MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng Giam Bằng VàngChương 6: SỰ SỦNG ÁI ĐẦY NHỤC NHÃ

Phòng Giam Bằng Vàng

Chương 6: SỰ SỦNG ÁI ĐẦY NHỤC NHÃ

2,159 từ · ~11 phút đọc

Mùa xuân lén lút gõ cửa Trường Ninh Cung bằng những cơn mưa phùn rả rích, làm tan đi lớp băng mỏng bám trên những đầu đao uốn lượn. Tuyết đã tan, nhưng cái lạnh thấm vào xương tủy của Thẩm Ngọc vẫn chưa hề vơi bớt. Kể từ ngày sợi xích vàng nối với chân giường được tháo bỏ, cậu đã có thể đi lại trong khuôn viên điện, nhưng mỗi bước chân đều mang theo sự nặng nề của chiếc vòng vàng nơi cổ chân – một dấu ấn nhắc nhở rằng cậu chỉ là một món đồ quý giá thuộc quyền sở hữu của Tân đế.

Hôm nay là tiết Thanh minh. Theo lệ thường, cung đình sẽ tổ chức một buổi yến tiệc nhỏ tại Ngự Hoa Viên để thưởng trà, ngắm hoa và bình thơ. Đây vốn là nơi Thẩm Ngọc của mười năm trước sẽ tỏa sáng như một viên ngọc quý giữa đám văn nhân. Nhưng hôm nay, Tiêu Kình muốn mang cậu theo, không phải với tư cách một tài tử, mà với tư cách một "người bên gối" bí mật.

"Bệ hạ, thần không muốn đi," Thẩm Ngọc đứng trước gương đồng, nhìn Liên cô cô đang tỉ mỉ chải chuốt mái tóc dài của mình.

Tiêu Kình ngồi trên ghế bành, nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng mảnh khảnh của cậu. Hắn đặt chén trà xuống, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo sự áp đặt không thể chối từ: "Hôm nay có những kẻ trẫm muốn ngươi nhìn thấy. Và trẫm cũng muốn cho chúng biết, thứ mà chúng muốn ban chết, trẫm lại nâng niu như thế nào."

Hắn bước lại gần, lấy từ trong hộp ra một dải lụa mỏng màu xanh nhạt, thêu những họa tiết chìm tinh xảo. Hắn tự tay quấn dải lụa lên mặt Thẩm Ngọc, che đi nửa gương mặt từ mũi trở xuống, chỉ để lộ đôi mắt phượng trong veo nhưng chứa đầy nỗi sầu muộn.

"Ngươi quá đẹp, Ngọc nhi. Trẫm không muốn bất cứ kẻ nào được nhìn thấy gương mặt ngươi. Ngươi chỉ cần đứng bên cạnh trẫm, không được nói, không được rời đi quá nửa bước. Ngươi phải cho chúng thấy, ngươi là của ai."

Thẩm Ngọc nhắm mắt lại, cảm nhận dải lụa mềm mại trên da thịt mà thấy nhục nhã khôn cùng. Tiêu Kình không chỉ giam giữ cậu, hắn còn muốn biến cậu thành một loại đồ chơi trang trí, một biểu tượng cho quyền lực tuyệt đối của hắn. Cậu phải xuất hiện trước những người từng là bằng hữu, là học trò, là những vị trưởng bối từng sùng bái tài năng của cậu, nhưng dưới một danh phận đầy ám muội.

Yến tiệc diễn ra tại lầu Vọng Nguyệt. Không khí đầy mùi hương của hoa đào và rượu ngon. Khi Tiêu Kình bước vào, tất cả quan lại đều quỳ rạp xuống. Thẩm Ngọc đi ngay sau hắn, tà áo xanh lướt nhẹ trên thảm đỏ. Chiếc vòng chân vàng giấu dưới lớp y phục thỉnh thoảng khẽ chạm vào sàn gỗ, phát ra tiếng động nhỏ mà chỉ mình cậu và Tiêu Kình nghe thấy.

Tiêu Kình ngồi lên vị trí cao nhất, và trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, hắn kéo Thẩm Ngọc ngồi xuống ngay bên cạnh mình – một vị trí vốn chỉ dành cho Hoàng hậu hoặc sủng phi cấp cao.

Cả lầu Vọng Nguyệt chìm vào sự im lặng đáng sợ. Những ánh mắt tò mò, khinh khi và cả những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên phía dưới. Thẩm Ngọc cúi đầu, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt đến trắng bệch. Qua lớp lụa che mặt, cậu cảm nhận được hàng trăm mũi dao ánh mắt đang đâm vào mình.

"Vị này là..." Lý Thừa tướng, người vừa được phục chức sau vụ lùm xùm ở ngự thư phòng, lên tiếng với giọng điệu đầy ngờ vực.

Tiêu Kình thản nhiên rót một chén rượu, đưa lên môi Thẩm Ngọc. Cậu khựng lại, đôi mắt hiện lên sự kháng cự. Tiêu Kình nheo mắt, áp lực tỏa ra khiến những người xung quanh phải nín thở. Thẩm Ngọc hiểu rằng nếu cậu không uống, Tiêu Kình sẽ không ngần ngại làm nhục cậu ngay tại đây. Cậu đành khẽ nâng dải lụa, nhấp một ngụm rượu đắng chát.

"Đây là người tâm phúc của trẫm," Tiêu Kình trả lời ngắn gọn, bàn tay hắn đặt lên đùi Thẩm Ngọc, xoa nhẹ một cách đầy ám chỉ. "Hôm nay trẫm đưa người đến để cùng thưởng lãm tài nghệ của các ái khanh. Nghe nói hôm nay có người muốn dâng thơ?"

Buổi yến tiệc tiếp diễn trong không khí gượng gạo. Một vị quan trẻ tuổi – vốn là môn sinh cũ của Thẩm gia tên là Lâm Hàn – đứng dậy dâng thơ. Hắn vốn tính tình thẳng thắn, từ lâu đã bất bình với việc Thẩm Ngọc mất tích bí ẩn sau vụ thanh trừng. Khi nhìn thấy người bên cạnh Tân đế có dáng dấp rất giống vị sư phụ mình hằng kính trọng, lòng hắn sục sôi.

Bài thơ của Lâm Hàn mang đầy hàm ý mỉa mai về kẻ "bán rẻ cốt cách để cầu vinh hoa", về việc "vầng trăng thanh cao cam đành rơi vào lồng tối". Mỗi câu thơ như một cái tát vào mặt Thẩm Ngọc. Cậu ngồi đó, nghe học trò mình mắng nhiếc mình mà tim đau như cắt. Cậu muốn đứng dậy hét lên rằng cậu bị ép buộc, nhưng chiếc vòng vàng ở chân như nặng thêm ngàn cân, ghì chặt cậu xuống mặt đất.

Tiêu Kình cười lạnh sau khi nghe xong bài thơ. Hắn quay sang Thẩm Ngọc, giọng nói đầy thích thú: "Người tâm phúc của trẫm vốn là kẻ sành sỏi về văn chương. Ngươi thấy bài thơ này thế nào? Có đáng được ban thưởng không?"

Thẩm Ngọc im lặng. Cậu biết Tiêu Kình đang ép cậu phải tự nhổ vào danh dự của mình. Nếu cậu khen bài thơ hay, tức là cậu thừa nhận mình là kẻ bán rẻ cốt cách. Nếu cậu chê bài thơ dở, tức là cậu phản bội lại chân lý văn chương mà cậu hằng theo đuổi.

"Nói đi," Tiêu Kình thì thầm, bàn tay hắn siết chặt eo cậu, khiến Thẩm Ngọc khẽ rên rỉ vì đau.

"Bài thơ... rất chân thực," Thẩm Ngọc khàn giọng nói, tiếng nói bị dải lụa ngăn lại nên nghe đục ngầu. "Nhưng người viết thơ... chưa chắc đã hiểu hết nỗi đau của vầng trăng khi bị mây mù che phủ."

Lâm Hàn đứng dưới điện, nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy thì rúng động. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của người đeo mặt nạ, nhận ra sự u uất đến tận cùng. Hắn hiểu ra điều gì đó, gương mặt bỗng chốc trở nên xám xịt, đôi tay run rẩy đánh rơi cả tờ giấy hoa tiên.

Yến tiệc kết thúc sớm hơn dự kiến do không khí quá căng thẳng. Tiêu Kình đưa Thẩm Ngọc trở về Trường Ninh Cung. Vừa bước qua cửa điện, Thẩm Ngọc đã giật phăng dải lụa che mặt, ném xuống đất.

"Tiêu Kình! Người vừa lòng chưa? Người muốn cho cả thiên hạ thấy thần nhục nhã như thế nào mới thỏa mãn sao?" Thẩm Ngọc hét lên, nước mắt sau bao lâu kìm nén cuối cùng cũng tuôn rơi.

Tiêu Kình thản nhiên đóng cửa lại, hắn tiến tới, dồn Thẩm Ngọc vào góc phòng. Gương mặt hắn lúc này không còn vẻ cợt nhả như lúc nãy, mà là một sự lạnh lùng đến cực điểm.

"Nhục nhã? Ngươi cảm thấy nhục nhã khi ở bên cạnh trẫm?" Tiêu Kình bóp chặt lấy hai vai cậu. "Lâm Hàn đó là học trò của ngươi đúng không? Ánh mắt hắn nhìn ngươi lúc nãy là sao? Hắn muốn cứu ngươi? Hắn muốn cướp ngươi khỏi tay trẫm?"

"Hắn chỉ là một đứa trẻ trung hậu!" Thẩm Ngọc gào lên. "Người mới là kẻ điên! Người biến thần thành một thứ không ra người, không ra ngợm, rồi bắt thần phải đứng trước mặt họ!"

Tiêu Kình cười gằn, hắn đẩy Thẩm Ngọc lên giường, dùng cả cơ thể đè nghiến lên cậu. Sự ghen tuông bệnh hoạn bùng nổ khi hắn nghĩ đến việc có kẻ khác thấu hiểu tâm hồn Thẩm Ngọc hơn hắn.

"Hắn hiểu ngươi sao? Hắn thương xót ngươi sao?" Tiêu Kình xé toạc lớp áo ngoài của Thẩm Ngọc, để lộ bờ vai trắng ngần đang run rẩy. "Để trẫm cho ngươi biết, cho dù ngươi có nhục nhã, có đau đớn, thì kẻ duy nhất có quyền làm điều đó với ngươi cũng chỉ có trẫm. Trẫm sẽ để cho cả thế gian này kinh tởm ngươi, để ngươi không còn nơi nào để đi, không còn ai để dựa dẫm, ngoại trừ cái lồng này của trẫm!"

Hắn cúi xuống, thô bạo hôn lên đôi môi đang run rẩy của cậu. Một nụ hôn không có chút dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt và trừng phạt. Thẩm Ngọc cắn chặt môi đến bật máu, vị tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. Cậu không chống cự nổi sức mạnh của một kẻ điên cuồng vì quyền lực và sự chiếm hữu.

Sau cơn thịnh nộ, Tiêu Kình ngồi dậy, nhìn Thẩm Ngọc nằm bất động trên giường y phục xộc xệch, mái tóc rối tung như một nhành liễu bị bão dập vùi. Hắn nhìn thấy vết máu trên môi cậu, thấy những vết bầm tím trên vai cậu, và thấy đôi mắt phượng vốn đầy sức sống giờ chỉ còn là một vùng đầm lầy chết chóc.

Một cảm giác hối hận muộn màng len lỏi vào tim hắn, nhưng cái tôi cao ngạo của một vị vua đã dập tắt nó ngay lập tức. Hắn đứng dậy, lấy tấm chăn gấm phủ lên người cậu.

"Ngày mai trẫm sẽ phế bỏ Lâm Hàn, đày hắn ra biên ải. Kẻ nào dám dùng thơ văn để xúc phạm ngươi, trẫm sẽ không để hắn sống yên."

"Đừng..." Thẩm Ngọc khẽ lên tiếng, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng. "Cầu xin người... đừng hại hắn. Hắn không sai... người sai là thần... là thần đã sống sót."

Tiêu Kình khựng lại. Câu nói "là thần đã sống sót" như một mũi tên đâm xuyên qua lá chắn tâm lý của hắn. Hắn nhận ra rằng, sự sống mà hắn cố công ban phát cho cậu, đối với cậu lại là một cực hình. Hắn cho cậu nhung lụa, cho cậu trân bảo, nhưng đồng thời lại tước đi danh dự và tôn nghiêm của cậu – thứ mà đối với một kẻ sĩ còn quý hơn cả mạng sống.

"Ngủ đi," Tiêu Kình nói lạnh lùng rồi bước ra khỏi phòng.

Đêm đó, Trường Ninh Cung chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Thẩm Ngọc không ngủ. Cậu bò dậy, ngồi bên cửa sổ nhìn ánh trăng khuyết treo trên đầu tường. Chiếc vòng chân vàng nặng nề áp sát vào da thịt, lạnh lẽo vô cùng.

Cậu bắt đầu thấu hiểu sâu sắc hơn về "sự sủng ái" của Tiêu Kình. Đó không phải là yêu. Đó là sự tiêu diệt nhân cách của một con người để biến họ thành một cái xác không hồn, chỉ biết xoay quanh ý muốn của hắn. Tiêu Kình muốn cậu trở nên "nhơ nhuốc" trong mắt thiên hạ để cậu không thể quay đầu lại, để cậu mãi mãi bị buộc chặt vào hắn bằng sợi dây xiềng xích của sự nhục nhã.

Nhưng trong bóng tối, một ý nghĩ mới nhen nhóm trong đầu Thẩm Ngọc. Nếu Tiêu Kình muốn dùng bóng tối để bao phủ cậu, cậu sẽ học cách sống trong bóng tối đó. Cậu sẽ không tuyệt thực nữa, không van xin nữa. Cậu sẽ dùng chính sự nhục nhã này làm vũ khí để tìm hiểu về những vết nứt trong tâm hồn của vị bạo chúa kia.

Cậu đưa tay sờ lên vết máu đã khô trên môi. "Tiêu Kình, người muốn thần mục nát trong cái cung điện này sao? Vậy thì chúng ta hãy cùng nhau mục nát."

Nhịp độ của chương truyện dừng lại ở sự chuyển biến tâm lý thầm lặng này. Thẩm Ngọc bắt đầu hiểu rằng, muốn chiến thắng một kẻ chiếm hữu mạnh mẽ như Tiêu Kình, cậu không thể dùng sức mạnh, mà phải dùng sự nhẫn nại của phù sa, lặng lẽ bào mòn chân đế của ngai vàng cao ngạo ấy.

Ngoài kia, mưa phùn vẫn rơi, làm ướt sũng những đóa hoa đào vừa mới hé nở. Mùa xuân ở Đại Thần, hóa ra lại mang vị đắng của rượu giao bôi và mùi vị của sự phản bội chính mình.