MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau sự tôn nghiêmChương 14: NHỮNG GƯƠNG MẶT TRONG GIA PHẢ

Phía sau sự tôn nghiêm

Chương 14: NHỮNG GƯƠNG MẶT TRONG GIA PHẢ

719 từ · ~4 phút đọc

Đêm đó, dinh thự nhà họ Trịnh không ngủ. Những ánh đèn tường mờ ảo hắt bóng các nhân vật lên vách đá vôi, trông họ giống như những bóng ma đang trình diễn một vở kịch câm nghiệt ngã. Minh đứng giữa phòng trà, cảm thấy hơi thở của cha mình phả sau gáy như một bản án, và sự im lặng của mẹ như một vực thẳm không đáy.

— “Cậu Diệp không chết vì tai nạn, đúng không?” — Minh lặp lại, giọng anh giờ đây không còn run rẩy mà trở nên đanh sắc, một sự đanh sắc kế thừa từ chính người cha mà anh căm ghét.

Ông Trịnh cười nhạt, thanh âm khô khốc vang lên trong gian phòng: — “Cậu ta chết vì sự tham lam của chính gia đình mình. Nhưng ta đã dùng danh tiếng của Trịnh Gia để biến nó thành một vụ tai nạn lao động đáng tiếc, để mẹ con và bà ngoại con không phải vào tù. Ta đã mua sự tự do cho dòng họ Nguyễn bằng chính danh dự của mình. Và giờ, con muốn trả ơn ta bằng cách tống ta vào ngục sao?”

Bà Phương bất thình lình đứng bật dậy, chiếc kim đan rơi xuống sàn đá tạo nên một tiếng "keng" chói tai. — “Anh thôi đi! Anh không cứu họ, anh chỉ đang giam cầm tôi! Anh dùng cái chết của Diệp để biến tôi thành một món đồ trang trí trong ngôi nhà này suốt ba mươi năm qua!”

Cuộc khẩu chiến bị ngắt quãng bởi tiếng chuông điện thoại của Minh. Một số lạ. Minh nhìn lướt qua cha mình rồi bước ra ban công, nơi cơn mưa đang tạt những tia lạnh buốt vào mặt.

— “Cậu Trịnh, tôi có một món quà cho cậu,” giọng nói nhẵn nhụi của Hoàng vang lên ở đầu dây bên kia. “Tôi biết cậu đang giữ hồ sơ Nam Thành. Nhưng cậu có biết rằng... hồ sơ đó vẫn thiếu trang quan trọng nhất không? Trang nói về việc ai là người thực sự đã cắt dây phanh xe của cậu Diệp đêm đó?”

Minh cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Một lớp sự thật khác lại bị bóc tách. Vụ tai nạn không phải là ngẫu nhiên, và nó cũng không đơn thuần là sự sụp đổ của đạo đức kinh doanh. Đó là một vụ mưu sát.

— “Tại sao ông lại nói với tôi?” — Minh hỏi, đôi mắt anh nheo lại dưới làn mưa.

— “Vì chúng ta có cùng mục tiêu,” Hoàng cười thấp. “Tôi muốn đế chế của cha cậu sụp đổ, còn cậu muốn sự thật. Gặp tôi tại bến tàu cũ vào sáng mai. Đừng để cha cậu biết, nếu cậu không muốn 'tai nạn' đó lặp lại với chính mình.”

Minh cúp máy, quay vào phòng. Anh thấy ông Trịnh đang nhìn mình với vẻ nghi hoặc, còn bà Phương thì đang lặng lẽ nhặt lại những sợi len rối bời. Trong khoảnh khắc ấy, Minh nhận ra mình đã thực sự bước chân vào trò chơi của những con kền kền. Anh không còn là người con trai đi tìm công lý thuần túy nữa; anh đã trở thành một quân cờ, hoặc có lẽ, anh đang bắt đầu học cách trở thành một kỳ thủ.

Anh nhìn thẳng vào mắt cha mình, một ánh nhìn mà lần đầu tiên trong đời khiến ông Trịnh phải hơi lùi bước. — “Con sẽ không tố cáo cha,” Minh nói chậm rãi. “Ít nhất là chưa phải bây giờ. Con cần tìm ra kẻ đã giết cậu Diệp.”

Ông Trịnh sững người, gương mặt vốn dĩ luôn kiểm soát được cảm xúc nay lộ ra một thoáng kinh hoàng. Sự tôn nghiêm giờ đây không còn là lớp vỏ bọc để che giấu sự dối trá, mà trở thành một tấm bình phong cho một tội ác lớn hơn nhiều.

Đêm hôm đó, Minh không ngủ. Anh ngồi bên cửa sổ, nhìn về phía bến tàu xa xôi. Anh biết, khi mặt trời mọc, cuộc đời anh sẽ không bao giờ còn những ranh giới trắng đen rõ rệt nữa. Phía sau sự tôn nghiêm, giờ đây là mùi của máu và sự phản bội đã lên men qua ba thập kỷ.