MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía sau sự tôn nghiêmChương 15: BẾN TÀU CỦA NHỮNG LỜI NÓI DỐI

Phía sau sự tôn nghiêm

Chương 15: BẾN TÀU CỦA NHỮNG LỜI NÓI DỐI

726 từ · ~4 phút đọc

Bến tàu cũ nằm ở rìa thành phố, nơi những xác tàu rỉ sét nằm phơi mình dưới màn mưa xám xịt như những con quái vật thời tiền sử bị bỏ quên. Mùi dầu máy nồng nặc hòa quyện với vị mặn chát của nước sông ô nhiễm tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

Minh đứng dưới mái hiên của một nhà kho đổ nát, chiếc áo măng tô sẫm màu dường như nặng thêm vì thấm nước. Đúng 5 giờ sáng, một chiếc xe đen bóng lặng lẽ trườn tới. Hoàng bước ra, đôi giày da bóng lộn lạc lõng giữa đống bùn đất nhão nhẹt. Hắn không cười, vẻ mặt nghiêm nghị lạ thường.

— “Cậu đến đúng giờ hơn cha cậu,” Hoàng mở lời, giọng nói bị tiếng sóng vỗ rì rào át đi phần nào. “Ông Trịnh luôn tin rằng quyền lực cho phép người ta bắt thời gian phải chờ đợi. Nhưng nhìn xem, thời gian đang bắt ông ta phải trả giá.”

— “Bằng chứng đâu?” Minh cắt ngang, anh không có tâm trí cho những lời triết lý đầy tính toán của đối thủ.

Hoàng chậm rãi lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã bong tróc, bên trong là những dòng ghi chép kỹ thuật và một tờ phiếu xuất kho vật tư cũ kỹ.

— “Trang này ghi lại lệnh điều động xe của cậu Diệp đêm đó. Nhưng hãy nhìn vào chữ ký ở dòng cuối.”

Minh đón lấy cuốn sổ. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, anh thấy một chữ ký quen thuộc đến mức run người. Không phải chữ ký của ông Trịnh với những nét hất lên đầy kiêu hãnh, mà là một chữ ký mềm mại, uốn lượn — chữ ký của bà Phương.

— “Cha cậu không cắt dây phanh,” Hoàng thì thầm, hơi thở của hắn tạo thành một làn khói mỏng trong không khí lạnh. “Mẹ cậu mới là người ra lệnh cho chiếc xe đó xuất phát, dù bà biết rõ nó đã hỏng. Bà ấy làm vậy để bảo vệ cha cậu khỏi cuộc thanh tra sáng hôm sau. Cái chết của cậu Diệp là sự hi sinh mà mẹ cậu đã chọn để giữ lại cái danh xưng phu nhân Trịnh Gia này.”

Thế giới quanh Minh như đổ sụp. Anh cảm thấy một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc xương sống. Hóa ra, sự tôn nghiêm mà anh vẫn hằng khinh bỉ không phải chỉ là sản phẩm của một bạo chúa, mà là sự vun đắp của một kẻ tử vì đạo giả tạo. Mẹ anh, người phụ nữ luôn đan len trong góc tối với vẻ mặt cam chịu, lại là người cầm lưỡi hái trong bóng tối.

— “Tại sao ông lại giữ thứ này?” — Minh hỏi, giọng anh lạc đi.

— “Để chờ đến ngày hôm nay,” Hoàng đáp, ánh mắt hắn rực lên sự thâm độc. “Tôi không cần tiền của cậu. Tôi cần cậu ký vào bản ủy quyền này để tôi thay mặt các nạn nhân kiện Trịnh Gia ra tòa. Cậu sẽ là nhân chứng sống. Đổi lại, tôi sẽ xóa sạch tên mẹ cậu khỏi vụ án này.”

Minh nhìn bản hợp đồng trong tay Hoàng. Đó là một thỏa thuận với quỷ dữ. Nếu anh ký, anh sẽ tàn phá cha mình và cứu lấy người mẹ tội lỗi. Nếu không, cả gia đình anh sẽ cùng chìm vào vũng bùn.

Đúng lúc đó, điện thoại của Minh rung lên. Một tin nhắn từ ông Giáo: "Cậu chủ về ngay, bà chủ đã bỏ đi rồi. Bà ấy để lại một bình trà đã pha sẵn... và một lá thư tuyệt mệnh."

Minh nhìn Hoàng, rồi nhìn về phía con đường dẫn về dinh thự. Anh nhận ra mình đang bị kẹt giữa hai gọng kìm. Một bên là sự thật trần trụi có thể giết chết tương lai, một bên là sự dối trá có thể cứu mạng người thân.

Anh không trả lời Hoàng, quay người chạy thẳng ra xe, mặc kệ tiếng gọi với theo của gã đàn ông đầy tham vọng. Trong đầu anh chỉ còn lại một câu hỏi: Phía sau sự tôn nghiêm, liệu có còn bất kỳ ai là nạn nhân thực sự, hay tất cả đều là những hung thủ đang đóng vai bị gậy?