Mùa đông ở kinh thành không chỉ có tuyết trắng, mà còn có những ngày sương muối phủ dày, khiến vạn vật như bị bao bọc trong một lớp thủy tinh mờ đục và dễ vỡ. Trong Trường Ninh Cung, thời gian dường như không trôi bằng nhịp đồng hồ cát, mà trôi bằng những vệt nắng nhạt nhẽo di chuyển từ góc bình cổ sang chân giường gấm.
Thẩm Ngọc ngồi lặng thinh bên bàn lớn. Trước mặt cậu không còn là cây cổ cầm u uất của ngày hôm qua, mà là bộ họa cụ thượng hạng: giấy tuyên thành mịn màng, mực thỏi thơm mùi xạ hương, và những cán bút lông làm từ trúc tím. Đây là "sự bồi đắp" mà Tiêu Kình đã hứa sau cơn thịnh nộ ở ngự thư phòng. Hắn muốn dùng những thứ thanh cao này để lấp đầy khoảng trống trong lòng Thẩm Ngọc, hoặc giả, hắn muốn cậu dùng chúng để vẽ lại thế giới mà hắn đã dày công tạo ra cho cậu.
Thẩm Ngọc cầm bút lên, nhưng tay cậu khẽ khựng lại. Âm thanh của sợi xích vàng khi cậu vươn tay ra nghe thật chói tai giữa không gian tĩnh mịch. Cậu nhìn vào tờ giấy trắng tinh khôi, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua những nan sắt uốn lượn, cảnh vật duy nhất cậu thấy là một góc lầu canh và tán cây ngô đồng trơ trụi lá.
Cậu bắt đầu vẽ.
Nhịp độ chương truyện chậm lại, đi sâu vào từng nét bút của Thẩm Ngọc. Cậu không vẽ hoa mai, không vẽ cung điện rồng phượng lộng lẫy quanh mình. Nét bút của cậu run rẩy nhưng dứt khoát, phác họa lại một con đường mòn nhỏ bên rìa kinh thành, nơi có những quán trà nghèo và những rặng liễu rủ bóng xuống mặt hồ vào mùa hạ. Đó là nơi cậu từng cùng cha dừng chân mỗi khi đi bái phỏng các bậc tiền bối.
Cậu vẽ bằng ký ức, bằng sự khát khao tự do đến cháy bỏng. Mỗi nét mực đổ xuống là một lần cậu thoát khỏi bốn bức tường của Trường Ninh Cung.
"Công tử, ngài vẽ đẹp thật." Liên cô cô đứng bên cạnh châm thêm trà, khẽ thốt lên. Bà nhìn vào bức tranh, thấy một sự đối lập đến xót xa. Một người bị xích chân trong lầu son gác tía, lại đang dồn hết tâm tư để vẽ về một con đường đất bụi bặm nhưng đầy hơi thở tự do.
Thẩm Ngọc không ngước mắt lên, cậu chỉ thầm thì: "Đẹp đến mấy, cũng chỉ là giấy trắng mực đen. Người trong tranh có thể đi, nhưng người vẽ tranh... thì không."
Chiều muộn, Tiêu Kình lại đến. Hắn có một thói quen mới là luôn kết thúc một ngày làm việc bằng cách đến đây. Hắn dường như coi Trường Ninh Cung là nơi để hắn trút bỏ lớp mặt nạ hoàng đế lạnh lùng, nhưng trớ trêu thay, cách hắn hiện diện lại luôn nhắc nhở Thẩm Ngọc về sự áp chế.
Tiêu Kình bước vào, trên vai áo vẫn còn vương chút hơi lạnh của sương sớm. Hắn đi thẳng đến bàn vẽ của Thẩm Ngọc. Thẩm Ngọc định dùng một tờ giấy khác che đi bức tranh đang vẽ dở, nhưng bàn tay to lớn của Tiêu Kình đã giữ chặt lấy cổ tay cậu.
"Để trẫm xem," giọng hắn trầm thấp, mang theo quyền uy không thể chối từ.
Hắn chăm chú nhìn vào bức tranh con đường mòn. Đôi lông mày rậm hơi nhíu lại. Hắn đủ thông minh để hiểu Thẩm Ngọc đang gửi gắm điều gì. Bức tranh không có lấy một bóng người, chỉ có con đường hun hút dẫn về phía chân trời, mang theo một nỗi cô liêu và sự khao khát thoát ly đến tận cùng.
"Ngươi vẫn không chịu nhìn vào những gì trẫm cho ngươi sao?" Tiêu Kình quay sang nhìn Thẩm Ngọc, ánh mắt phức tạp. "Trường Ninh Cung có trăm hoa đua nở, có lầu cao nhìn được cả kinh thành, tại sao ngươi lại chỉ vẽ một con đường đất hoang vu thế này?"
Thẩm Ngọc rút tay lại, cúi đầu đáp: "Bởi vì trong mắt thần, Trường Ninh Cung chỉ là một khoảng không trống rỗng. Con đường này tuy hoang vu, nhưng nó có gió trời, có bụi trần, có sự sống. Còn nơi đây... chỉ có cái chết của tâm hồn."
Cơn giận của Tiêu Kình nhen nhóm, nhưng hắn cố kìm nén. Hắn ngồi xuống chiếc ghế cạnh Thẩm Ngọc, cầm lấy một cây bút lông, nhúng mực rồi bất ngờ đặt bút xuống bức tranh của cậu.
Thẩm Ngọc kinh ngạc nhìn hắn. Tiêu Kình không phá hủy bức tranh. Hắn dùng những nét bút mạnh mẽ, điêu luyện vẽ thêm vào giữa con đường ấy một ngôi đình nhỏ, và bên trong đình là hai bóng người đang ngồi đối ẩm.
"Nếu ngươi muốn đi con đường này, trẫm sẽ đi cùng ngươi," Tiêu Kình nói, đôi mắt hắn rực lên một sự cố chấp đến đáng sợ. "Thẩm Ngọc, cho dù là thiên đường hay địa ngục, cho dù là cung điện hay đường mòn hoang vắng, ngươi cũng đừng hòng bỏ trẫm lại một mình."
Hành động "vẽ thêm" vào bức tranh của Tiêu Kình không chỉ là một cử chỉ lãng mạn, mà là một lời tuyên bố về sự sở hữu tuyệt đối. Ngay cả trong trí tưởng tượng của Thẩm Ngọc, hắn cũng phải len lỏi vào, chiếm lấy một vị trí không thể lay chuyển.
Tâm lý của Thẩm Ngọc lúc này bắt đầu có sự biến chuyển. Cậu cảm nhận được một sự nghẹt thở mới. Tiêu Kình không chỉ xích chân cậu, hắn đang cố gắng xích cả suy nghĩ của cậu. Cậu nhìn vào ngôi đình mà hắn vừa vẽ, cảm thấy nó giống như một vết sẹo trên ký ức đẹp đẽ của mình.
"Bệ hạ, người làm vậy có ích gì?" Thẩm Ngọc thở dài, giọng nói chứa chan sự mệt mỏi. "Người có thể vẽ thêm mình vào tranh, nhưng người không thể khiến thần thực sự muốn người đi cùng."
Tiêu Kình đặt bút xuống, hắn xoay người Thẩm Ngọc lại, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình. "Trẫm không cần ngươi muốn. Trẫm chỉ cần ngươi biết rằng, trẫm luôn ở đó. Thẩm Ngọc, ngươi nghĩ trẫm tàn nhẫn khi giết chết Thẩm gia? Ngươi có biết cha ngươi đã từng cấu kết với phe phái của hoàng huynh trẫm để ám sát trẫm không?"
Một tia sét nổ tung trong tâm trí Thẩm Ngọc. Cậu sững sờ, đôi môi run rẩy: "Người... người nói dối. Cha thần không bao giờ làm chuyện đó!"
Tiêu Kình cười nhạt, hắn lấy trong người ra một phong thư đã cũ, ném lên bàn. "Đây là mật thư cha ngươi gửi cho quân đội phương Bắc. Trẫm đã giữ nó một năm qua. Lẽ ra trẫm phải tru di cửu tộc Thẩm gia, nhưng vì ngươi, trẫm đã tiêu hủy mọi bằng chứng khác, chỉ giữ lại mạng sống cho ngươi và tôn nghiêm cuối cùng của cha ngươi bằng một cái tội danh 'phản nghịch' chung chung. Ngươi nghĩ trẫm chiếm hữu ngươi là để hành hạ sao? Không, Thẩm Ngọc, trẫm đang bảo vệ ngươi khỏi chính cái danh dự hão huyền của gia tộc ngươi!"
Thẩm Ngọc cầm phong thư, nét chữ quen thuộc hiện ra khiến cậu lảo đảo. Những giá trị mà cậu hằng tin tưởng, niềm tự hào về người cha trung quân ái quốc bỗng chốc rạn nứt. Cậu nhận ra thế giới này không chỉ có hai màu đen trắng, và sự giam cầm của Tiêu Kình hóa ra còn mang theo một tầng ý nghĩa khác mà cậu chưa bao giờ ngờ tới.
Hắn giam cậu lại, để cậu không phải đối mặt với sự thật tàn khốc rằng gia đình cậu không hề vô tội như cậu nghĩ. Hắn giam cậu lại, để bảo vệ cậu khỏi những kẻ thù của cha cậu đang trực chờ xâu xé cậu bên ngoài kia.
Tiêu Kình nhìn bóng dáng suy sụp của Thẩm Ngọc, ánh mắt hắn thoáng hiện vẻ đau lòng nhưng nhanh chóng bị che lấp bởi sự chiếm hữu. Hắn ôm cậu vào lòng, lần này Thẩm Ngọc không chống cự. Cậu như một người vừa bị rút hết xương sống, rũ rượi trong vòng tay của kẻ đã phá hủy thế giới của mình nhưng cũng là kẻ duy nhất còn lại bên cạnh.
"Đừng nghĩ gì nữa," Tiêu Kình thầm thì, bàn tay hắn vuốt ve sống lưng cậu. "Cứ ở đây, làm vầng trăng của riêng trẫm. Trẫm sẽ gánh vác mọi tội lỗi, mọi máu tanh cho ngươi."
Đêm hôm đó, Thẩm Ngọc ngồi một mình trong bóng tối của Trường Ninh Cung. Bức tranh con đường mòn nằm đó, với ngôi đình và hai bóng người do Tiêu Kình vẽ thêm vào. Tiếng sợi xích vàng khẽ vang lên khi cậu khẽ rùng mình vì lạnh.
Cậu nhận ra sự chiếm hữu của Tiêu Kình giống như một liều thuốc độc bọc đường. Nó ngọt ngào vì sự bảo vệ, nhưng nó độc hại vì nó tước đoạt quyền được biết, quyền được chọn lựa của cậu. Cậu thấy thương hại cho Tiêu Kình – một hoàng đế đứng trên vạn người nhưng lại phải dùng đến những thủ đoạn đớn hèn nhất để giữ lấy một người bên mình. Và cậu cũng thấy thương hại chính mình – một kẻ tài tử thanh cao giờ đây ngay cả nỗi hận cũng không còn được vẹn nguyên.
Chi tiết bối cảnh đêm ấy được miêu tả tỉ mỉ: ánh nến lập lòe, mùi hương đàn hương nồng nặc như muốn nuốt chửng không khí, và sự im lặng đáng sợ của hoàng cung lúc về đêm. Thẩm Ngọc đưa tay chạm vào chiếc vòng vàng ở chân. Cảm giác kim loại lạnh ngắt thấm vào da thịt. Cậu tự hỏi, nếu sự thật về gia tộc là một vũng bùn, thì chiếc lồng vàng này của Tiêu Kình có thực sự là nơi trú ẩn duy nhất của cậu?
Tiêu Kình không ngủ. Hắn đứng ngoài ban công phòng chính, nhìn về phía Trường Ninh Cung. Hắn biết mình vừa đập nát niềm tin cuối cùng của Thẩm Ngọc, nhưng hắn không hối hận. Hắn thà để Thẩm Ngọc vỡ vụn trong tay mình còn hơn để cậu rạng rỡ bên ngoài mà rời xa hắn.
Mạch truyện ở chương này bắt đầu chuyển dịch từ sự kháng cự thuần túy sang một giai đoạn mới: sự hoang mang và thấu cảm đau đớn. Tính cách nhân vật Tiêu Kình hiện lên sâu sắc hơn – không chỉ là một bạo chúa, mà là một kẻ yêu một cách bệnh thái nhưng đầy bảo bọc. Thẩm Ngọc bắt đầu rơi vào một "phòng giam tâm lý" còn kiên cố hơn cả sợi xích vàng.
Họa bức tranh tâm giao, hóa ra lại là họa một bức tranh về sự ràng buộc không thể tháo gỡ. Trong bóng tối của cung điện, tiếng chuông gió khẽ kêu, báo hiệu những cơn bão lòng sắp tới sẽ còn dữ dội hơn cả tuyết lạnh ngoài kia.