Khả Ái ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế xoay bọc da bong tróc ở một góc khuất của Phòng 13. Trước mặt cô là một xấp hồ sơ dày cộm, nhưng kỳ lạ là giấy không phải loại trắng tinh thường thấy mà ngả sang màu vàng vọt như giấy sớ, sờ vào thấy lành lạnh sống lưng.
Sếp Cao Triết đẩy gọng kính, đặt lên bàn một chiếc lọ nhỏ chứa thứ chất lỏng đỏ sẫm, đặc sệt. Cùng với đó là một chiếc bút lông cán gỗ đào.
"Ký đi em. Hợp đồng thử việc chính thức của Tập đoàn Global-Spirit, phân ban Tối ưu hóa môi trường. Lương cứng mười lăm triệu, phụ cấp độc hại âm khí năm triệu, bảo hiểm nhân thọ lẫn... bảo hiểm linh hồn đầy đủ."
Khả Ái cầm lọ mực lên ngửi thử, một mùi hăng nồng xộc thẳng vào mũi khiến cô hắt hơi liên tục. "Sếp... mực này mùi lạ quá. Đừng bảo đây là máu người nhé?"
"Máu người thì đắt quá, ngân sách phòng mình không kham nổi đâu." Cao Triết thản nhiên đáp trong khi tay vẫn lướt iPad vèo vèo. "Đấy là máu gà trống sáu tháng tuổi, trộn với chu sa và một ít tinh chất tỏi để chống vong nhập lúc ký kết. Quy trình hành chính của Địa phủ phức tạp lắm, ký mực bi thường họ không lưu hồ sơ đâu."
Khả Ái liếc nhìn Mỹ Lệ. Chị kế toán đang ngồi gõ bàn tính ngọc bích lách cách, ánh mắt sắc lẹm của chị dán vào bảng lương của Khả Ái như đang tính toán xem cô sẽ làm hỏng bao nhiêu thiết bị trong tháng đầu tiên. Mỹ Lệ lạnh lùng bồi thêm một câu: "Ký nhanh đi em, mười hai giờ trưa là giờ linh, ký lúc đó mới được các cụ chứng giám cho công việc suôn sẻ."
Khả Ái nuốt nước bọt, đặt bút ký tên mình vào bản hợp đồng. Ngay khi nét chữ cuối cùng vừa hoàn tất, bản hợp đồng bỗng nhiên bốc cháy một ngọn lửa xanh lét rồi biến mất trong hư không, chỉ để lại một mùi nhang trầm thoang thoảng. Cao Triết hài lòng gật đầu: "Xong! Hệ thống đã ghi nhận nhân sự mới. Chào mừng em chính thức bước chân vào hố đen của tập đoàn."
Chưa kịp để Khả Ái hoàn hồn, Lâm IT từ trong góc khuất đầy dây điện lù lù hiện ra. Anh đưa cho cô một bộ "Combo tân binh" bao gồm: một xấp giấy ghi chú Highlight màu vàng chanh, một cây thước gỗ đào có khắc vạch chia độ bằng kinh dịch, và chiếc thẻ nhân viên có chip "Thái Sơn Áp Đỉnh".
"Cài cái này vào ngực trái." Lâm IT nói, giọng khàn đặc như thiếu ngủ kinh niên. "Nó bảo vệ tim cô khỏi bị sốc nhiệt khi gặp thực thể cấp cao. Còn cái thước này, thấy đứa nào lảng vảng thì vụt, không cần nể nang. Đám nhân sự dư thừa dưới hầm này lì lắm."
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bàn cổ lỗ sĩ trên bàn sếp Cao Triết reo lên bần bật. Tiếng chuông không phải "reng reng" mà là tiếng chuông chùa thanh tao nhưng dồn dập. Cao Triết nhấc máy, vẻ mặt ngay lập tức chuyển sang chế độ "dịch vụ khách hàng chuyên nghiệp".
"Alo! Phòng 13 nghe đây ạ... Dạ, Giám đốc Marketing đấy ạ? Cái gì cơ? Máy pha cà phê ở phòng Pantry tầng 7 lại giở chứng à? Phun ra trà xanh sao? Dạ dạ, chúng tôi lên ngay! Dạ, phí dịch vụ sẽ tính vào chi phí nội bộ phòng anh nhé!"
Cúp máy, Cao Triết quay sang Khả Ái với ánh mắt ranh mãnh: "Khách hàng là thượng đế, mà thượng đế đang bị 'vong trà xanh' quấy phá. Khả Ái, cầm súng bắn ghim bạc theo anh. Lâm, chuẩn bị máy quét. Chúng ta đi làm việc!"
Cả nhóm bước vào thang máy. Khả Ái đứng giữa Lâm IT và sếp Cao Triết, cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng lan tỏa. Thang máy dừng ở tầng 7. Vừa bước ra, một mùi hương trà xanh thơm ngào ngạt nhưng lạnh lẽo bao trùm cả hành lang. Các nhân viên phòng Marketing đang đứng tụ tập bên ngoài, mặt mày ai nấy đều xám ngoét.
"Sếp Cao! Cứu tụi em với!" Một anh chàng béo ú khóc lóc. "Thằng Nam vừa mới bấm làm ly Latte, cái máy nó kêu 'khẹc khẹc' rồi phun ra đầy một ly trà xanh đặc quánh. Mà khổ cái, ai uống thử cũng đều bắt đầu... nói giọng con gái, cứ than thở 'Tại sao anh bỏ rơi em' hoài thôi!"
Khả Ái nhìn vào phòng Pantry. Chiếc máy pha cà phê Espresso sang trọng đang rung lắc nhẹ, xung quanh nó là một làn khói mù mịt. Cao Triết đẩy Khả Ái về phía trước: "Đến lượt em rồi đó, cột thu lôi di động. Vào đi, dùng cái vía của em đè nó xuống cho sếp."
Khả Ái run rẩy bước vào. Càng lại gần chiếc máy, cô càng cảm thấy một luồng điện tích tụ quanh đầu ngón tay. "Này... con ma trà xanh gì đó ơi, tôi chỉ là thực tập sinh thôi, đừng có làm khó tôi..."
Chiếc máy pha cà phê bỗng nhiên rít lên một tiếng chói tai, vòi nước tự động phun ra một dòng trà xanh đặc sệt nhắm thẳng vào mặt Khả Ái. Theo phản xạ, cô đưa tay lên đỡ. Ngay khi lòng bàn tay cô chạm vào dòng nước, một tiếng "xèo" vang lên như thể nước đổ vào lò than đỏ. Luồng điện sinh học từ vía nặng của Khả Ái đánh thẳng vào cốt lõi của máy.
"Ái chà... nặng đô đấy!" Lâm IT đứng ngoài dùng máy tính bảng theo dõi biểu đồ. "Sếp, nồng độ oán khí của con ma đang bị vía của Khả Ái nghiền nát kìa. Biểu đồ tụt dốc không phanh luôn!"
Khả Ái cảm thấy nóng bừng cả người. Cô cáu tiết, đập mạnh tay xuống nóc máy pha cà phê: "Im ngay cho tôi! Có để cho người ta làm việc không thì bảo? Tôi còn chưa được uống trà sữa đây này!"
Kỳ tích xảy ra. Chiếc máy im bặt. Luồng khói xanh lét từ trong máy co rúm lại thành một đốm nhỏ rồi chui tọt vào lỗ thoát nước, biến mất dạng. Chiếc máy pha cà phê khẽ rung lên một cái cuối cùng rồi hiện lên dòng chữ trên màn hình LED: "Sẵn sàng pha chế Espresso".
Cao Triết bước vào, vỗ tay bôm bốp: "Giỏi! Quá giỏi! Tiết kiệm được ít nhất ba lá bùa trục xuất cấp 2. Khả Ái, em đúng là thiên tài của Phòng 13!"
Cả phòng Marketing ùa vào reo hò, nhìn Khả Ái như một vị cứu tinh. Anh chàng béo lúc nãy đưa cho cô một tờ tiền 500 nghìn: "Em ơi, đây là tiền tip, cảm ơn em cứu mạng anh, chứ nói giọng trà xanh nãy giờ vợ anh nó gọi điện chắc nó giết anh quá!"
Khả Ái cầm tờ tiền, mắt sáng rực. Cô quay sang nhìn Cao Triết: "Sếp, tiền này em có phải nộp lại cho phòng không?"
Mỹ Lệ từ đâu xuất hiện, cầm cái bàn tính gõ một phát vào tờ tiền: "Theo quy định, 30% nộp quỹ phòng, 70% còn lại em giữ. Coi như là bù vào tiền máy in em làm hỏng hồi sáng."
Khả Ái thở dài, nhưng trong lòng lại thấy nhen nhóm một niềm vui kỳ lạ. Có vẻ như công việc trừ tà công sở này cũng không tệ đến thế. Ít nhất thì cô đã tìm thấy một nơi mà sự "phá hoại" của mình được coi là một loại tài năng.
Nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu thì Lâm IT nhìn vào màn hình, mặt biến sắc: "Sếp... có biến rồi. Con ma trà xanh đó không phải tự nhiên mà có. Nó là một 'virus tâm linh' được gửi đến từ một địa chỉ IP... ở dưới hầm B4."
Cao Triết thu nụ cười lại, ánh mắt trở nên trầm tư: "Hầm B4 sao? Đám 'Cổ đông cũ' bắt đầu mất kiên nhẫn rồi à?"
Khả Ái nhìn sếp, linh cảm rằng bản hợp đồng ký bằng máu gà này sẽ đưa cô vào những rắc rối còn khủng khiếp hơn cả việc kẹt giấy máy in.
"Sếp... hầm B4 là gì thế ạ?"
Cao Triết chỉ vỗ vai cô, mỉm cười đầy bí hiểm: "Đừng lo, em cứ uống hết ly trà sữa anh hứa đi đã. Cuộc chiến thực sự... mới chỉ bắt đầu từ ngày mai thôi."