MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng Giam Bằng VàngChương 5: TUYỆT THỰC VÀ SỰ YẾU MỀM CỦA ĐẾ VƯƠNG

Phòng Giam Bằng Vàng

Chương 5: TUYỆT THỰC VÀ SỰ YẾU MỀM CỦA ĐẾ VƯƠNG

2,350 từ · ~12 phút đọc

Sau đêm biết được sự thật về phong thư mật của cha mình, Thẩm Ngọc như biến thành một pho tượng đá sống. Cậu không còn khóc, không còn nhìn vào cây đàn "Phượng Vĩ", cũng chẳng hề chạm tới bộ họa cụ mà Tiêu Kình đã ban cho. Cậu dành phần lớn thời gian ngồi bên cửa sổ, nhìn trân trân vào khoảng không vô định, đôi mắt phượng vốn rạng rỡ giờ đây chỉ còn là một vùng tro tàn.

Niềm tin – thứ duy nhất giúp Thẩm Ngọc đứng vững giữa bão giông – đã sụp đổ. Cha cậu, người mà cậu tôn thờ như một biểu tượng của sự thanh cao, lại là kẻ nhúng tay vào mưu đồ ám sát. Nếu gia tộc Thẩm thực sự không vô tội, vậy thì nỗi hận của cậu đối với Tiêu Kình trở nên mông lung và nực cười. Nhưng nếu cậu không hận hắn, cậu sẽ là ai? Một món đồ chơi được kẻ thù thương hại cứu mạng?

Sự im lặng của Thẩm Ngọc mang theo một sức nặng ngàn cân. Cậu bắt đầu từ chối thức ăn.

Ngày thứ nhất, Liên cô cô mang vào bát cháo hạt sen nghi ngút khói. Thẩm Ngọc không nhìn, cũng không nói. Cậu cứ ngồi đó, sợi xích vàng khẽ chạm vào chân giường phát ra âm thanh khô khốc mỗi khi cậu điều chỉnh tư thế.

Ngày thứ hai, cung nữ mang đến những món ngon nhất từ ngự thiện phòng: cá tuyết hấp gừng, canh nấm tuyết, bánh tổ yến. Thẩm Ngọc vẫn không động đũa. Hơi thở của cậu dần trở nên mỏng manh như cánh ve sầu dưới cơn mưa thu.

Ngày thứ ba, cả Trường Ninh Cung bao trùm trong không khí tang tóc. Đám cung nữ quỳ rạp dưới đất, tiếng khóc sụt sùi vang lên khắp hành lang. Theo lệnh của Tiêu Kình, nếu Thẩm Ngọc không ăn, tất cả những người hầu hạ trong cung này đều phải chịu tội liên đới. Nhưng lần này, ngay cả lòng trắc ẩn lớn lao của Thẩm Ngọc cũng không thắng nổi sự rã rời trong tâm hồn. Cậu không muốn hại họ, nhưng cậu không còn sức lực để nuốt bất cứ thứ gì vào thực quản vốn đã thắt nghẹn vì uất ức.

Khi mặt trời của ngày thứ ba dần lặn xuống sau những bức tường thành cao ngất, Tiêu Kình xông vào Trường Ninh Cung với cơn thịnh nộ lôi đình. Hắn vừa kết thúc buổi thiết triều đầy căng thẳng với đám quan lại hủ bại, chỉ muốn tìm về đây để nhìn thấy vầng trăng của mình, vậy mà cái hắn nhận được lại là tin báo Thẩm Ngọc sắp tự tuyệt.

"Cút hết ra ngoài!" Tiêu Kình gầm lên, khiến đám cung nữ khiếp đảm chạy dạt sang hai bên.

Hắn đi thẳng đến bên giường, nơi Thẩm Ngọc đang nằm nghiêng, gương mặt xanh xao đến mức gần như trong suốt dưới ánh nến. Tiêu Kình thô bạo nắm lấy vai cậu, lật người cậu lại. Hắn sững sờ khi thấy xương quai xanh của cậu nhô cao, đôi môi nứt nẻ vì thiếu nước.

"Thẩm Ngọc! Ngươi đang làm cái gì vậy?" Tiêu Kình nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ và lo sợ. "Ngươi muốn dùng cái chết để trả thù trẫm sao? Ngươi nghĩ trẫm sẽ đau lòng? Ngươi nghĩ trẫm sẽ thả ngươi đi sao?"

Thẩm Ngọc từ từ mở mắt. Ánh nhìn của cậu lướt qua gương mặt đế vương, không còn sự sắc lẹm của hận thù, chỉ còn lại sự trống rỗng cùng cực. Cậu khẽ mấp máy môi, giọng nói nhỏ đến mức Tiêu Kình phải cúi sát tai mới nghe thấy:

"Bệ hạ... người nói... thần phải sống để làm gì? Cha không còn... danh dự không còn... ngay cả nỗi hận của thần... cũng là sai lầm. Thần mệt rồi."

Trái tim của vị hoàng đế sắt đá bỗng nhiên thắt lại một cái đau đớn. Hắn chưa bao giờ sợ hãi trước gươm giáo sa trường, chưa bao giờ run rẩy trước những âm mưu đầu độc, nhưng lúc này, khi thấy sự sống đang từng chút một rời khỏi cơ thể Thẩm Ngọc, hắn cảm thấy mình đang rơi xuống một vực thẳm không đáy.

Hắn không gào thét nữa. Hắn cầm lấy bát cháo ấm trên bàn, múc một thìa, đưa đến bên môi cậu.

"Ăn đi. Trẫm ra lệnh cho ngươi phải ăn."

Thẩm Ngọc nghiêng đầu sang một bên, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống gối lụa. "Giết thần đi... cầu xin người..."

Tiêu Kình bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải quay lại. Hắn nếm một ngụm cháo, rồi bất ngờ cúi xuống, dùng môi mình ép thức ăn vào miệng Thẩm Ngọc. Cậu vùng vẫy trong yếu ớt, âm thanh sợi xích vàng vang lên dồn dập, tuyệt vọng. Nhưng Tiêu Kình không buông tha. Hắn dùng sự bá đạo và cả sự khẩn cầu tuyệt vọng của mình để ép cậu phải nuốt xuống.

Sau khi ép cậu dùng được vài ngụm cháo, Tiêu Kình buông cậu ra. Hắn ngồi bệt xuống sàn nhà, dựa lưng vào thành giường, hơi thở hổn hển. Trong căn phòng xa hoa nhất thế gian, vị hoàng đế mang danh bạo chúa trông thật tàn tạ và yếu mềm.

"Ngươi nghĩ trẫm muốn giam giữ ngươi vì trẫm ghét ngươi sao?" Tiêu Kình cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng. "Mười năm trước, khi mẫu thân trẫm bị ban cái chết trong lãnh cung, kẻ duy nhất không nhìn trẫm bằng ánh mắt khinh miệt là ngươi. Lúc đó ngươi đứng dưới tán đào, đưa cho trẫm một chiếc khăn tay để lau vết máu trên mặt. Từ giây phút đó, trẫm đã thề rằng, nếu trẫm sống sót để lên đến ngai vàng này, trẫm sẽ có được ngươi, bằng mọi giá."

Hắn quay đầu nhìn Thẩm Ngọc, ánh mắt chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng nhưng cũng đầy thương tổn.

"Ngươi nói đúng, trẫm là quỷ. Nhưng con quỷ này cũng biết đau. Thẩm Ngọc, trẫm có thể giết cả thiên hạ này, nhưng trẫm không thể nhìn ngươi chết. Nếu ngươi chết, trẫm sẽ san bằng cái kinh thành này, trẫm sẽ để tất cả những kẻ mang họ Thẩm còn sót lại, những người bạn của ngươi, những học trò của ngươi... tất cả phải tuẫn táng cùng ngươi."

Thẩm Ngọc nhìn trần nhà, lồng ngực phập phồng đau đớn. Cậu nhận ra Tiêu Kình không chỉ giam giữ cậu, hắn còn giam giữ chính mình trong cái nỗi ám ảnh mang tên Thẩm Ngọc. Hắn dùng sự độc ác để che giấu sự cô độc, dùng xiềng xích để mua lấy sự an tâm.

"Bệ hạ... người thật đáng thương," Thẩm Ngọc thầm thì.

Tiêu Kình khựng lại. Đây là lần đầu tiên có người nói hắn "đáng thương". Hắn không nổi giận, trái lại, hắn vươn tay ra, nắm lấy bàn tay gầy yếu của cậu, đặt lên ngực mình.

"Phải, trẫm đáng thương. Vậy nên, Ngọc nhi, xin ngươi hãy thương hại trẫm. Chỉ cần ngươi sống, ngươi muốn trẫm làm gì cũng được. Đừng dùng cách này để rời bỏ trẫm."

Đêm đó, Tiêu Kình không rời đi. Hắn tự tay nhúng khăn vào nước ấm, lau đi những vệt mồ hôi lạnh trên trán Thẩm Ngọc. Hắn tỉ mẩn bôi thuốc lên cổ chân cậu – nơi chiếc vòng vàng đã cọ xát khiến da thịt ửng đỏ. Khi làm những việc đó, hắn không còn là một vị đế vương cao cao tại thượng, mà chỉ là một kẻ đang cố gắng níu giữ ánh sáng duy nhất của đời mình.

Thẩm Ngọc nằm im, để mặc hắn chăm sóc. Cậu cảm thấy một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Cậu hận sự chiếm hữu của hắn, hận sự tàn nhẫn của hắn, nhưng cậu không thể phủ nhận cái hơi ấm đang lan tỏa từ bàn tay hắn. Giữa họ là máu của Thẩm gia, là sự thật tàn khốc của quyền lực, nhưng cũng là những đoạn ký ức vụn vặt từ thuở niên thiếu mà cả hai đều không thể quên.

"Bệ hạ," Thẩm Ngọc khẽ gọi khi thấy Tiêu Kình đang định nằm xuống bên cạnh mình. "Nếu thần sống tiếp... người có thể tháo sợi xích này ra không?"

Bàn tay Tiêu Kình khựng lại giữa không trung. Hắn nhìn sợi xích vàng đang nối giữa cổ chân Thẩm Ngọc và chân giường. Đó là biểu tượng cho sự an toàn của hắn, cho việc cậu sẽ không bao giờ biến mất. Hắn im lặng thật lâu, bầu không khí trong phòng như đặc quánh lại.

"Trẫm... trẫm sẽ tháo xích chân cho ngươi," Tiêu Kình cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói khàn khàn. "Nhưng ngươi phải hứa, không được bước ra khỏi Trường Ninh Cung. Nếu ngươi thất hứa, trẫm sẽ dùng xiềng xích bằng sắt khóa cả tay chân ngươi lại, cả đời này ngươi đừng hòng nhìn thấy ánh mặt trời nữa."

Thẩm Ngọc khẽ gật đầu. Cậu biết đây là sự nhượng bộ lớn nhất của Tiêu Kình.

Ngày hôm sau, theo lệnh của hoàng đế, người thợ kim hoàn vào cung để tháo sợi xích nối. Tiếng tách nhẹ nhàng vang lên, Thẩm Ngọc cảm thấy cổ chân mình bỗng chốc nhẹ bẫng. Tuy chiếc vòng chân bằng vàng vẫn còn đó – như một dấu ấn nô lệ không thể xóa nhòa – nhưng ít nhất, cậu đã có thể đi lại tự do trong bốn bức tường của cung điện mà không còn bị ràng buộc bởi độ dài sáu thước.

Nhịp độ chương truyện chuyển sang một giai đoạn trầm lắng hơn. Thẩm Ngọc bắt đầu ăn lại, dù chỉ là vài muỗng cháo loãng. Cậu bắt đầu đi lại trong phòng, chạm vào những bức rèm, đứng ngoài ban công nhìn tuyết tan. Sự hồi phục của cậu khiến Tiêu Kình vui mừng khôn xiết, hắn mang đến thêm nhiều kỳ hoa dị thảo, nhiều trân cầm dị thú để cậu giải khuây.

Nhưng tâm lý của Thẩm Ngọc không còn như trước. Cậu nhận ra rằng, sự chiếm hữu của Tiêu Kình không chỉ nằm ở sợi xích, mà nằm ở chính cái cung điện này, và nằm ở sự "thương hại" mà hắn dành cho cậu. Cậu bắt đầu quan sát Tiêu Kình một cách sâu sắc hơn. Cậu thấy hắn thức khuya phê duyệt tấu chương, thấy hắn gầy đi vì những âm mưu chính trị, và thấy hắn luôn nhìn cậu bằng một ánh mắt vừa sùng bái vừa lo sợ.

Cậu bắt đầu dùng trí thông minh của mình để tìm hiểu về thế sự bên ngoài thông qua những lời kể vô tình của Liên cô cô. Cậu nhận ra rằng, vương triều Đại Thần của Tiêu Kình đang lung lay vì những thế lực thù địch từ phương Bắc – những kẻ mà trước đây cha cậu đã từng có ý định cấu kết.

Một chiều nắng nhạt, Thẩm Ngọc ngồi bên án thư, tự tay vẽ lại một nhành mai đỏ rực giữa tuyết trắng. Khi Tiêu Kình bước vào, thấy cậu đang vẽ, hắn khẽ mỉm cười.

"Ngọc nhi, nhành mai này vẽ rất có thần."

Thẩm Ngọc không ngẩng đầu, chỉ nhàn nhạt đáp: "Mai đỏ rực rỡ là nhờ tuyết lạnh tôi luyện. Bệ hạ, người muốn thần làm một nhành mai trong cung, hay muốn thần làm một đồng minh của người?"

Tiêu Kình khựng lại, đôi mắt nheo lại: "Đồng minh? Ý ngươi là sao?"

Thẩm Ngọc đặt bút xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Thần biết tình hình phương Bắc đang rối ren. Những kẻ trước đây cha thần liên lạc, thần biết cách để thuyết phục họ quay đầu. Nếu người muốn giữ vững ngai vàng, người cần trí tuệ của thần, không phải chỉ cần một sủng vật trong lồng sắt."

Đây là một đòn tâm lý hiểm hóc. Thẩm Ngọc đang cố gắng thay đổi vị thế của mình. Cậu không muốn là một tù nhân nữa, cậu muốn là một người có giá trị, để từ đó tìm lấy một loại tự do khác – tự do của sự tôn trọng.

Tiêu Kình nhìn cậu thật lâu. Hắn thấy trong mắt Thẩm Ngọc một sự sắc sảo đã lâu không thấy. Hắn nhận ra rằng, vầng trăng này dù có bị giam cầm, ánh sáng của nó vẫn có thể làm bỏng tay kẻ muốn độc chiếm.

"Ngươi muốn giúp trẫm sao?" Tiêu Kình bước lại gần, nâng cằm cậu lên. "Hay ngươi muốn tìm cách liên lạc với bên ngoài để bỏ trốn?"

"Người vẫn không tin thần sao?" Thẩm Ngọc mỉm cười cay đắng. "Chiếc vòng vàng này vẫn còn ở chân thần, cả cái Trường Ninh Cung này vẫn nằm trong tay người. Thần có thể trốn đi đâu? Thần chỉ muốn... được là chính mình một lần nữa."

Sự yếu mềm của đế vương một lần nữa trỗi dậy. Tiêu Kình ôm cậu vào lòng, lần này cái ôm bớt đi sự thô bạo, thêm vào một chút dịu dàng vụng về.

"Được. Trẫm sẽ để ngươi giúp trẫm. Nhưng nếu trẫm phát hiện ngươi có ý định phản bội... Thẩm Ngọc, trẫm sẽ tự tay giết chết ngươi trước khi để bất cứ ai cướp ngươi đi."

Khung cảnh kết thức với hình ảnh hai con người tựa vào nhau bên cửa sổ, dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả Trường Ninh Cung. Sợi xích chân đã mất, nhưng sợi dây trói buộc của định mệnh và quyền lực lại càng thắt chặt hơn. Thẩm Ngọc đã bắt đầu cuộc hành trình "thuần hóa" bạo chúa, dùng chính sự yếu mềm và trí tuệ của mình để phá vỡ những rào cản vô hình, tìm kiếm một lối thoát giữa rừng gươm giáo và cung điện vàng son.

Ngoài kia, gió tuyết đã ngừng, nhưng một cuộc chiến mới – cuộc chiến của những mưu mô và trái tim – mới thực sự bắt đầu.