MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng Giam Bằng VàngChương 3: TIẾNG ĐÀN TRONG LỒNG SẮT

Phòng Giam Bằng Vàng

Chương 3: TIẾNG ĐÀN TRONG LỒNG SẮT

2,355 từ · ~12 phút đọc

Kinh thành bước vào những ngày đại hàn, tuyết đóng thành những tảng băng trong suốt trên những máng xối của cung điện. Trường Ninh Cung tuy được sưởi ấm bởi hệ thống ống dẫn hơi nóng chạy ngầm dưới sàn nhà, nhưng không khí bên trong vẫn lạnh lẽo đến mức người ta có cảm tưởng như chỉ cần thở mạnh một chút cũng có thể làm vỡ vụn sự tĩnh lặng này.

Thẩm Ngọc đã ở đây được hơn mười ngày. Khoảng thời gian ấy đối với cậu dài như cả một thế kỷ. Cậu dần học được cách chung sống với sợi xích vàng dưới chân mình. Mỗi bước đi, âm thanh leng keng từ những mắt xích va chạm lên sàn đá cẩm thạch đã trở thành một phần nhịp thở của cậu. Cậu không còn nhìn vào cửa chính nữa, vì cậu biết cửa cung chỉ mở ra khi kẻ kia muốn bước vào, hoặc khi đám cung nữ mang thức ăn đến.

Vào một buổi chiều u ám, khi những đám mây xám xịt sà thấp xuống tận những rặng mai già, Tiêu Kình cho người mang đến một vật bọc trong gấm vóc. Hắn bước vào với dáng vẻ vẫn uy nghiêm như thế, nhưng ánh mắt khi nhìn về phía Thẩm Ngọc đã bớt đi phần tàn bạo, thay vào đó là một sự kỳ vọng thầm kín.

Hắn tự tay gỡ lớp lụa gấm, để lộ ra một cây cổ cầm bằng gỗ ngô đồng, mặt đàn bóng loáng màu hổ phách, dây đàn được làm từ tơ tằm thượng hạng. Đây là cây đàn "Phượng Vĩ" danh tiếng – báu vật của Thẩm gia từng bị tịch thu trong đêm thanh trừng.

"Ngọc nhi, trẫm biết ngươi nhớ nó," Tiêu Kình đặt cây đàn lên án mộc. "Thư khố báo lại rằng cây đàn này là vật tâm đắc nhất của ngươi. Trẫm trả nó lại cho ngươi, coi như một món quà nhỏ cho sự ngoan ngoãn của ngươi những ngày qua."

Thẩm Ngọc đứng lặng người. Đôi bàn tay cậu run rẩy chạm vào mặt gỗ mát lạnh. Đây chính là cây đàn mà cha đã tặng cậu vào ngày cậu tròn mười tám tuổi, là vật duy nhất còn mang theo hơi ấm của gia đình, của những buổi chiều thanh bình trong vườn tược Thẩm gia. Cậu không nghĩ rằng Tiêu Kình lại mang nó đến đây. Hắn không chỉ chiếm hữu thể xác cậu, hắn đang cố gắng thu gom từng mảnh linh hồn của cậu để nhốt vào chiếc lồng này.

"Đánh một bản cho trẫm nghe đi," Tiêu Kình ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt chăm chú như muốn soi thấu từng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng Thẩm Ngọc.

Thẩm Ngọc ngồi xuống, tà áo xanh ngọc trải dài trên sàn. Cậu điều chỉnh tư thế, sợi xích vàng kéo căng ra, tì nhẹ lên cổ chân trắng ngần. Cậu đặt những ngón tay thon dài lên dây đàn, hít một hơi thật sâu.

Tiếng đàn vang lên. Ban đầu là những âm thanh trầm đục, nghẹn ngào như tiếng khóc thầm của một người lữ khách giữa đêm đông. Dần dần, nhịp điệu nhanh hơn, mạnh mẽ như gió bão gào thét, như hình ảnh lửa cháy rực trời trong đêm Thẩm gia tan nát. Tiếng đàn không có sự dịu dàng như trước kia, nó đầy rẫy sự uất ức, oán hận và cả nỗi tuyệt vọng khôn cùng.

Tiêu Kình nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn không phải kẻ mù mờ về nghệ thuật. Hắn cảm nhận được sự thù hận trong tiếng đàn, cảm nhận được từng nốt nhạc như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào không khí. Nhưng kỳ lạ thay, hắn không giận. Đối với hắn, dù là hận thù, miễn là nó xuất phát từ Thẩm Ngọc và hướng về phía hắn, đều tốt hơn sự thờ ơ lạnh lẽo.

Bản nhạc kết thúc bằng một nốt trầm kéo dài đầy đau đớn. Thẩm Ngọc buông tay, mười đầu ngón tay đỏ ửng vì bấm dây quá mạnh. Cậu ngẩng đầu nhìn Tiêu Kình, đôi mắt phượng chứa đầy sự khiêu khích: "Bệ hạ thấy sao? Tiếng đàn của một tù nhân, có làm người hài lòng không?"

Tiêu Kình mở mắt, trầm mặc hồi lâu rồi mới chậm rãi nói: "Ngươi hận trẫm đến thế sao? Ngay cả âm nhạc cũng không giấu được sát khí."

"Hận người là thứ duy nhất giúp thần cảm thấy mình còn đang sống," Thẩm Ngọc đáp trả gay gắt.

Tiêu Kình đứng dậy, hắn đi tới bên cạnh Thẩm Ngọc, cúi xuống nâng đôi bàn tay đang run rẩy của cậu lên. Hắn tỉ mẩn kiểm tra những vết hằn trên đầu ngón tay cậu, rồi bất ngờ đưa một ngón tay của cậu lên môi, hôn nhẹ.

"Hận cũng được. Trẫm cho phép ngươi hận. Nhưng Thẩm Ngọc, ngươi phải nhớ, cây đàn này giờ chỉ có thể vang lên trong Trường Ninh Cung. Thế gian ngoài kia không còn ai được nghe tiếng đàn của ngươi nữa. Trẫm là thính giả duy nhất, cũng là chủ nhân duy nhất của ngươi."

Cuộc đối thoại bị cắt đứt khi một thái giám già vội vã bước vào, quỳ mọp dưới chân Tiêu Kình, giọng nói run rẩy: "Khởi bẩm Bệ hạ, Thừa tướng Lý Diên cùng một nhóm lão thần đang quỳ trước ngự thư phòng, khẩn khoản cầu kiến. Họ nói... họ nói có chuyện hệ trọng liên quan đến việc giam giữ tội thần Thẩm Ngọc."

Ánh mắt Tiêu Kình ngay lập tức chuyển sang lạnh lẽo, tàn nhẫn. Hắn buông tay Thẩm Ngọc ra, chỉnh lại long bào. "Lũ cáo già đó lại muốn can thiệp vào chuyện riêng của trẫm sao?"

Hắn quay lại nhìn Thẩm Ngọc, giọng nói mang theo sự đe dọa: "Ngươi ở đây cho ngoan. Đừng hy vọng bất cứ ai có thể cứu ngươi ra khỏi đây. Kẻ nào bước vào Trường Ninh Cung mà không có sự cho phép của trẫm, kẻ đó phải chết."

Khi Tiêu Kình rời đi, Trường Ninh Cung rơi vào một bầu không khí căng thẳng bao trùm. Thẩm Ngọc đứng bên cửa sổ, nhìn qua những nan sắt nhìn ra phía xa. Lý Thừa tướng là bạn thâm giao của cha cậu, là người chính trực. Cậu biết ông đang liều mạng để đòi lại công lý cho Thẩm gia, hoặc chí ít là để cứu cậu khỏi sự nhục nhã này. Nhưng Thẩm Ngọc cũng hiểu rõ tính cách của Tiêu Kình. Hắn là một bạo chúa không chấp nhận bất cứ sự thách thức nào đối với quyền lực của mình, đặc biệt là khi nó chạm đến "vật sở hữu" quý giá nhất của hắn.

Tại ngự thư phòng, không khí đặc quánh như chì. Thừa tướng Lý Diên cùng các lão thần đầu râu tóc bạc quỳ rạp dưới đất. Khi bước chân của Tiêu Kình vang lên, họ cảm thấy một áp lực nặng nề đè nặng lên vai.

"Lý ái khanh, các khanh có chuyện gì mà phải quỳ ở đây giữa trời đông giá rét thế này?" Tiêu Kình ngồi xuống ghế rồng, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa sấm sét.

Lý Thừa tướng ngẩng đầu, giọng khàn đục nhưng kiên định: "Bệ hạ, thần biết lời thật thường khó nghe, nhưng thần không thể không nói. Thẩm Ngọc tuy là con trai của tội thần, nhưng cậu ta vốn là một tài tử có tiếng tăm trong dân chúng, lại mang danh nghĩa sĩ. Việc Bệ hạ giam cầm cậu ta trong hậu cung, đối xử như sủng vật, đã dấy lên sự bất bình trong giới sĩ phu. Danh tiếng của Bệ hạ sẽ bị vấy bẩn vì một nam nhân. Xin Bệ hạ hãy đưa cậu ta vào đại lao chờ xét xử theo luật pháp, hoặc... ban cho cái chết để giữ gìn thể diện hoàng gia."

Rầm!

Tiêu Kình đập mạnh tay xuống bàn, những tách trà trên bàn nảy lên rồi vỡ tan tành. Hắn đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

"Thể diện hoàng gia? Các ngươi dám dùng thể diện để ép trẫm?" Tiêu Kình gầm lên. "Luật pháp là do trẫm định đoạt. Thẩm Ngọc là kẻ thù của trẫm, trẫm muốn hành hạ cậu ta như thế nào, muốn giữ cậu ta ở đâu là quyền của trẫm. Kẻ nào còn dám nhắc đến việc đưa cậu ta vào đại lao hay ban chết, trẫm sẽ coi đó là đồng lõa với Thẩm gia!"

Lý Thừa tướng run lên vì sợ hãi nhưng vẫn cố nói nốt: "Bệ hạ! Chiếm hữu một nam nhân không làm người mạnh hơn, nó chỉ bộc lộ điểm yếu của người trước thiên hạ!"

Tiêu Kình khựng lại. Câu nói "điểm yếu" chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của hắn. Hắn cười lạnh, một nụ cười khiến những người có mặt đều phải lạnh sống lưng.

"Điểm yếu sao? Tốt lắm. Vậy trẫm sẽ cho các ngươi thấy, trẫm có thể biến điểm yếu thành thứ mà không ai dám chạm vào."

Hắn vẫy tay gọi cấm vệ quân: "Đưa Thừa tướng về phủ, tước bỏ bổng lộc ba tháng để tỉnh ngộ. Từ nay về sau, kẻ nào dám bén mảng tới gần Trường Ninh Cung, trảm không cần hỏi!"

Khi Tiêu Kình quay trở lại Trường Ninh Cung, hắn mang theo một luồng nộ khí ngút trời. Hắn xông vào phòng, nhìn thấy Thẩm Ngọc đang ngồi im lặng bên cây đàn, vẻ mặt thanh tao thoát tục như một vị tiên không vướng bụi trần. Sự thanh khiết ấy càng làm cho cơn điên của Tiêu Kình bùng nổ. Hắn muốn phá nát sự bình tĩnh của cậu, muốn cậu phải khóc lóc, phải van xin, phải quỵ lụy dưới chân hắn.

Hắn đi tới, thô bạo nắm lấy vai Thẩm Ngọc, ép cậu phải đứng dậy. Sợi xích vàng bị giật mạnh, khiến Thẩm Ngọc lảo đảo suýt ngã.

"Ngươi có biết không? Những kẻ đó muốn ngươi chết," Tiêu Kình rít qua kẽ răng. "Lũ quan lại mà cha ngươi hằng tin tưởng, giờ đây muốn ban cho ngươi một chén rượu độc để bảo vệ cái gọi là 'thể diện triều đình'. Chỉ có trẫm, chỉ có kẻ thù mà ngươi hận nhất này, là muốn ngươi sống."

Thẩm Ngọc nhìn hắn, môi khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng: "Sống như thế này, thì khác gì đã chết từ lâu? Lý đại nhân nói đúng, tôi chính là vết nhơ trên long bào của người. Nếu người sợ, sao không giết tôi đi?"

Tiêu Kình bóp chặt cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình: "Ngươi muốn chết để giải thoát sao? Đừng mơ. Ngươi càng muốn chết, trẫm càng bắt ngươi phải sống trong nhung lụa này. Ngươi là của trẫm, mạng sống của ngươi thuộc về trẫm. Cho dù thế gian có phỉ nhổ, cho dù sử sách có ghi lại trẫm là một bạo chúa vì một nam nhân mà điên cuồng, trẫm cũng không hối tiếc."

Hắn đẩy Thẩm Ngọc lên giường, dùng cả thân hình to lớn đè ép cậu xuống. Hắn không làm gì quá đáng, hắn chỉ vùi đầu vào hõm cổ cậu, hơi thở dồn dập và nóng hổi. Thẩm Ngọc nằm im như một khúc gỗ, ánh mắt nhìn trân trân lên trần nhà chạm trổ rồng phượng. Cậu cảm nhận được sự cô độc của Tiêu Kình đang lan tỏa, một sự cô độc đáng sợ của kẻ có tất cả nhưng không có được một trái tim chân thành.

"Tại sao..." Thẩm Ngọc khẽ lên tiếng, giọng nói mỏng manh như gió. "Tại sao người lại chọn tôi? Kinh thành này không thiếu mỹ nhân, không thiếu những kẻ sẵn sàng quỳ lạy dưới chân người."

Tiêu Kình im lặng hồi lâu, rồi hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ phức tạp: "Vì ngươi là người duy nhất nhìn trẫm mà không có sự khiếp sợ hay giả dối trong mắt. Từ mười năm trước, khi trẫm thấy ngươi đứng dưới cây hoa đào, trẫm đã biết, ngươi chính là ánh sáng duy nhất mà trẫm phải chiếm cho bằng được. Trẫm không cần những kẻ phục tùng, trẫm cần ngươi – một Thẩm Ngọc kiêu ngạo, thanh cao, kể cả khi ngươi hận trẫm."

Hắn đứng dậy, chỉnh lại y phục, trước khi rời đi còn bỏ lại một câu lạnh lùng: "Ngày mai, trẫm sẽ cho người mang đến thêm nhiều sách và họa cụ. Nếu tiếng đàn của ngươi quá u sầu, vậy hãy dùng tranh mà vẽ nên sự giam cầm này đi."

Tiếng xích vàng va chạm vào thành giường khi Tiêu Kình bước ra khỏi phòng nghe như một nhịp gõ của đồng hồ định mệnh. Thẩm Ngọc ngồi dậy, cậu đưa tay chạm vào cổ mình, nơi vẫn còn vương lại hơi nóng từ môi của Tiêu Kình. Một cảm giác ghê tởm xen lẫn với một chút thương hại mơ hồ len lỏi vào tâm trí.

Ngoài kia, tuyết lại bắt đầu rơi. Cây cổ cầm "Phượng Vĩ" nằm cô đơn trên án, những dây đàn vẫn còn rung động nhẹ nhàng như tiếng thở dài của người quá cố. Trong chiếc lồng vàng lộng lẫy này, Thẩm Ngọc nhận ra rằng, trận chiến giữa cậu và vị hoàng đế trẻ tuổi này không còn là trận chiến của quyền lực hay thù hận nữa, mà là trận chiến giữa hai tâm hồn cô độc đang cố gắng nuốt chửng lẫn nhau để tìm thấy một ý nghĩa nào đó cho sự tồn tại của mình.

Tiếng đàn đã tắt, nhưng những dư âm của nó vẫn còn vang vọng, khắc sâu vào những bức tường đá của Trường Ninh Cung. Sự chiếm hữu của Tiêu Kình ngày càng trở nên nghẹt thở, và Thẩm Ngọc hiểu rằng, nếu cậu không tìm ra cách để thay đổi kẻ điên này, cả hai sẽ cùng chết chìm trong sự hoa lệ đáng sợ này.