Sự lạnh lẽo trong đôi mắt của Phó Kính Thần khi nhắc về trẻ con như một gáo nước đá dội thẳng vào chút rung động cuối cùng của Khương Diễm. Đêm đó, khi anh đã chìm vào giấc ngủ sâu, cô vẫn thức, lặng lẽ nhìn trần nhà cao vút của căn penthouse. Cô đặt tay lên vùng bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, cảm nhận một sự liên kết kỳ diệu đang thành hình. Trong phút chốc, một suy nghĩ táo bạo lóe lên và bén rễ trong tâm trí: Đứa trẻ này không phải là sai lầm, nó là của riêng cô.
Khương Diễm chưa bao giờ là người phụ nữ cần dựa dẫm vào đàn ông để tồn tại. Cô có sự kiêu hãnh của nhà họ Khương, có tài năng nhiếp ảnh được quốc tế công nhận và một khối tài sản riêng đủ để cô sống xa hoa đến vài kiếp sau. Phó Kính Thần có thể là một người tình tuyệt vời, một kẻ đồng điệu về linh hồn, nhưng nếu anh coi sự hiện diện của con cô là một sai lầm cần xóa bỏ, vậy thì anh không xứng đáng có mặt trong cuộc đời của mẹ con cô nữa.
Sáng hôm sau, Khương Diễm thức dậy với một tâm thế hoàn toàn khác. Cô không còn vẻ u sầu hay bối rối của tối ngày hôm trước. Cô soi gương, dặm lại lớp son đỏ rực rỡ, nhìn thẳng vào hình bóng kiêu kỳ của mình trong gương và tự nhủ rằng đàn ông chỉ là món trang sức điểm xuyết cho cuộc sống, có thì vui, không có cũng chẳng sao, nhưng con của cô thì nhất định phải được chào đời trong sự yêu thương tuyệt đối.
Cô bắt đầu một kế hoạch rút lui âm thầm nhưng cực kỳ quyết liệt. Khương Diễm liên lạc với anh trai mình – Khương Triết. Qua điện thoại, cô không giấu giếm mà thẳng thắn thừa nhận mình đã mang thai và muốn rời khỏi Trung Quốc một thời gian. Khương Triết dù kinh ngạc nhưng với bản tính bảo vệ em gái vô điều kiện, anh lập tức đồng ý hỗ trợ cô xóa sạch mọi dấu vết di chuyển và đóng băng các thông tin cá nhân trên hệ thống lưu trữ của gia tộc.
Trong những ngày tiếp theo, Khương Diễm vẫn xuất hiện bên cạnh Phó Kính Thần với vẻ ngoài không có gì thay đổi. Cô vẫn cười nói, vẫn cùng anh đi ăn tại những nhà hàng sang trọng nhất, vẫn để anh ôm hôn. Nhưng mỗi khi nhìn vào gương mặt hoàn hảo của anh, cô lại thầm nói lời từ biệt. Cô âm thầm chuyển đổi các tài sản thanh khoản cao sang tài khoản hải ngoại, liên hệ với một người bạn thân là nhà thiết kế tại Paris để sắp xếp một chỗ ở kín đáo tại vùng ngoại ô nước Pháp.
Khương Diễm cảm thấy một sự tự do thực sự đang trở lại. Cô không còn lo sợ về việc Phó Kính Thần sẽ phản ứng ra sao khi biết sự thật, bởi vì trong kế hoạch của cô, anh sẽ không bao giờ có cơ hội được biết. Cô sẽ biến mất một cách hoàn hảo nhất, để lại cho anh sự trống rỗng mà anh hằng tôn thờ dưới cái tên "tự do".
Đến ngày cuối cùng trước khi đi, Khương Diễm ngồi trong phòng làm việc, nhìn qua ống kính máy ảnh vào những tấm phim cô chụp anh trong những tháng ngày mặn nồng. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy nhẹ nhõm. Con là của mình, còn người đàn ông này, cứ để anh ta tiếp tục làm vị tỷ phú cô độc trong đế chế không có hơi người của mình đi.