MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhía Sau Sự Tự Do Là EmChương 10

Phía Sau Sự Tự Do Là Em

Chương 10

705 từ · ~4 phút đọc

Để rời đi mà không khiến một người đàn ông nhạy bén và quyền lực như Phó Kính Thần nghi ngờ, Khương Diễm biết mình phải diễn một vở kịch cuối cùng thật xuất sắc. Cô không thể ra đi trong im lặng một cách dịu dàng, vì điều đó sẽ chỉ khiến anh thêm tò mò và ráo riết tìm kiếm. Cô cần một lý do khiến cái tôi của anh bị tổn thương, một lý do đủ tàn nhẫn để anh không bao giờ muốn nhìn mặt cô nữa.

Chiều tối hôm đó, Khương Diễm hẹn Phó Kính Thần tại căn penthouse của anh. Cô xuất hiện trong bộ váy lụa đen ôm sát, gương mặt trang điểm sắc sảo nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự hờ hững đến lạnh người. Khi Phó Kính Thần tiến lại định ôm cô như mọi khi, Khương Diễm khẽ lùi lại, đưa tay ngăn cản. Cô cầm ly rượu vang lên, nhấp một ngụm nhỏ rồi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói đều đều không chút cảm xúc.

Cô bảo rằng mình cảm thấy chán rồi. Những lời này thốt ra nhẹ tênh nhưng khiến không khí trong phòng ngay lập tức đông cứng lại. Phó Kính Thần nheo mắt, nụ cười trên môi anh vụt tắt, thay vào đó là sự lạnh lẽo đáng sợ. Anh hỏi cô có ý gì, và Khương Diễm đã trả lời bằng tất cả sự tuyệt tình mà cô có thể diễn được. Cô nói rằng mối quan hệ này ban đầu rất thú vị, nhưng sự chiếm hữu gần đây của anh khiến cô cảm thấy ngột ngạt. Cô ví anh như một món đồ chơi xa xỉ mà cô đã khám phá hết mọi tính năng, và giờ đây, cô muốn tìm kiếm một cảm giác mới lạ hơn, một người đàn ông không quá lý trí và biết cách nuông chiều những ý thích nhất thời của cô hơn là đưa ra những quy tắc khô khan.

Phó Kính Thần siết chặt nắm tay, gân xanh trên trán nổi lên rõ rệt. Anh vốn là kẻ đứng trên đỉnh cao, chưa bao giờ có ai dám nói với anh từ "chán". Khương Diễm không dừng lại ở đó, cô còn bồi thêm một nhát dao chí mạng khi bảo rằng chủ nghĩa không kết hôn của anh thực chất chỉ là một cái cớ để anh che giấu sự nhàm chán trong tâm hồn, và cô không muốn lãng phí thêm tuổi thanh xuân cho một mối quan hệ không có gì đột phá.

Cơn giận của Phó Kính Thần bùng phát nhưng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh tột độ của một vị tổng tài. Anh nhìn cô trân trân, sau đó nhếch mép cười nhạt, bảo cô đi đi, và đừng bao giờ quay lại cầu xin anh một điều gì. Đó chính là câu nói mà Khương Diễm chờ đợi nhất. Cô đặt ly rượu xuống, không một lời từ biệt, quay lưng bước ra khỏi căn hộ mà không hề ngoảnh đầu lại.

Ngay khi cánh cửa thang máy khép lại, lớp mặt nạ của Khương Diễm hoàn toàn sụp đổ. Cô tựa lưng vào thành thang máy, thở gấp, đôi bàn tay run rẩy đặt lên bụng mình. Cô không có thời gian để đau buồn. Dưới sảnh khách sạn, chiếc xe của anh trai cô đã chờ sẵn. Toàn bộ hành lý quan trọng đã được chuyển đi từ trước.

Trong đêm đen mênh mông, chiếc máy bay tư nhân cất cánh từ đường băng riêng, mang theo Khương Diễm rời khỏi Bắc Kinh. Nhìn ánh đèn thành phố mờ dần dưới cánh máy bay, cô biết rằng kể từ khoảnh khắc này, Khương Diễm của ngày xưa đã chết. Người phụ nữ đang hướng về phía Paris hoa lệ chỉ có một mục tiêu duy nhất: bảo vệ và nuôi nấng đứa con của mình. Ở phía dưới kia, trong căn penthouse lạnh lẽo, Phó Kính Thần vẫn đứng bên cửa sổ, tay cầm chiếc khuyên tai lấp lánh cô vô tình để lại, lòng tràn đầy hận ý và một nỗi trống trải mà chính anh cũng không thể gọi tên.