Tiếng bình sứ vỡ vẫn còn vang vọng trong không gian, một âm thanh sắc lẹm tiễn đưa những gì còn sót lại của một thời đại huy hoàng ảo ảnh. Giọt máu trên mu bàn tay bà Phương chậm rực, nó đỏ một cách nhức nhối trên nền da trắng bệch. Bà nhìn giọt máu ấy, rồi nhìn sang chồng mình, ánh mắt vốn luôn chứa đựng sự cam chịu giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng đến lạnh người.
Bà Phương không khóc. Những giọt nước mắt có lẽ đã cạn khô trong ba mươi năm bà học cách làm một pho tượng đẹp đẽ. Bà chậm rãi tháo chiếc nhẫn kim cương lớn trên ngón áp út — biểu tượng của sự gắn kết và cũng là xiềng xích của danh gia vọng tộc — đặt nó lên mặt bàn đá, ngay cạnh những mảnh gốm vụn.
— “Tôi đã dành nửa cuộc đời để xoay mặt nứt của chiếc bình này vào bóng tối,” bà nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Nhưng Trịnh à, ông không chỉ làm nứt nó. Ông đã làm nó mục rỗng từ bên trong bằng sự dối trá. Tôi mệt rồi.”
Ông Trịnh nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn vợ. Gương mặt ông co rúm lại, không phải vì đau lòng, mà vì sự ngỡ ngàng khi thấy quân cờ trung thành nhất của mình bỗng dưng rời khỏi bàn đấu. Sự tôn nghiêm của ông giống như một tòa lâu đài cát, khi một viên đá móng rút ra, cả công trình bắt đầu sụp đổ theo hiệu ứng domino.
— “Bà định đi đâu?” Ông gầm lên, nhưng âm thanh ấy không còn uy lực, nó giống như tiếng gào của một con thú bị dồn vào đường cùng. “Ra khỏi cửa nhà này, bà chỉ là một người đàn bà không quá khứ, không tài sản. Bà nghĩ thế giới bên ngoài sẽ đón nhận bà sao?”
— “Ít nhất ở ngoài đó, tôi được thở,” bà Phương đáp nhẹ tênh, rồi bà quay sang Minh. “Con đi đi, Minh. Đừng đợi đến khi tóc bạc trắng mới nhận ra mình đang sống cuộc đời của một người khác.”
Minh nhìn mẹ, rồi nhìn sang cha. Anh thấy một người đàn ông đang cố bám víu vào những phù hoa đang tan chảy, và một người đàn bà đang lần đầu tiên tìm thấy nhịp thở của chính mình giữa đống đổ nát. Anh không nói một lời nào, chỉ quay lưng bước lên lầu.
Tiếng bánh xe vali kéo trên sàn gỗ vang lên đều đặn, khô khốc như tiếng đếm ngược của một cuộc hành hình. Khi Minh quay xuống, anh đã mặc chiếc áo khoác giản dị, tay xách chiếc vali mà anh đã chuẩn bị từ lâu trong những đêm mất ngủ.
— “Thưa cha, thưa mẹ, con đi.”
Lời chào ấy ngắn ngủi, không oán trách, không thù hận. Đó là sự đoạn tuyệt đáng sợ nhất.
Ông Trịnh đứng chôn chân giữa phòng khách, nhìn hai bóng dáng mà ông đã bỏ cả đời để uốn nắn, nhào nặn lần lượt bước ra khỏi cánh cửa gỗ lim nặng nề. Cánh cửa mở ra, ánh nắng gay gắt của buổi trưa tràn vào, làm lóa mắt kẻ đã quen sống trong bóng tối của những rèm nhung và đèn chùm pha lê.
Khi cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc, dinh thự nhà họ Trịnh chìm vào một sự im lặng tuyệt đối. Không còn tiếng cãi vã, không còn tiếng dặn dò, cũng chẳng còn tiếng kim đồng hồ tích tắc. Chỉ còn lại ông Trịnh và cái bóng của chính mình đổ dài trên sàn đá, vây quanh bởi những mảnh gốm vỡ và vệt trà đã khô đen.
Phía sau sự tôn nghiêm, giờ đây thực sự chẳng còn gì cả. Chỉ có một người đàn ông già nua đang cố nhặt lại những mảnh sứ vỡ, để rồi nhận ra chúng quá sắc, và đôi tay ông thì đã quá run rẩy để có thể gắn kết chúng lại như xưa.