MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng Giam Bằng VàngChương 2: SỰ HOA LỆ CỦA TÙ ĐÀY

Phòng Giam Bằng Vàng

Chương 2: SỰ HOA LỆ CỦA TÙ ĐÀY

2,048 từ · ~11 phút đọc

Ánh sáng ban mai xuyên qua lớp rèm lụa mỏng của Trường Ninh Cung không mang theo hơi ấm, mà chỉ mang theo sự thật trần trụi của một ngày mới bắt đầu trong lồng kính. Thẩm Ngọc tỉnh dậy khi những tia nắng đầu tiên nhảy múa trên đôi mắt mỏi mệt. Cậu khẽ cử động, và ngay lập tức, một âm thanh thanh mảnh nhưng khô khốc vang lên: Lanh lảnh.

Sợi xích vàng dưới chân nhắc nhở cậu rằng cơn ác mộng đêm qua không phải là một giấc mơ.

Thẩm Ngọc ngồi dậy, mái tóc đen dài rủ xuống bờ vai gầy. Cậu nhìn quanh căn phòng. Nếu không có chiếc vòng chân và sợi xích kia, bất cứ ai cũng sẽ nghĩ đây là chốn thiên đường của nhân gian. Sàn nhà được lát bằng gỗ sưa thơm ngát, những chiếc bình cổ bằng ngọc thạch quý hiếm đặt trên kệ, và trên bàn trà là bộ ấm chén bằng sứ trắng mỏng như cánh ve sầu. Tiêu Kình đã tốn không biết bao nhiêu công sức để gom góp những thứ tinh túy nhất về đây, chỉ để làm nền cho sự giam cầm này.

Cửa cung khẽ mở. Một tốp cung nữ bước vào, đầu cúi thấp, bước chân nhẹ đến mức không phát ra tiếng động. Dẫn đầu là một nữ quan lớn tuổi, gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Ngọc lại thoáng qua một chút thương cảm kín đáo.

"Thẩm công tử, nô tỳ là Liên cô cô, được Bệ hạ giao phó chăm sóc sinh hoạt của ngài. Mời ngài rửa mặt, dùng bữa sáng."

Thẩm Ngọc không đáp, cậu chỉ nhìn chằm chằm vào những người đang quỳ dưới chân mình. Sự im lặng của cậu khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Cậu nhận ra rằng, ở đây, cậu không có quyền được từ chối. Mọi cử động của cậu, dù là nhỏ nhất, cũng được giám sát bởi hàng chục đôi mắt.

Bữa sáng được bày biện cầu kỳ: cháo tổ yến hạt sen, bánh quế hoa, và trà sương sớm được hái từ đỉnh núi phía Nam. Thẩm Ngọc cầm thìa ngọc lên rồi lại đặt xuống. Cậu không có cảm giác thèm ăn. Nghĩ đến cha mẹ giờ này chắc đang lạnh lẽo ở một nơi nào đó, nghĩ đến phủ Thẩm gia chỉ còn là tro bụi, cổ họng cậu nghẹn đắng.

"Công tử, xin hãy dùng một chút," Liên cô cô khẽ khuyên. "Bệ hạ đã dặn, nếu ngài không dùng bữa, tất cả chúng nô tỳ ở đây đều phải chịu phạt trượng."

Thẩm Ngọc khựng lại. Đôi mắt cậu ánh lên vẻ giận dữ. Đây chính là cách của Tiêu Kình – dùng mạng sống của người khác để xích đôi tay cậu lại. Hắn biết cậu vốn dĩ lương thiện, không nỡ nhìn những kẻ vô tội vì mình mà đổ máu.

Cậu nhắm mắt, nuốt từng thìa cháo nhạt nhẽo như nuốt từng ngụm đắng cay vào lòng. Khi bữa sáng kết thúc, Liên cô cô mang đến một khay quần áo. Đó là những bộ y phục bằng lụa vân thượng hạng, màu sắc trang nhã nhưng kiểu dáng lại vô cùng tinh xảo.

"Bệ hạ nói, y phục cũ của ngài đã vấy bẩn tuyết lạnh, không nên mặc nữa. Ngài hãy thay bộ này, lát nữa Bệ hạ sẽ tới."

Thẩm Ngọc nhìn bộ y phục màu xanh ngọc bích trên khay. Đó từng là màu sắc cậu yêu thích nhất. Tiêu Kình ghi nhớ từng sở thích nhỏ nhặt nhất của cậu, nhưng sự ghi nhớ ấy lại khiến cậu cảm thấy rùng mình. Nó giống như một người thợ săn nghiên cứu thói quen của con mồi để đặt bẫy sao cho hoàn hảo nhất.

Gần trưa, tiếng hô "Hoàng thượng giá lâm" vang vọng từ xa. Cánh cửa Trường Ninh Cung một lần nữa mở ra, mang theo luồng gió lạnh của mùa đông tràn vào đại điện ấm áp. Tiêu Kình bước vào, long bào vàng rực rỡ khiến hắn trông uy nghiêm và đầy áp lực.

Hắn nhìn thấy Thẩm Ngọc đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại hướng về phía rặng mai ngoài sân. Chiếc xích vàng dưới chân cậu ánh lên dưới nắng, tạo nên một sự tương phản đau đớn giữa vẻ đẹp thanh cao của con người và sự thô bạo của quyền lực.

Tiêu Kình vẫy tay cho cung nữ lui ra. Hắn đi tới phía sau Thẩm Ngọc, đặt bàn tay to lớn lên vai cậu. Thẩm Ngọc khẽ rùng mình, nhưng cậu không tránh né. Cậu biết tránh né chỉ làm kẻ điên này thêm kích động.

"Ngọc nhi, bộ y phục này rất hợp với ngươi," Tiêu Kình cúi xuống, hít hà mùi hương thanh khiết từ mái tóc cậu. "Ngươi thích cuốn sách này sao? Đây là bản gốc từ thư khố hoàng gia, trẫm biết ngươi vẫn luôn tìm kiếm nó."

Thẩm Ngọc khép sách lại, giọng nói bình thản đến lạ thường: "Sách hay là nhờ tâm hồn tự do. Người bị xích chân, đọc sách thánh hiền chẳng qua cũng chỉ thấy những con chữ đều mang hình xiềng xích."

Tiêu Kình không giận, hắn kéo một chiếc ghế ngồi đối diện với cậu, đôi mắt chim ưng nhìn sâu vào đồng tử của Thẩm Ngọc. "Tự do? Trên đời này không có ai thực sự tự do cả. Trẫm là hoàng đế, nhưng trẫm bị giam cầm trong ngai vàng này, bị giam cầm bởi những mưu mô của đám triều thần. Ngươi ở đây, trẫm bảo vệ ngươi, trẫm cho ngươi tất cả những gì tốt nhất. Đó không phải là tự do sao?"

"Bệ hạ nhầm rồi," Thẩm Ngọc ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc lẹm. "Tự do không phải là những thứ lấp lánh này. Tự do là khi thần có thể bước ra khỏi cửa cung, hít một hơi gió trời mà không cần phải nhìn sắc mặt của ai. Sự bảo vệ của người là ngục tù, sự sủng ái của người là nhục nhã."

Tiêu Kình bỗng nhiên đứng bật dậy, hắn nắm lấy cổ tay Thẩm Ngọc, kéo cậu đứng lên. Sợi xích vàng bị giật mạnh, phát ra tiếng động chói tai. Hắn đẩy cậu vào sát vách tường, một tay khóa chặt đôi vai mảnh khảnh của cậu.

"Nhục nhã? Ngươi nói trẫm làm ngươi nhục nhã?" Tiêu Kình nghiến răng, hơi thở phả vào mặt Thẩm Ngọc. "Trẫm đã tha mạng cho cả gia tộc ngươi, trẫm chỉ bắt một mình ngươi ở lại để bù đắp cho những năm tháng trẫm phải đứng trong bóng tối nhìn ngươi rạng rỡ. Ngươi có biết mỗi khi nhìn ngươi cười với kẻ khác, trẫm chỉ muốn móc mắt kẻ đó ra không? Ngươi có biết trẫm đã phải kiềm chế thế nào để không giết chết Thẩm gia ngay khi trẫm lên ngôi không?"

Thẩm Ngọc chết lặng. Hóa ra, nỗi ám ảnh của Tiêu Kình đã bắt đầu từ lâu đến thế. Hắn không yêu cậu, hắn chỉ đang thỏa mãn ham muốn sở hữu một thứ mà hắn từng không có được.

"Người là một con quỷ," Thẩm Ngọc thì thầm.

"Phải, trẫm là quỷ. Và con quỷ này sẽ không bao giờ buông tha ngươi," Tiêu Kình cười lạnh. Hắn buông tay ra, nhìn vết hằn đỏ trên cổ tay trắng ngần của Thẩm Ngọc, ánh mắt thoáng qua một chút hối hận nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự chiếm hữu lạnh lùng.

Hắn dắt Thẩm Ngọc ra ban công của cung điện. Từ đây có thể nhìn thấy một góc vườn thượng uyển. Tuyết đã ngừng rơi, nhưng cái lạnh vẫn còn se sắt. Tiêu Kình chỉ tay về phía những cây mai đang hé nụ.

"Ngươi thấy không? Những cây mai đó chỉ đẹp khi chúng đứng trong vườn của trẫm. Nếu mang chúng ra ngoài chợ, chúng chỉ là những cành củi khô bị người ta giẫm đạp. Ngươi cũng vậy, Thẩm Ngọc. Rời xa cung điện này, rời xa trẫm, ngươi chỉ là con trai của một kẻ phản nghịch, người đời sẽ nhổ vào mặt ngươi, họ sẽ dìm ngươi xuống bùn."

Hắn ôm lấy cậu từ phía sau, siết chặt vòng tay. "Ở đây với trẫm. Trẫm sẽ xây cho ngươi một thế giới chỉ có hoa mai và ánh trăng. Trẫm sẽ không để ai làm hại ngươi nữa."

Thẩm Ngọc cảm thấy trái tim mình như bị một tảng đá đè nặng. Cậu nhận ra Tiêu Kình có một thế giới quan vô cùng méo mó. Hắn tin rằng chiếm hữu là cách bảo vệ duy nhất. Hắn không hiểu rằng, đôi khi người ta thà bị thế gian phỉ nhổ còn hơn là bị nhốt trong nhung lụa mà đánh mất chính mình.

Chiều hôm đó, Tiêu Kình mang đến một bộ quân cờ bằng ngọc bích. Hắn muốn cùng Thẩm Ngọc đánh cờ. Thẩm Ngọc là một kỳ thủ xuất sắc, cậu từng đánh bại cả những vị quan lão làng nhất. Nhưng hôm nay, tâm trí cậu không nằm ở bàn cờ.

Mỗi khi Thẩm Ngọc định hạ quân, sợi xích vàng lại kêu lên, nhắc nhở cậu về thân phận tù nhân của mình. Cậu nhìn sang Tiêu Kình, thấy hắn đang chăm chú nhìn mình chứ không nhìn vào bàn cờ. Ánh mắt hắn mang theo một sự khao khát cháy bỏng, như muốn nuốt chửng từng cử động nhỏ của cậu.

"Bệ hạ thua rồi," Thẩm Ngọc nói khi đặt quân đen xuống góc bàn.

Tiêu Kình nhìn bàn cờ, rồi mỉm cười. "Cờ vây là trò chơi bao vây đối thủ. Trẫm thua trên bàn cờ, nhưng trẫm thắng ở ngoài đời. Vì trẫm đã bao vây được quân cờ quý giá nhất."

Đêm xuống, cung điện lại thắp lên hàng trăm ngọn nến lung linh. Tiêu Kình không rời đi, hắn yêu cầu được ngủ lại Trường Ninh Cung. Thẩm Ngọc đứng bên giường, đôi tay nắm chặt tấm chăn lụa. Cậu lo sợ điều gì sẽ đến tiếp theo.

Nhưng Tiêu Kình chỉ nằm xuống, kéo Thẩm Ngọc vào lòng. Hắn ôm cậu như ôm một món bảo vật dễ vỡ, đầu tựa vào cổ cậu, hít hà mùi hương da thịt quen thuộc. Hắn không cưỡng đoạt, hắn chỉ cần sự hiện diện của cậu.

"Ngọc nhi, đừng cố gắng bỏ trốn," Tiêu Kình thì thầm trong bóng đêm, giọng nói mang theo sự đe dọa lẫn khẩn cầu. "Bên ngoài cung điện này, trẫm đã bố trí ba tầng cấm vệ quân. Chỉ cần ngươi bước ra khỏi cửa một bước, tất cả những người hầu trong cung này sẽ bị chôn sống cùng ngươi. Đừng để tay trẫm phải nhuốm thêm máu của những kẻ vô tội vì sự cứng đầu của ngươi."

Nước mắt Thẩm Ngọc lặng lẽ rơi trên gối. Cậu nằm trong vòng tay của kẻ thù, nghe tiếng tim đập của hắn, cảm nhận sự ấm áp giả dối bao trùm. Cậu thấy mình giống như một con chim yến bị bẻ gãy cánh, dù lồng có đẹp đến đâu, dù thức ăn có ngon đến mấy, tâm hồn cậu vẫn đang khô héo từng ngày.

Tiếng sợi xích vàng thỉnh thoảng lại va chạm vào chân giường trong bóng tối, nghe như tiếng khóc than của một linh hồn bị giam cầm. Trong căn phòng xa hoa lộng lẫy nhất vương triều, có hai con người: một kẻ dùng quyền lực để mua lấy sự cô độc, và một kẻ dùng trí tuệ để chống chọi với sự chiếm hữu điên cuồng.

Cuộc đời của Thẩm Ngọc từ nay về sau, có lẽ chỉ còn lại bốn bức tường son và sợi xích dài sáu thước này. Sự hoa lệ của tù đày là thứ đau đớn nhất, vì nó khiến người ta không thể oán hận một cách sòng phẳng, cũng không thể đầu hàng một cách thanh thản.

Trăng ngoài cửa sổ treo cao, soi rọi xuống đôi vòng chân vàng rực rỡ – xiềng xích của đế vương, và cũng là khởi đầu cho một chuỗi những hận thù, thấu cảm và hy sinh sau này.