MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng Giam Bằng VàngChương 1: ĐÊM TUYẾT TAN NHÀ NÁT

Phòng Giam Bằng Vàng

Chương 1: ĐÊM TUYẾT TAN NHÀ NÁT

1,942 từ · ~10 phút đọc

Mùa đông năm Đại Thần thứ mười hai đến sớm hơn lệ thường. Tuyết rơi trắng xóa cả kinh thành, phủ lên những mái ngói cong vút của phủ Thẩm gia một lớp khăn tang lạnh lẽo. Gió rít qua những khe cửa, mang theo hơi lạnh thấu xương và mùi máu tanh nồng nặc đang dần bị hơi sương khỏa lấp.

Thẩm Ngọc đứng giữa sân đình, đôi bàn tay gầy guộc đan chặt vào nhau giấu trong ống tay áo rộng. Cậu không run rẩy vì lạnh, mà vì sự tĩnh lặng đến đáng sợ của vạn vật xung quanh. Chỉ mới hoàng hôn thôi, phủ Thẩm gia còn rộn rã tiếng cười nói, cha cậu – một vị lão công thần tận tụy – còn đang ngồi bên án thư nhấp chén trà nóng. Vậy mà chỉ sau một đạo thánh chỉ đỏ rực như máu, tất cả đã tan thành mây khói.

"Tranh... Tranh..."

Tiếng những thanh kiếm va vào nhau lanh lảnh từ phía cổng chính vang lên, cắt đứt sự tĩnh mịch. Đoàn cấm vệ quân với bộ giáp đen bóng loáng, tay lăm lăm ngọn đuốc, tràn vào như một cơn thủy triều bóng tối. Dẫn đầu bọn họ là một người đàn ông cưỡi trên con hắc mã, áo choàng lông cáo đen tung bay trong gió tuyết. Đó chính là kẻ vừa đăng cơ cách đây ba tháng – Tân đế Tiêu Kình.

Tiêu Kình không vội vã xuống ngựa. Hắn ngồi trên cao, đôi mắt sâu hoắm và lạnh lùng như mặt hồ đóng băng nhìn xuống bóng dáng mảnh khảnh đang đứng cô độc giữa sân. Trong ký ức của hắn, Thẩm Ngọc luôn là vầng trăng sáng không thể chạm tới của kinh thành này. Thuở thiếu thời, khi Tiêu Kình còn là một hoàng tử bị ghẻ lạnh, hắn đã từng đứng nép sau cột đình nhìn Thẩm Ngọc cười đùa cùng đám vương tôn công tử. Lúc đó, Thẩm Ngọc rạng rỡ, cao thanh và xa vời vợi.

Hôm nay, vầng trăng ấy đã rơi xuống trần gian, vấy đầy bụi bẩn và tang thương.

Tiêu Kình xuống ngựa, đôi ủng da nện xuống lớp tuyết dày tạo nên những tiếng lạo xạo nặng nề. Hắn tiến lại gần Thẩm Ngọc, hơi thở nóng hổi phả ra thành những làn khói trắng giữa không gian lạnh giá. Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp nâng cằm Thẩm Ngọc lên, buộc cậu phải đối diện với mình.

"Thẩm đại tài tử, cảm giác nhìn thấy gia tộc sụp đổ trong chớp mắt... thế nào?"

Thẩm Ngọc không lùi lại, đôi mắt phượng vốn thanh tú giờ đây hằn lên những tia máu. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt tàn nhẫn của kẻ trước mặt, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn giữ được sự cương nghị: "Bệ hạ muốn giết thì cứ giết, hà tất phải sỉ nhục người chết. Cha thần trung quân ái quốc cả đời, hai chữ 'phản nghịch' này, người gánh không nổi, Thẩm gia cũng gánh không nổi."

Tiêu Kình bật cười, tiếng cười của hắn trầm thấp và đầy vẻ mỉa mai. Hắn áp sát vào tai cậu, thì thầm như một người tình âu yếm nhưng lời lẽ lại là thuốc độc: "Trung quân? Ông ta trung thành với tiên đế, không phải với trẫm. Thẩm Ngọc, ngươi thông minh như vậy, lẽ nào không hiểu đạo lý 'nhất triều thiên tử nhất triều thần'? Thẩm gia phải chết để dọn đường cho vương triều của trẫm. Nhưng riêng ngươi..."

Ngón tay hắn lướt nhẹ trên gò má lạnh ngắt của Thẩm Ngọc, động tác vừa có chút thương xót, vừa mang đậm vẻ chiếm hữu.

"Ngươi sẽ sống. Để chứng kiến trẫm giẫm nát mọi thứ ngươi từng yêu quý."

Tiêu Kình quay người, phất tay một cái lạnh lùng. "Mang đi."

Thẩm Ngọc bị hai tên lính lực lưỡng kẹp lấy cánh tay. Cậu bị lôi đi qua những hành lang quen thuộc, qua căn phòng đọc sách đầy hơi ấm giờ đã tan hoang, qua gốc mai già mà cha cậu hằng yêu thích. Cậu ngoảnh đầu nhìn lại, ngọn lửa từ những cây đuốc đã bắt đầu liếm vào màn trướng, thiêu rụi ba mươi năm thanh danh của Thẩm gia. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, tan chảy vào lớp tuyết dưới chân.

Cậu không bị đưa vào đại lao, cũng không bị đưa đến pháp trường.

Chiếc xe ngựa bịt kín mít chạy thẳng vào cung cấm, qua những dãy tường thành cao ngất ngưởng như những bức vách ngăn cách trần gian với địa ngục. Khi cánh cửa xe mở ra, Thẩm Ngọc thấy mình đang đứng trước một cung điện vô cùng lộng lẫy, nhưng lại nằm ở một góc khuất sâu nhất của hoàng cung.

Trên tấm bảng hiệu sơn son thếp vàng, ba chữ "Trường Ninh Cung" rạng rỡ dưới ánh trăng.

Tiêu Kình đã đứng đó tự bao giờ. Hắn không còn mặc bộ giáp nặng nề, mà đã khoác lên mình bộ long bào màu vàng thẫm. Hắn dắt tay Thẩm Ngọc vào trong, mặc cho cậu ra sức giằng co.

Bên trong Trường Ninh Cung, hơi nóng từ những lò sưởi than hồng lan tỏa, mùi hương trầm thanh khiết hòa quyện với mùi long đàn hương đặc trưng của đế vương. Sàn nhà lót cẩm thạch đen bóng loáng, rèm lụa ngũ sắc rủ xuống mềm mại, mọi vật dụng từ chén trà đến chiếc bình cổ đều là những thứ quý giá nhất thế gian.

Nhưng với Thẩm Ngọc, vẻ hào nhoáng này còn đáng sợ hơn cả hầm chông.

"Từ nay về sau, đây là nơi ở của ngươi," Tiêu Kình nói, hắn ngồi xuống chiếc ghế chạm rồng, đôi mắt chăm chú nhìn Thẩm Ngọc đang đứng ngơ ngác giữa phòng. "Ngươi không cần phải lo về việc ăn mặc, cũng không cần lo về thế sự bên ngoài. Ở đây, ngươi chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: Làm người của trẫm."

Thẩm Ngọc nhìn quanh, cậu chợt nhận ra những cửa sổ ở đây đều được làm bằng lưới sắt tinh vi ẩn sau lớp rèm lụa, cửa chính chỉ có thể mở từ bên ngoài. Đây không phải cung điện, đây là một chiếc lồng chim được dát vàng.

"Bệ hạ giam cầm thần như thế này, chẳng thà cho thần một chén rượu độc," Thẩm Ngọc run lên, giọng nói run rẩy vì nhục nhã.

Tiêu Kình đứng dậy, hắn chậm rãi đi vòng quanh Thẩm Ngọc, như một con thú săn đang thưởng thức con mồi đã nằm gọn trong vòng vây. Hắn đưa tay chạm vào mái tóc đen dài của cậu, rồi bất ngờ quấn một vòng tóc vào ngón tay, kéo nhẹ khiến Thẩm Ngọc phải ngửa cổ lên.

"Chết? Chết thì dễ dàng quá. Ngươi chết rồi, trẫm biết tìm ai để ngắm nhìn vầng trăng này mỗi đêm? Thẩm Ngọc, ngươi phải sống, sống để nhìn trẫm thống trị thiên hạ này. Trẫm đã xây dựng Trường Ninh Cung này từ ba năm trước, khi trẫm còn là một hoàng tử không ai để mắt tới. Mỗi một viên gạch, mỗi một nhành hoa ở đây đều được chuẩn bị cho ngươi."

Hắn cười, nụ cười mang theo vẻ điên cuồng và cố chấp: "Ngươi nói trẫm chiếm hữu? Đúng vậy. Trẫm muốn tai ngươi chỉ nghe tiếng trẫm, mắt ngươi chỉ thấy hình bóng trẫm, ngay cả không khí ngươi hít thở cũng phải mang mùi vị của trẫm. Ngươi là tù nhân của trẫm, mãi mãi."

Tiêu Kình gọi người mang lên một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương. Hắn mở hộp, bên trong là một vật khiến Thẩm Ngọc chết lặng: một chiếc vòng chân bằng vàng ròng, chạm khắc hoa văn tinh xảo, nhưng bên trong lót một lớp nhung đỏ mềm mại. Đính kèm với vòng chân là một sợi xích vàng dài khoảng sáu thước, các mắt xích nhỏ xíu nhưng chắc chắn vô cùng.

Tiêu Kình ấn Thẩm Ngọc ngồi xuống mép giường gỗ sưa. Cậu vùng vẫy, nhưng sức lực của một văn nhân yếu ớt làm sao chống lại được kẻ từng chinh chiến sa trường. Hắn nắm lấy cổ chân trắng ngần của cậu, bàn tay nóng bỏng giữ chặt lấy phần da thịt mềm mại.

Cạch.

Tiếng khóa vang lên giòn giã. Chiếc vòng vàng ôm khít lấy cổ chân Thẩm Ngọc. Sợi xích vàng kéo dài ra, nối vào một chiếc khuyên đồng được gắn sâu vào chân giường.

"Ngọc nhi, sợi xích này đủ dài để ngươi đi lại trong phòng, ra tới tận ban công ngắm hoa, nhưng không đủ để ngươi bước ra khỏi cửa cung này. Trẫm đã rất nương tay rồi, đừng để trẫm phải dùng đến xiềng sắt."

Thẩm Ngọc nhìn chiếc vòng chân vàng rực rỡ trên làn da trắng tuyết của mình, cảm thấy một nỗi sỉ nhục to lớn bủa vây. Cậu là nam nhi, là kẻ đọc sách thánh hiền, vậy mà giờ đây lại bị đối xử như một sủng vật, một thứ đồ chơi không có nhân cách.

Cậu nhắm mắt lại, nước mắt không còn rơi nữa, chỉ còn lại một khoảng không lạnh lẽo trong tâm hồn. Tiêu Kình không vội vã chiếm đoạt cậu về mặt thể xác ngay lúc này. Hắn chỉ ngồi đó, dùng ánh mắt tham lam và mãnh liệt quét qua từng tấc da thịt, từng đường nét trên gương mặt cậu.

"Hôm nay ngươi mệt rồi, nghỉ ngơi đi. Ngày mai trẫm sẽ lại đến thăm ngươi."

Tiêu Kình bước ra khỏi phòng, tiếng cửa đóng sầm lại và tiếng khóa xích va vào nhau vang lên khô khốc. Cả cung điện rộng lớn giờ chỉ còn mình Thẩm Ngọc và ánh nến leo lét.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi không ngừng. Tiêu Kình đứng dưới mái hiên của Trường Ninh Cung, nhìn lên vầng trăng mờ đục sau làn mây. Hắn nắm chặt bàn tay, vẫn còn vương chút hơi ấm từ cổ chân của Thẩm Ngọc.

Hắn biết mình điên rồi. Hắn biết hành động này sẽ khiến Thẩm Ngọc hận hắn thấu xương tủy. Nhưng hắn không quan tâm. Từ khi còn là một đứa trẻ bị bỏ rơi trong lãnh cung, Tiêu Kình đã hiểu rằng: trên đời này, muốn giữ lấy thứ gì đó tươi đẹp, ngươi phải dùng xiềng xích. Sự tự do chỉ mang đến sự phản bội, chỉ có giam cầm mới mang lại sự vĩnh cửu.

Trong căn phòng u tối, Thẩm Ngọc cuộn mình trên chiếc giường gấm thêu hoa. Tiếng sợi xích vàng va vào chân giường mỗi khi cậu cử động nghe như tiếng cười nhạo của số phận. Cậu nhìn về phía cửa sổ bị bịt kín, tự hỏi liệu tuyết ngoài kia có bao giờ tan, và liệu cuộc đời cậu có bao giờ thoát khỏi bóng tối của kẻ mang tên Đế vương này không.

Đêm tuyết ấy, Thẩm gia tan nát, vầng trăng kinh thành bị nhốt vào lồng. Một trò chơi quyền lực và chiếm hữu tàn khốc chính thức bắt đầu, nơi mà kẻ chiến thắng có tất cả nhưng thực chất lại chẳng có gì, và kẻ thua cuộc mất tất cả nhưng vẫn còn giữ lại một linh hồn bất khuất.

Tiêu Kình đứng đó rất lâu, cho đến khi tuyết phủ trắng vai áo, hắn mới chậm rãi rời đi. Bước chân hắn nặng nề, mang theo tham vọng nuốt chửng cả một con người. Trường Ninh Cung tĩnh lặng như một ngôi mộ hoa lệ, nơi chứa đựng giấc mơ điên cuồng của một kẻ cô độc nhất thế gian.