Tháng thứ ba của mối quan hệ trôi qua trong một sự cân bằng mong manh. Khương Diễm vẫn duy trì vẻ ngoài của một đại tiểu thư ăn chơi, xuất hiện trên các trang bìa tạp chí với phong cách thời trang dẫn đầu xu hướng. Trong khi đó, Phó Kính Thần vẫn là vị tổng tài bận rộn với những dự án thâu tóm nghìn tỷ. Thế nhưng, ranh giới ngăn cách giữa "đối tác giường chiếu" và "người có vị trí đặc biệt" bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ mà cả hai đều cố tình phớt lờ.
Sự thay đổi bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt nhất. Phó Kính Thần, một người vốn dĩ cực kỳ bài trừ việc có người lạ trong không gian riêng tư quá lâu, đã bắt đầu để mặc cho những món đồ của Khương Diễm xuất hiện rải rác trong căn hộ của mình. Đó có thể là một chiếc dây buộc tóc bằng lụa trên bàn làm việc, một lọ nước hoa hương gỗ đặt cạnh chai Whisky, hay vài bộ váy dạ hội treo lẫn trong tủ quần áo chỉ toàn màu đen trắng xám của anh. Sự xâm lấn dịu dàng này không khiến anh khó chịu, trái lại, nó mang đến một hơi thở sự sống cho căn nhà vốn lạnh lẽo như một bảo tàng công nghệ.
Về phía Khương Diễm, cô cũng nhận ra mình đang mất dần sự kiểm soát. Trong một buổi triển lãm ảnh cá nhân quy mô nhỏ tại Thượng Hải, Khương Diễm bị một gã công tử nhà giàu mới nổi say xỉn quấy rối. Khi gã ta định đặt tay lên vai cô với những lời lẽ thô thiển, Khương Diễm chưa kịp ra tay thì một bóng đen cao lớn đã che phủ trước mặt cô. Phó Kính Thần xuất hiện một cách không tưởng, anh không nói một lời nào, chỉ dùng ánh mắt sắc lạnh như dao cạo và một cái siết tay đầy đe dọa khiến gã kia lập tức tái mét mặt mày mà rút lui.
Hành động này của Phó Kính Thần đã trực tiếp phá vỡ quy tắc "không can thiệp đời tư" mà họ đã thỏa thuận. Khương Diễm nhìn anh, vừa ngạc nhiên vừa có chút bối rối. Cô hỏi anh tại sao lại xuất hiện ở đây, trong một sự kiện không hề có bóng dáng của giới kinh doanh. Phó Kính Thần chỉ hờ hững đáp rằng anh có một cuộc họp gần đây và tình cờ đi ngang qua. Một lời nói dối vụng về mà cả hai đều biết rõ sự thật đằng sau đó là gì.
Đêm hôm ấy, tại căn hộ ở Thượng Hải, sự cuồng nhiệt giữa họ mang một sắc thái khác hẳn. Nó không còn là sự giải tỏa thuần túy, mà dường như có chút gì đó dồn nén và khao khát chiếm hữu mãnh liệt hơn. Phó Kính Thần hôn cô như muốn khảm sâu hình ảnh cô vào tâm trí, còn Khương Diễm lại đáp trả bằng sự quyến luyến mà chính cô cũng thấy sợ hãi. Sự quan tâm của anh khi hỏi cô có sợ hãi hay không, cách anh nhẹ nhàng xoa bóp cổ chân bị mỏi vì đi giày cao gót của cô, tất cả đều đang đẩy mối quan hệ này đi chệch khỏi đường ray vốn có.
Họ bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về những góc khuất trong cuộc sống thay vì chỉ là những quan điểm triết học cao siêu. Khương Diễm kể về sự cô đơn khi lớn lên trong một gia đình mà tình thương được tính bằng các con số tiền gửi, còn Phó Kính Thần lần đầu nói về áp lực phải trở thành người kế vị hoàn hảo từ khi còn là một đứa trẻ. Những bức tường phòng thủ dày đặc được xây dựng bằng sự kiêu ngạo và chủ nghĩa độc thân đang dần bị bào mòn. Ranh giới mờ nhạt dần, nhường chỗ cho một thứ cảm xúc nồng đậm mà chưa ai trong hai người sẵn sàng đặt tên.