MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ TàChương 5: Vía nặng 10 tấn - Khi ma quỷ cũng phải né đường

Phòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ Tà

Chương 5: Vía nặng 10 tấn - Khi ma quỷ cũng phải né đường

1,406 từ · ~8 phút đọc

Sau sự cố tại phòng Marketing, danh tiếng của Khả Ái bắt đầu lan truyền âm ỉ trong "giới cư dân không hộ khẩu" của tập đoàn Global-Spirit. Nếu như buổi sáng, lũ vong hồn còn coi cô là một món hời năng lượng để trêu chọc, thì đến buổi chiều, chúng bắt đầu coi cô là một thảm họa tự nhiên cấp độ hành tinh.

Khả Ái đang ngồi ở Pantry tầng hầm B3, tay cầm ly trà sữa đường đen vừa mua bằng voucher được tặng. Cô vừa mới chạm tay vào chiếc máy pha cà phê dùng chung của phòng để lấy chút đá viên thì "xoẹt" một cái, bảng điều khiển của máy hiện lên mã lỗi Fatal Error rồi tắt ngóm.

"Lại nữa..." Khả Ái thở dài, rút tay lại như vừa chạm vào điện cao thế. Cô liếc nhìn xung quanh, thấy Gia Bảo đang lúi cúi dán keo 502 lên thanh kiếm gỗ sưa. Anh ta thấy cô nhìn thì hừ một tiếng rồi quay ngoắt đi, nhưng Khả Ái để ý thấy mỗi khi cô bước lại gần quá hai mét, tóc gáy của đại công tử phong thủy lại dựng đứng lên như mèo gặp nước.

Lâm IT từ trong phòng máy bước ra, mắt dán vào chiếc iPad đang hiển thị một biểu đồ nhiệt lạ lùng. Anh nhìn Khả Ái, rồi nhìn biểu đồ, sau đó lẩm bẩm: "Lạ thật. Từ khi cô vào đây, nồng độ âm khí toàn khu vực hầm B3 giảm xuống mức kỷ lục. Không phải vì tụi nó bị tiêu diệt, mà là tụi nó đang... di cư."

"Di cư đi đâu hả anh?" Khả Ái hút một ngụm trân châu, tỉnh bơ hỏi.

"Lên tầng 20 – Phòng nhân sự." Lâm đẩy kính. "Tụi nó thà chịu cảnh bị nghe mắng và đối mặt với các bản đánh giá năng lực còn hơn là đứng gần cô. Vía của cô tỏa ra một loại sóng nhiễu cực mạnh. Trong mắt ma quỷ, cô không phải là người, cô là một cái lò vi sóng khổng lồ đang chạy ở công suất tối đa. Đứa nào lại gần là linh hồn bị 'rã đông' ngay lập tức."

Đúng lúc đó, sếp Cao Triết bước ra từ phòng làm việc với vẻ mặt hớt hải, bộ suit ba mảnh có chút xộc xệch.

"Tin khẩn! Đội bảo vệ vừa báo cáo, thang máy số 4 bị kẹt giữa tầng 12 và 13. Có ba nhân viên bị nhốt bên trong. Vấn đề không phải là lỗi kỹ thuật, mà là có một 'Oán linh kẹt thang' đang cố lôi họ xuống tầng hầm B4."

Gia Bảo lập tức đứng bật dậy, cầm thanh kiếm gỗ sưa (vẫn còn hăng mùi keo 502) hô lớn: "Cơ hội lập công đây rồi! Sếp để tôi! Tôi sẽ dùng bình xịt khoáng Vatican thanh tẩy nó!"

"Cậu dẹp đi!" Cao Triết gạt tay. "Nước thánh của cậu vừa rồi còn làm hỏng cả mạch điện máy pha cà phê, tiền sửa tôi chưa tính với cậu đâu. Vụ này cần lực lượng thô bạo hơn. Khả Ái, đi theo anh!"

Ba người leo lên tầng 12 bằng cầu thang bộ (vì thang máy đang bị phong tỏa tâm linh). Khi đến nơi, không khí đặc quánh mùi rỉ sét và hơi lạnh buốt giá. Trước cửa thang máy số 4, các nhân viên kỹ thuật đang toát mồ hôi hột dùng xà beng nạy cửa nhưng kỳ lạ là cánh cửa thép cứ như bị hàn chết bởi một lực lượng vô hình.

Tiếng la hét thảm thiết của những người bên trong vọng ra, xen lẫn tiếng cào cấu sột soạt trên vách thép.

"Tránh ra hết cho tôi!" Cao Triết dõng dạc hô.

Ông quay sang Khả Ái, chỉ tay vào khe hở nhỏ xíu của cửa thang máy: "Em không cần dùng bùa. Chỉ cần áp sát vào cửa, dùng toàn bộ 'vía' của em đè bẹp sự tồn tại của nó cho tôi. Đừng sợ hỏng cửa, tập đoàn này giàu lắm, hỏng cửa sếp ký duyệt sửa, nhưng người chết là anh bị trừ lương!"

Khả Ái tiến lại gần. Vừa chạm tay vào cánh cửa kim loại lạnh ngắt, cô cảm nhận được một luồng oán khí đen ngòm đang cố tràn ra ngoài qua kẽ hở. Một giọng nói thều thào, lạnh lẽo vang lên trong đầu cô: "Tránh ra... kẻ sống... chỗ này là của ta..."

"Của ai cơ?" Khả Ái cau mày. Cô nghĩ đến việc nếu thang máy này hỏng thật, sếp Cao Triết chắc chắn sẽ tìm cách đổ lỗi cho cô làm đoản mạch rồi trừ vào khoản phụ cấp năm triệu. Nghĩ đến tiền bị mất, cơn giận của Khả Ái bốc lên ngùn ngụt.

Cô áp cả hai lòng bàn tay vào cửa thang máy, nghiến răng: "Ma mãnh gì tầm này! Có biết là sắp đến giờ tan tầm rồi không? Thả người ra ngay để tôi còn về đi ăn lẩu!"

Một luồng xung năng lượng vô hình bùng nổ từ người Khả Ái. Những người đứng xung quanh cảm thấy một cơn gió mạnh thổi bạt ra sau, tóc tai dựng ngược vì tĩnh điện. Ngay lập tức, tiếng cào cấu bên trong thang máy dừng hẳn, thay vào đó là một tiếng "Á!" đầy kinh hoàng, nghe như tiếng một người vừa bị điện giật 220V trực tiếp vào tai.

Con ma kẹt thang bên trong nhìn thấy luồng vía của Khả Ái tràn vào như một cơn sóng thần màu vàng đất, hỗn loạn và nặng nề đến mức bóp nghẹt mọi ý chí hù dọa. Nó nhận ra rằng nếu còn ở lại đây thêm một giây nào nữa, linh hồn nó sẽ bị nghiền nát thành các hạt nguyên tử tâm linh.

Rầm!

Cánh cửa thang máy tự động bật mở ra với một lực cực mạnh. Một luồng bóng tối xanh xám lao vụt ra ngoài, xuyên qua cửa sổ hành lang rồi bay thẳng ra công viên đối diện với tốc độ ánh sáng. Ma quỷ ở tòa nhà này vốn lì lợm, nhưng gặp phải "vía 10 tấn" của Khả Ái, chúng chọn cách đi đầu thai sớm cho lành.

Ba nhân viên bên trong thang máy ngã nhào ra ngoài, mặt cắt không còn giọt máu. Khả Ái nhìn xuống tay mình, thấy chiếc thẻ nhân viên "Thái Sơn Áp Đỉnh" đang nóng rực lên, chip bảo mật bắt đầu có dấu hiệu biến dạng.

"Sếp... cửa mở rồi." Khả Ái quay lại, bình thản nói. "Mà sếp ơi, thẻ nhân viên này hình như cũng sắp hỏng rồi, sếp có cấp mới miễn phí không?"

Cao Triết đứng ngây người nhìn cánh cửa thang máy giờ đây đã méo mó như bị xe tải tông phải. Ông liếc nhìn biểu đồ âm khí trên iPad: mức độ oán khí ở tầng 12 từ 99% rơi thẳng xuống 0% trong vòng ba giây.

Gia Bảo đứng phía sau, tay cầm bình xịt khoáng vẫn còn giơ giữa chừng, lẩm bẩm: "Quái vật... cô ta đúng là quái vật tâm linh..."

Mỹ Lệ từ cầu thang đi lên, tay cầm sẵn con dấu đỏ, lạnh lùng bước tới chỗ ba nhân viên vừa thoát nạn: "Ba người không sao chứ? Ký vào đây xác nhận đã được cứu hộ bởi Phòng 13. Chi phí cứu nạn sẽ được trừ vào quỹ phúc lợi của phòng các bạn nhé."

Khả Ái quay sang nhìn sếp Cao Triết: "Sếp, việc này có tính là hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ không? Em có được thưởng thêm trà sữa không?"

Cao Triết thở dài, rút khăn tay lau mồ hôi trên trán: "Thưởng! Thưởng chứ! Nhưng từ giờ em hạn chế chạm trực tiếp vào đồ kim loại của tập đoàn hộ anh nhé. Cứ đà này, tiền phí bảo trì tòa nhà chắc còn cao hơn cả tiền thuê thầy cúng mất."

Trận chiến ở thang máy số 4 kết thúc trong sự kinh hoàng của cả người lẫn ma. Khả Ái lững thững đi về phía cầu thang bộ, trong lòng thầm tính toán xem với xấp voucher trà sữa đang có, cô có thể sống sót qua mùa quyết toán cuối năm hay không. Cô không hề biết rằng, ở tầng hầm B4 sâu thẳm, những đôi mắt đỏ rực đang bắt đầu chú ý đến "kẻ hủy diệt đồ điện tử" vừa mới xuất hiện này.