì đã biết cách xây dựng sự nghiệp trên những bộ xương không tiếng nói. Cậu cầm lấy tập hồ sơ này đi. Đây là những bức thư cha tôi viết trước khi chết, kể về việc ông ta đã bị ép phải thay đổi kết cấu móng nhà để bòn rút tiền nguyên liệu như thế nào.”
Minh đưa tay nhận lấy tập giấy ố vàng, cảm thấy nó nặng nề như một tảng đá nghìn cân. Anh nhận ra rằng, mỗi mét vuông trong ngôi dinh thự tôn nghiêm kia đều được tưới bằng những giọt nước mắt và sự dối trá này.
Cơn mưa ngoài kia bắt đầu nặng hạt, những hạt mưa đập mạnh vào cửa kính văn phòng tập đoàn và cửa sổ căn gác trọ, như muốn rửa trôi lớp sơn bóng bẩy của sự thành đạt, để lộ ra những đường gân xanh xao của sự thật trần trụi. Một cuộc chiến không còn nằm trong bốn bức tường nhà họ Trịnh nữa; nó đã bắt đầu tràn ra đường phố, nơi những bí mật không còn là của riêng ai.