Sáng hôm sau, dinh thự nhà họ Trịnh thức dậy trong một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Ánh nắng sớm xuyên qua những ô cửa kính màu, hắt lên sàn đá cẩm thạch những vệt sáng xanh đỏ giống như trong một thánh đường, nhưng không có sự cứu rỗi nào ở đây. Ông Trịnh vẫn ngồi ở vị trí cũ, tay cầm tách cà phê không đường, đôi mắt dán vào những con số nhảy múa trên bảng điện tử chứng khoán. Sự tôn nghiêm của ông thường ngày được bồi đắp bằng sự ổn định của những con số, nhưng sáng nay, chúng đang lao dốc.
Tiếng chuông cổng vang lên, cắt ngang bầu không khí đặc quánh. Đó không phải là tiếng chuông rụt rè của người đưa thư hay tiếng chuông quen thuộc của những người bà con xa. Nó vang lên dồn dập, thiếu kiên nhẫn.
Bà Phương bước ra sảnh, tay vẫn còn vương chút mùi bột của món điểm tâm đang làm dở. Qua màn hình camera giám sát, một người đàn bà đứng đó. Bà ta không sang trọng, chiếc áo khoác bạc màu và đôi mắt rực lên một vẻ quyết liệt pha lẫn tuyệt vọng. Bà Phương cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Có những thứ dù ta có chôn sâu dưới lớp đất của thời gian bao nhiêu lâu, thì sau một trận mưa rào, chúng vẫn lộ ra những mẩu xương trắng hếu.
— “Ai vậy?” — Ông Trịnh hỏi, giọng ông vẫn trầm nhưng đã mất đi vẻ thản nhiên vốn có.
— “Một người... tìm nhầm nhà, có lẽ vậy,” bà Phương đáp, giọng run rẩy một cách lộ liễu.
Nhưng người đàn bà bên ngoài không nhầm. Bà ta bắt đầu gọi tên ông Trịnh. Cái tên ấy vang lên giữa khu phố thượng lưu yên tĩnh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt sự kiêu hãnh của gia đình này. Minh từ trên gác bước xuống, anh đứng ở bậc cầu thang, chứng kiến cảnh cha mình từ từ buông tách cà phê xuống. Một lần nữa, trà và cà phê lại đổ ra, thấm vào mặt gỗ quý.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề cuối cùng cũng mở ra. Người đàn bà bước vào, mang theo hơi lạnh của sự thật và mùi của những khu ổ chuột mà ông Trịnh đã dành nửa đời người để tẩy rửa khỏi lý lịch của mình. Bà ta nhìn thẳng vào ông Trịnh, rồi nhìn sang Minh, một nụ cười cay đắng hiện trên môi.
— “Ông nhìn con trai ông đi, nó giống hệt ông của ba mươi năm trước,” người đàn bà nói, giọng khàn đặc. “Cái vẻ thanh cao này, cái sự tôn nghiêm này... đều được xây dựng trên máu của cha tôi, phải không Trịnh?”
Minh cảm thấy mặt đất dưới chân mình như đang sụt lún. Anh nhìn sang cha, chờ đợi một sự phủ nhận đầy uy lực, một cái tát hoặc một lời sỉ vả để bảo vệ danh dự. Nhưng không. Ông Trịnh đứng đó, bất động. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê rọi xuống đỉnh đầu ông, làm lộ rõ những mảng da đầu nhợt nhạt và sự rệu rã của một đế chế đang lung lay.
Bà Phương khuỵu xuống chiếc ghế bành gần đó, đôi bàn tay luôn được chăm sóc kỹ lưỡng giờ đây bám chặt vào thành ghế như thể đó là phao cứu sinh duy nhất. Bà đã biết. Bà đã luôn biết về vết nứt này, nhưng bà chọn cách xoay chiếc bình gốm vào trong bóng tối. Giờ đây, người đàn bà kia đã đập vỡ chiếc bình đó ngay giữa phòng khách.
Trong sự im lặng đến tê người, Minh nhận ra một điều kinh khủng: Sự tôn nghiêm của cha anh không phải là một đức tin, nó chỉ là một món nợ chưa trả. Và giờ đây, hóa đơn đã được gửi đến tận nhà.