MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ TàChương 4: Nhiệm vụ đầu tiên: Giải cứu máy pha cà phê tầng 7

Phòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ Tà

Chương 4: Nhiệm vụ đầu tiên: Giải cứu máy pha cà phê tầng 7

1,444 từ · ~8 phút đọc

Tiếng chuông điện thoại bàn reo lên vang dội cả căn phòng B3. Cao Triết nhấc máy, vừa nghe được vài giây, gương mặt ông đã biến biến sắc, đôi lông mày nhướn lên kịch liệt.

"Cái gì? Nó không chỉ phun trà xanh mà còn biết... gửi email đe dọa à? Được rồi, giữ nguyên hiện trường, đừng có ai dại dột mà rút phích cắm điện kẻo nó nhảy sang hệ thống điều hòa đấy!"

Ông dập máy, quay sang nhìn Khả Ái và Gia Bảo với ánh mắt như một vị tướng sắp ra trận.

"Nghỉ ngơi thế là đủ rồi. Khách hàng VIP ở tầng 7 – phòng Marketing đang trong tình trạng báo động đỏ. Con ma trà xanh lúc sáng không phải là tép riu như chúng ta tưởng. Nó là loại 'virus oán hận đa nền tảng'. Khả Ái, cầm lấy súng bắn ghim. Gia Bảo, mang theo bình xịt khoáng của cậu. Đi!"

Ba người bước vào thang máy. Gia Bảo vừa đi vừa liên tục xịt nước thánh lên thanh kiếm gỗ sưa bị nứt, mồm lẩm bẩm những câu chú bằng tiếng Phạn nghe rất chuyên nghiệp nhưng tay lại run bần bật. Khả Ái thì ngược lại, cô đang mải mê kiểm tra lại xấp giấy ghi chú Highlight màu vàng trong túi. Với cô, ma quỷ không đáng sợ bằng việc sếp Cao Triết có thể dùng lý do "chi phí bảo trì" để trừ vào khoản lương mười lăm triệu cô vừa ký.

Cửa thang máy mở ra ở tầng 7. Khác với sự ồn ào lúc sáng, cả văn phòng Marketing giờ đây im lặng như tờ. Trên các màn hình máy tính của nhân viên, thay vì các bản kế hoạch hay biểu đồ doanh số, tất cả đều hiện lên duy nhất một dòng chữ màu xanh lét: "TẠI SAO ANH CHƯA DUYỆT CONTENT CHO EM?"

Mùi trà xanh nồng nặc đến mức làm Khả Ái thấy lợm giọng. Ở cuối hành lang, khu vực Pantry đang tỏa ra một luồng ánh sáng xanh mờ ảo. Chiếc máy pha cà phê Espresso trị giá cả trăm triệu đồng đang rung lên bần bật, vòi hơi nước xì ra liên tục tạo thành những hình thù quái dị giữa không trung.

"Tránh ra! Để chuyên gia làm việc!" Gia Bảo hét lên, lao lên phía trước. Anh ta vung thanh kiếm gỗ sưa nứt toác, miệng hô vang: "Thiên linh linh, địa linh linh, bình xịt khoáng... hiển linh!"

Một làn sương mù nước thánh Vatican tỏa ra. Nhưng thay vì làm con ma sợ hãi, luồng nước thánh đó vừa chạm vào máy pha cà phê đã bị biến thành một màu xanh lét oán hận. Con ma trà xanh lúc này đã tích tụ đủ năng lượng, nó mượn hơi nước tạo thành một bàn tay khổng lồ quất mạnh một phát khiến Gia Bảo văng ngược ra sau, ngã chổng vó lên đống túi hạt cà phê.

"Vô dụng! Đồ nhà giàu chỉ được cái mã!" Cao Triết nghiến răng, lùi lại một bước phía sau Khả Ái. "Khả Ái! Chặn nó lại! Nó đang định dùng Wifi để phát tán oán khí ra toàn tập đoàn đấy!"

Khả Ái nhìn con ma đang nhe nanh múa vuốt từ cái vòi hơi, cô lẩm bẩm: "Tổ tiên ơi, con xin lỗi, hôm nay con phải làm hỏng thêm một món đồ điện tử nữa rồi."

Cô không dùng súng bắn ghim, cũng không dùng bùa chú. Khả Ái tiến thẳng về phía chiếc máy với một vẻ mặt lì lợm của kẻ đã từng bị đuổi việc năm lần. Khi cô bước vào "vùng xanh" của oán khí, những làn khói trà xanh chạm vào người cô bỗng nhiên phát ra tiếng xèo xèo rồi đen ngóm lại như bị đoản mạch.

Vía của Khả Ái lúc này giống như một hố đen năng lượng, hút sạch mọi tần số tâm linh xung quanh. Cô đưa tay ra, nắm chặt lấy vòi phun hơi nước của máy.

"Xoẹt! Bùm!"

Một luồng điện cực mạnh chạy dọc từ chiếc máy qua cánh tay Khả Ái, chiếc đồng hồ thông minh trên tay cô lập tức nổ tung màn hình, khói đen bốc lên nghi ngút. Nhưng đồng thời, con ma trà xanh cũng hét lên một tiếng đau đớn. Năng lượng hỗn loạn của cô đánh thẳng vào hệ thống vi mạch của nó.

"Ghi chú Highlight! Mau!" Cao Triết hét lớn.

Khả Ái nhanh tay rút xấp giấy màu vàng chanh, dán liên tiếp lên bốn góc của chiếc máy pha cà phê. Những dải màu neon sáng rực lên, tạo thành một chiếc lồng ánh sáng phong tỏa mọi lối thoát. Con ma bị kẹt bên trong, nó giãy giụa làm chiếc máy kêu "rắc rắc" như sắp tan tành.

"Gia Bảo! Súng bắn ghim bạc! Cố định bóng của nó ngay!"

Gia Bảo lồm cồm bò dậy, dù mặt mày lấm lem nhưng vẫn kịp rút khẩu súng bắn ghim ra. "Cạch! Cạch! Cạch!" Ba chiếc ghim bạc găm thẳng xuống sàn nhà, ngay tại vị trí bóng của chiếc máy pha cà phê đang đổ dài dưới ánh đèn xanh.

Con ma trà xanh hoàn toàn bị bất động. Luồng khói xanh lét từ từ rút lại, hiện hình một cô gái trẻ mặc váy công sở, mặt mũi trắng bệch nhưng đầy nước mắt. Cô ta nức nở: "Tôi chỉ muốn... được duyệt content trước khi hết hạn deadline thôi mà... Tại sao sếp cứ treo email của tôi..."

Cao Triết bước tới, chỉnh lại suit, giọng điệu bỗng nhiên trở nên mềm mỏng: "Này cô gái, deadline ở cõi trần đã hết rồi. Bây giờ cô có quậy nát cái máy này thì email cũng không được gửi đi đâu. Chi bằng cô ký vào bản thanh lý hợp đồng âm dương này, tôi sẽ đảm bảo cho cô một suất đầu thai vào phòng Marketing ở kiếp sau, sếp xịn hơn, lương cao hơn."

Mỹ Lệ từ đâu lù lù xuất hiện, tay cầm sẵn con dấu đỏ. Chị đóng một phát "Cộp" lên tờ sớ thanh lý. Con ma nhìn Khả Ái với vẻ sợ hãi, rồi nhìn tờ sớ đầy sức hấp dẫn của Mỹ Lệ, cuối cùng gật đầu trong nước mắt và tan biến vào hư không.

Chiếc máy pha cà phê trở lại trạng thái bình tĩnh, nhưng vỏ ngoài đã bị méo mó và ám khói đen thui. Khả Ái buông tay ra, thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn xuống cái đồng hồ thông minh đã nát bét của mình, cô suýt nữa thì bật khóc.

"Sếp... cái đồng hồ này ba trăm nghìn của em..."

Cao Triết nhìn cái máy pha cà phê trị giá hai trăm triệu vừa được cứu, rồi nhìn cái đồng hồ nát của Khả Ái, ông tặc lưỡi: "Được rồi, tính vào chi phí vật tư tiêu hao. Cuối tháng anh bù cho em cái đồng hồ khác... loại cơ học nhé, để em có đeo cũng không làm nó nổ được."

Phòng Marketing bắt đầu có ánh sáng trở lại. Các nhân viên run rẩy quay lại bàn làm việc. Anh trưởng phòng Marketing chạy tới, tay cầm một xấp voucher trà sữa: "Cảm ơn Phòng 13! Cảm ơn em gái vía nặng! Nếu không có em chắc cái máy này nó 'phốt' cả phòng lên mạng xã hội mất."

Khả Ái cầm xấp voucher, tâm trạng vui lên thấy rõ. Cô quay sang nhìn Gia Bảo, anh chàng đang cố nhặt lại những mảnh vỡ của thanh kiếm gỗ sưa.

"Này công tử," Khả Ái chìa ra một tờ voucher trà sữa, "Xịt nước thánh không ăn thua bằng uống trà sữa đường đen tăng dương khí đâu. Thử không?"

Gia Bảo nhìn Khả Ái, hừ một tiếng rồi giật lấy tờ giấy: "Đừng tưởng cứu tôi một lần là tôi nể cô. Lần sau gặp quỷ cấp cao, cái vía của cô chỉ có nước làm mồi cho nó thôi!"

Nói rồi anh ta bỏ đi trước. Cao Triết vỗ vai Khả Ái, mỉm cười: "Đừng chấp nó, nó ghen tị vì không có năng lực phá hoại thiên bẩm như em đấy. Đi thôi, về hầm B3 báo cáo kết quả công việc. Deadline tiếp theo đang chờ chúng ta rồi."

Khả Ái bước vào thang máy, tay mân mê tờ voucher. Cô chợt nhận ra, làm nhân viên trừ tà hình như cũng có những "phúc lợi" mà những công việc bình thường không bao giờ có được. Chỉ là, không biết liệu cái ví của cô có chịu nổi nhiệt của đống đồ điện tử sắp bị nổ tiếp theo hay không.