MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ TàChương 1: Ngày đầu đi làm và cái máy in "phát nổ"

Phòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ Tà

Chương 1: Ngày đầu đi làm và cái máy in "phát nổ"

1,138 từ · ~6 phút đọc

Tiếng "uỳnh" vang dội kèm theo một cột khói đen ngóm bốc lên từ chiếc máy in đời mới nhất của tập đoàn Global-Spirit. Đây là cái thứ ba trong tuần, và là cái thứ mười trong vòng hai năm đi làm của Trần Khả Ái.

Khả Ái đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay vẫn còn chạm hờ vào nắp máy. Cô thề, cô chỉ định in cái tờ khai thuế cá nhân, tuyệt đối không có ý định làm nổ tung trụ sở tập đoàn đa quốc gia này. Xung quanh, các đồng nghiệp phòng Hành chính nhìn cô với ánh mắt như nhìn một quả bom hẹn giờ. Chị trưởng phòng, người vừa mới khen Khả Ái có cái tên "ngọt ngào như kẹo sáp", giờ đây mặt tái mét, tay run rẩy chỉ thẳng ra cửa:

"Ái... Ái ơi, chị xin em. Em đi đi. Tiền lương tháng này chị chuyển thẳng, không cần bàn giao, cũng không cần trả thẻ. Em mà còn ở đây thêm năm phút nữa, chị sợ cái tòa nhà này thành phế tích mất!"

Khả Ái lủi thủi thu dọn đồ đạc. Chiếc túi xách của cô nặng trịch, không phải vì máy tính, mà vì mớ vòng dâu tằm, muối hột và gạo nếp mà mẹ cô đã bắt mang theo để "trấn vía". Khổ nỗi, vía của Khả Ái không phải loại yếu đào tơ để ma bắt nạt, mà là loại "vía nặng nghìn cân". Ma quỷ thấy cô thì né xa ba dặm, nhưng đồ điện tử thấy cô là "đột tử" lâm sàng.

Vừa bước ra khỏi cổng công ty với tờ quyết định thôi việc nóng hổi, điện thoại cô rung lên. Một số lạ.

"Alo, Trần Khả Ái phải không? Tôi từ Ban nhân sự tập đoàn Global-Spirit. Đừng đi vội, chúng tôi vừa tìm thấy một vị trí... cực kỳ phù hợp với năng lực phá hoại, à không, năng lực đặc biệt của em. Mời em xuống tầng hầm B3, Phòng 13."

B3? Global-Spirit làm gì có tầng hầm B3? Khả Ái ngơ ngác nhìn vào bảng điều khiển thang máy. Kỳ lạ thay, khi ngón tay cô chạm vào, một nút bấm không số nằm khuất dưới tầng B2 chợt lóe lên ánh sáng xanh leo lét.

Thang máy đi xuống. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng giảm. Khi cửa mở ra, đập vào mắt Khả Ái không phải là một kho chứa đồ cũ kỹ, mà là một văn phòng hiện đại đến mức... quái đản.

Giữa phòng, một người đàn ông mặc suit ba mảnh, tóc vuốt keo bóng lộn đang cầm một chiếc iPad quét tới quét lui quanh một cái máy photocopy. Ông ta lẩm bẩm: "Âm khí nồng độ 85%, hèn gì kẹt giấy liên tục. Thằng Lâm đâu? Mau đem súng bắn ghim bạc ra đây cho anh!"

Khả Ái hắng giọng: "Dạ... tôi là Trần Khả Ái, bên nhân sự bảo tôi xuống đây..."

Người đàn ông quay phắt lại. Ánh mắt ông ta sắc lẹm, soi từ đầu đến chân cô qua lớp kính iPad. Đột nhiên, chiếc iPad trên tay ông ta phát ra tiếng "tít tít" chói tai rồi tắt ngóm, một làn khói mỏng bốc ra từ khe cắm sạc.

"Trời đất ơi! iPad của tôi!" Ông ta kêu lên, nhưng thay vì giận dữ, ông ta lại nhìn Khả Ái với vẻ mặt kinh ngạc như vừa bắt được vàng. "Vía nặng đến mức làm cháy cả chip bảo mật âm dương... Tuyệt vời! Cực phẩm!"

"Dạ, sếp là..." Khả Ái rụt rè.

"Tôi là Cao Triết, Trưởng phòng 13. Hay còn gọi là Ban Phong Thủy & Trừ Tà của tập đoàn này." Người đàn ông chỉnh lại cổ áo, nhanh chóng lấy lại vẻ đạo mạo. "Khả Ái, em có biết tại sao các công ty cũ đều đuổi em không?"

"Dạ... vì em làm hỏng máy móc?"

"Sai! Vì họ không biết dùng em đúng cách." Cao Triết chỉ tay về phía chiếc máy photocopy đang rung bần bật, từ khe giấy phát ra những tiếng rên rỉ rợn người. "Cái máy đó bị một con ma văn phòng ám vì chết oan do chạy KPI quá đà. Nó không cho ai in ấn gì cả. Giờ, em chỉ cần bước tới, ngồi lên cái máy đó cho tôi."

"Hả? Ngồi lên máy ạ?"

"Đúng! Dùng cái vía nặng nghìn cân của em ghim chặt con ma đó lại. Tôi không muốn tốn thêm tiền mua bùa dán, giấy sớ dạo này đắt lắm!"

Khả Ái nhìn chiếc máy đang bốc lên mùi hôi thối của tử khí, rồi lại nghĩ đến cái túi rỗng tuếch của mình. "Sếp... việc này có tính vào giờ làm thêm không?"

Cao Triết cười híp mắt: "Tính chứ! Bonus thêm một ly trà sữa đường đen tăng dương khí nếu em làm nó ngừng rên rỉ trong mười phút."

Khả Ái hít một hơi thật sâu, tiến lại gần. Ngay khi cô vừa chạm mông xuống nắp máy photocopy, một tiếng "oái" thảm thiết vang lên từ bên trong thiết bị. Chiếc máy đang rung chuyển dữ dội bỗng nhiên im bặt, cứng đờ như bị hóa đá. Một làn khói xám nhạt từ gầm máy cố thoát ra ngoài nhưng vừa chạm vào gấu váy của Khả Ái đã bị tan biến sạch sành sanh.

"Thành công rồi!" Cao Triết đập tay xuống bàn. "Lâm! Mỹ Lệ! Ra xem nhân viên mới này! Chúng ta từ nay không cần mua muối với gạo nữa rồi, có 'cột thu lôi' sống ở đây rồi!"

Từ trong góc tối, một anh chàng mặc áo thun xám và một chị gái môi đỏ rực bước ra, nhìn Khả Ái như nhìn một loài sinh vật lạ. Khả Ái thở dài, tựa lưng vào chiếc máy photocopy giờ đã ngoan ngoãn như một con cừu. Cô biết, đời văn phòng của mình từ nay chính thức bước sang một trang mới... đầy mùi nhang khói và tiền âm phủ.

Mười phút sau, một tờ giấy từ máy photocopy từ từ chui ra. Không phải báo cáo tài chính, mà là một dòng chữ in đậm nét: "Chị đại, tôi xin nghỉ việc! Cho tôi đi đầu thai ngay đi, ở gần chị tôi thấy mình sắp tan thành mây khói rồi!"

Khả Ái cầm tờ giấy, nhìn sếp Cao Triết: "Sếp, nó xin nghỉ việc kìa. Mình có cần làm thủ tục thanh lý hợp đồng âm phủ không?"

Cao Triết gật đầu đắc thắng: "Để Mỹ Lệ lo. Còn em, chuẩn bị đi, tầng 7 vừa báo có cái máy pha cà phê đang phun ra máu. Vía của em hôm nay bận rộn rồi đấy!"

Khả Ái xách túi, lẩm bẩm trong miệng: "Thôi thì... có việc làm là tốt rồi. Miễn là lương về đúng hạn, ma hay người cũng được tất!"