MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau sự tôn nghiêmChương 13: BÓNG MA TRONG DÒNG HỌ

Phía sau sự tôn nghiêm

Chương 13: BÓNG MA TRONG DÒNG HỌ

697 từ · ~4 phút đọc

Minh ngồi chết lặng trong căn gác trọ của bà Lành, hơi lạnh từ những bức tường ẩm mốc thấm qua lớp áo, nhưng cái lạnh trong lòng anh còn buốt giá hơn. Cái tên "Nguyễn Văn Diệp" hiện lên trên bản báo cáo sai lệch như một vệt mực loang, nuốt chửng chút hy vọng cuối cùng về sự trong sạch của phía ngoại. Đó là tên của cậu ruột anh — người em trai duy nhất của bà Phương, người đã qua đời trong một vụ tai nạn bí ẩn ngay sau khi dự án Nam Thành hoàn thành.

Bà Lành nhìn vào gương mặt tái nhợt của Minh, đôi mắt bà nheo lại đầy vẻ thấu thị. Bà không thúc giục, cũng không an ủi. Với bà, sự thật là một thứ thuốc đắng, và Minh vừa mới chỉ nhấp ngụm đầu tiên.

— "Cậu nhận ra rồi phải không?" — Giọng bà Lành khàn đặc. — "Cha cậu không làm việc đó một mình. Ông ta là kiến trúc sư, nhưng chính gia đình mẹ cậu — những người nắm giữ nguồn cung ứng vật liệu thời đó — mới là kẻ đã 'đổ xương cốt' vào bê tông. Họ đã cùng nhau thắt một nút dây thừng, và giờ nút dây đó đang siết vào cổ cậu."

Minh đứng dậy, bước chân loạng choạng rời khỏi căn gác. Anh lái xe trong vô định, cơn mưa tầm tã làm nhòe đi ánh đèn đường, giống như cách sự thật đang làm nhòe đi những giá trị đạo đức mà anh từng tôn thờ.

Anh trở về dinh thự vào lúc nửa đêm. Cánh cổng sắt nặng nề rên rỉ khi mở ra. Minh không về phòng mình mà đi thẳng vào phòng trà của bà Phương. Bà vẫn ngồi đó, bên cạnh chiếc lò sưởi đã tắt lịm, đôi tay gầy guộc đan những sợi len một cách máy móc.

— "Mẹ," — Minh lên tiếng, giọng anh nghẹn lại. — "Cậu Diệp... thực sự đã chết vì tai nạn sao?"

Tiếng kim đan chạm vào nhau dừng bặt. Một khoảng lặng kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng mưa đập vào cửa kính. Bà Phương không quay lại, nhưng Minh thấy bờ vai bà run lên bần bật.

— "Sao con lại hỏi chuyện đó vào lúc này?" — Giọng bà mỏng như một sợi tơ sắp đứt.

— "Con đã thấy tên cậu trong hồ sơ rút ruột công trình Nam Thành. Có phải vì thế mà cha đã cưới mẹ? Có phải vì thế mà mẹ luôn im lặng trước mọi sự độc đoán của cha suốt ba mươi năm qua? Vì gia đình chúng ta đang nợ ông ấy một mạng người, hay nợ ông ấy sự bảo sạch cho cái tên Nguyễn Văn?"

Bà Phương xoay người lại, gương mặt bà dưới ánh đèn mờ ảo trông giống như một bức tượng sáp đang tan chảy. Bà không phủ nhận. Sự im lặng của bà chính là câu trả lời tàn khốc nhất.

— "Minh à... có những sự thật mà khi biết rồi, con sẽ không bao giờ có thể quay lại làm một người bình thường được nữa."

Đúng lúc đó, bóng của ông Trịnh hiện lên ở lối vào phòng trà. Ông đứng đó, khoanh tay trước ngực, đôi mắt rực lên một vẻ đắc thắng cay đắng.

— "Giờ thì con đã hiểu chưa, con trai?" — Ông Trịnh bước tới, tiếng đế giày nện xuống sàn gỗ vang lên đầy đe dọa. — "Cái tòa lâu đài tôn nghiêm này không chỉ xây trên sự dối trá của ta, mà còn trên sự nhơ nhuốc của dòng họ mẹ con. Con định tố cáo ai đây? Tố cáo ta để đưa mẹ con vào chỗ chết sao?"

Minh nhìn hai người họ — một kẻ thủ ác đầy quyền lực và một kẻ đồng lõa đầy đau khổ. Anh nhận ra mình đang đứng ở giữa một mê hồn trận của sự tội lỗi. Anh không còn là người cầm đuốc đi tìm ánh sáng nữa, anh chính là người đang nắm giữ ngòi nổ cho một quả bom sẽ san phẳng tất cả.