Sau "phi vụ" máy pha cà phê trà xanh ở tầng 7, Khả Ái chính thức được sếp Cao Triết cấp cho một chiếc thẻ nhân viên có chip bảo mật màu tím than – màu đặc trưng của tầng hầm B3. Cô đứng trước gương trong thang máy, vuốt lại vạt áo sơ mi công sở phẳng phu, cố gồng mình để trông giống một nhân viên văn phòng chuyên nghiệp thay vì một kẻ sắp đi đào mộ.
Thang máy dừng lại ở tầng hầm B3. Tiếng "ting" vang lên khô khốc. Khả Ái quẹt thẻ, cánh cửa thép dày nặng nề trượt sang hai bên, để lộ ra "hang ổ" thực sự của Phòng 13.
Nơi đây không có ánh sáng trắng của đèn huỳnh quang mà thay bằng những dãy đèn LED màu xanh lá dịu mắt, hòa quyện với mùi nhang trầm lan tỏa từ chiếc lư đồng cổ đặt ngay bàn thờ Thần Tài ở góc cửa. Khác với sự hỗn loạn của sảnh chính lúc sáng, lúc này văn phòng khá yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng bàn tính ngọc bích vang lên đều đặn.
"Ngồi đây đi thực tập sinh. Đây là khu vực 'vùng xanh', âm khí đã được lọc qua máy điều hòa trung tâm pha tinh dầu bưởi rồi."
Lâm IT vỗ vỗ vào chiếc ghế xoay đặt cạnh bàn làm việc của anh ta. Khả Ái lân la lại gần, mắt cô trợn ngược khi nhìn vào dàn máy tính của Lâm. Ba màn hình lớn hiển thị chi chít những dòng mã nhị phân xen lẫn với các ký tự phù chú chạy dọc như phim Matrix.
"Anh Lâm... anh đang làm gì vậy?" Khả Ái tò mò hỏi.
"Tôi đang bảo trì tường lửa cho hệ thống thang máy." Lâm không rời mắt khỏi màn hình. "Đêm qua có một nhóm vong linh 'nhảy dù' vào server của tập đoàn để đào coin âm phủ. Chúng làm hệ thống quá tải, suýt nữa thì làm cháy máy chủ phòng kế toán. Tôi phải cài đặt thêm một thuật toán 'Bát quái' để quét sạch bọn virus tâm linh này."
Vừa nói, Lâm vừa gõ phím "Enter" một cái thật mạnh. Chiếc bàn phím cơ bằng gỗ đào phát ra một luồng sáng nhạt, và Khả Ái thề là cô nghe thấy một tiếng hét thất thanh vang lên từ bên trong thùng máy tính, sau đó là một làn khói đen kịt bị hút tọt vào chiếc máy hủy tài liệu đặt dưới chân bàn.
"Đã xong. Một con virus vong hồn vừa được định dạng lại để đi đầu thai." Lâm thản nhiên nói rồi quay sang Khả Ái. "Cô nên cẩn thận với cái thẻ nhân viên đó. Nó là vật dẫn vía của cô. Với cái vía nặng như cô, nếu chẳng may quẹt nhầm vào cái gì đó nhạy cảm, cô có thể vô tình xóa sổ cả một gia tộc ma đấy."
Khả Ái rùng mình, nắm chặt lấy chiếc thẻ nhân viên. Cô quay sang nhìn bàn của chị Mỹ Lệ. Chị kế toán đang đeo một chiếc kính áp tròng màu đỏ rực, nhìn chằm chằm vào bảng lương của một nhân viên phòng Sales.
"Lại một đứa dùng ngải cầu tài." Mỹ Lệ lẩm bẩm, ngón tay gẩy bàn tính nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh. "Tháng này doanh số tăng đột biến nhưng cung Tài Bạch lại tối đen như tiền âm phủ đốt dở. Để xem... nợ nghiệp này trừ vào lương hay trừ vào thọ nguyên đây."
"Chị Lệ ơi..." Khả Ái rụt rè tiến lại. "Chị có thể nhìn thấy nghiệp lực qua bảng lương sao?"
Mỹ Lệ ngước mắt lên, đôi đồng tử đỏ rực khiến Khả Ái lạnh toát sống lưng. "Tiền bạc trên đời này đều có nhân quả của nó, em gái ạ. Ai ăn gian nói dối, ai dùng thủ thuật tâm linh để trục lợi, số liệu trên bàn tính này sẽ hiện ra hết. Phòng 13 không chỉ trừ tà, mà còn cân bằng lại sổ nợ âm dương cho cái tập đoàn này."
Chị đóng một con dấu đỏ chót vào tờ hóa đơn. Một luồng luồng sáng vàng nhạt bùng lên rồi lặn mất. Chị Lệ tháo kính ra, đôi mắt trở lại bình thường, mỉm cười đầy ẩn ý: "Cố gắng làm việc cho tốt nhé Khả Ái. Vía của em rất sạch, chị hy vọng bảng lương của em sẽ không bao giờ xuất hiện mấy vết đen 'nghiệp chướng' đó."
Đúng lúc này, một tiếng cười vang dội từ phía trong phòng sếp Cao Triết truyền ra. Cửa phòng mở toang, một chàng trai trẻ tuổi, đẹp mã như nam thần phim truyền hình bước ra. Anh ta mặc bộ đồ hiệu đắt tiền, tay cầm một thanh kiếm gỗ sưa bóng loáng, trên thắt lưng lủng lẳng một chiếc túi thêu hình bát quái tinh xảo.
"Sếp Cao, tôi đã nói rồi, cái kiếm gỗ sưa này là hàng thật giá thật mười nghìn năm, chỉ cần vung một phát là quỷ khóc thần sầu!"
Chàng trai đó nhìn thấy Khả Ái, lập tức khựng lại, đôi lông mày nhướn lên đầy kiêu ngạo: "Đây là nhân viên mới mà sếp nói sao? Nhìn chẳng có chút 'khí chất' tu hành nào cả. Kính gọng tròn, quầng thâm mắt, lại còn đeo cái đồng hồ thông minh giá rẻ... Cô là thực tập sinh hành chính à?"
Cao Triết bước ra sau lưng anh ta, cười híp mắt giới thiệu: "Đây là Gia Bảo, thực tập sinh của phòng chúng ta, cũng là con trai của một đại cổ đông đấy. Bảo, đây là Khả Ái, người vừa dọn dẹp xong con ma trà xanh ở tầng 7 chỉ bằng cách... ngồi lên máy pha cà phê."
Gia Bảo cười khẩy, rút chiếc bình xịt khoáng từ túi ra, xịt một vòng quanh người Khả Ái. "Trà xanh là loại tép riu. Tôi đây dùng nước thánh Vatican pha với nước sông Ấn, xịt một phát là sạch bóng tâm linh. Loại 'vía nặng' cục mịch như cô chắc chỉ dùng để làm lá chắn thịt thôi nhỉ?"
Khả Ái nhìn Gia Bảo, rồi nhìn cái bình xịt khoáng hoa mỹ của anh ta. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ tiến lại gần Gia Bảo. Ngay khi cô bước vào phạm vi nửa mét, chiếc đồng hồ Rolex dát vàng trên tay Gia Bảo bỗng nhiên phát ra tiếng "xoẹt", kim đồng hồ quay tít mù rồi đứng yên. Thanh kiếm gỗ sưa nghìn năm của anh ta chợt phát ra tiếng "rắc" rồi nứt một đường dài từ chuôi đến mũi.
Gia Bảo tái mặt: "Cái... cái gì vậy? Kiếm gỗ sưa của tôi! Đồng hồ của tôi!"
Lâm IT từ bàn bên cạnh cười khùng khục trong cổ họng: "Tôi đã bảo rồi, đứng gần Khả Ái là đồ điện tử đoản mạch, đồ phong thủy thì chập vía. Bảo à, 'vía nặng' của người ta là khắc tinh của mấy cái món hàng mã lấp lánh của cậu đấy."
Gia Bảo tức tối giậm chân, nhìn Khả Ái bằng ánh mắt đầy thù hằn xen lẫn sợ hãi: "Cô... cô cố tình phá hoại đồ của tôi đúng không? Tôi sẽ báo cáo chuyện này với bố tôi!"
"Việc đó tính sau đi." Cao Triết cắt ngang, gương mặt ông bỗng trở nên nghiêm trọng. Ông cầm chiếc iPad (cái mới vừa được lấy từ kho) lên, màn hình hiện ra một bản đồ tòa nhà với một điểm đỏ đang nhấp nháy dữ dội ở tầng hầm B1.
"Có biến ở phòng kho hồ sơ. Một nhóm thực tập sinh cũ bị đuổi việc từ mười năm trước dường như vừa 'login' lại tòa nhà. Chúng đang phá hoại các bản hợp đồng lưu trữ. Khả Ái, Gia Bảo, hai đứa đi cùng tôi. Lâm, trực server hỗ trợ từ xa. Mỹ Lệ, chuẩn bị hóa đơn thanh lý nghiệp cho bọn chúng."
Khả Ái hít một hơi thật sâu, cầm chặt cây thước gỗ đào trong túi xách. Cô liếc nhìn Gia Bảo – kẻ đang run rẩy xịt liên tục bình nước thánh lên thanh kiếm bị nứt. Cô thầm nghĩ: Ở cái Phòng 13 này, đúng là không có ai bình thường cả. Kể cả mình.
"Đi thôi!" Cao Triết hô lớn, dẫn đầu đoàn người tiến về phía thang máy. Một cuộc hành trình mới vào bóng tối của Global-Spirit chính thức bắt đầu, và lần này, đối thủ không đơn giản chỉ là một con ma trà xanh thích uống Latte.