MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng Giam Bằng VàngChương 11: CẠM BẪY CỦA HOÀNG THÁI HẬU

Phòng Giam Bằng Vàng

Chương 11: CẠM BẪY CỦA HOÀNG THÁI HẬU

2,732 từ · ~14 phút đọc

Tiết trời đại hán bắt đầu vơi bớt, nhường chỗ cho những cơn gió đầu hạ oi nồng len lỏi vào từng kẽ ngách của hoàng thành. Tuy nhiên, bên trong Trường Ninh Cung, bầu không khí vẫn duy trì một sự tĩnh lặng đến mức nghẹt thở. Sau sự cố về cô cung nữ và vết cắn đánh dấu chủ quyền trên cổ Thẩm Ngọc, Tiêu Kình dường như trở nên bất an hơn bao giờ hết. Hắn không còn cưỡng ép cậu bằng xiềng xích, nhưng hắn lại dùng sự hiện diện của mình như một tấm lưới bủa vây, khiến Thẩm Ngọc đi đâu cũng cảm thấy hơi thở của đế vương đang bám sát.

Thẩm Ngọc hiểu rằng, sự chiếm hữu này không chỉ là bản tính, mà còn là kết quả của một tuổi thơ bị tước đoạt mọi tình thương. Tiêu Kình giống như kẻ chết khát tìm thấy nguồn nước, hắn muốn uống cạn, muốn bao bọc lấy nó để không một giọt nước nào rơi vào tay kẻ khác. Nhưng giữa chốn thâm cung này, sự sủng ái thái quá chính là một mũi tên tẩm độc hướng về phía người được sủng.

Sáng hôm ấy, một thông báo từ Từ Ninh Cung truyền đến: Hoàng thái hậu muốn tổ chức một buổi thưởng trà, và đích danh mời "người tâm phúc" của Bệ hạ đến tham dự.

Đây là một đòn đánh trực diện. Thái hậu vốn là người thâm trầm, bà ta đứng sau sự sụp đổ của mẫu thân Tiêu Kình và cũng là kẻ đã đẩy Thẩm gia vào con đường tuyệt lộ để trừ khử vây cánh của các vị hoàng tử khác. Việc bà ta mời Thẩm Ngọc – một "tội nhân" đang được che giấu trong Trường Ninh Cung – chính là lời tuyên chiến với Tiêu Kình, đồng thời là một cái bẫy để lôi Thẩm Ngọc ra ngoài ánh sáng và dùng lễ giáo để bức tử cậu.

Tiêu Kình nghe tin khi đang cùng Thẩm Ngọc dùng bữa sáng. Hắn đập mạnh chén sứ xuống bàn, nước trà bắn tung tóe lên tấm khăn lụa trắng tinh.

"Bà ta dám!" Tiêu Kình rít qua kẽ răng, đôi mắt vằn lên tia máu. "Trẫm đã nhượng bộ nhiều lần, nhưng bà ta lại muốn chạm vào ngươi."

Thẩm Ngọc vẫn bình thản, cậu dùng khăn lau đi vệt trà bắn trên tay mình, giọng nói điềm tĩnh lạ thường: "Bệ hạ, trốn tránh không phải là cách. Thái hậu đã ra lệnh, nếu thần không đi, bà ta sẽ dùng danh nghĩa 'quy củ hậu cung' để xông vào Trường Ninh Cung. Lúc đó, mọi việc còn khó cứu vãn hơn."

"Ngươi muốn đi?" Tiêu Kình túm lấy vai cậu, ánh mắt đầy sự nghi kỵ và lo lắng. "Ngươi có biết bà ta là ai không? Bà ta là con rắn độc đã giết chết mẹ trẫm! Ngươi bước chân vào đó, trẫm không chắc có thể mang ngươi vẹn toàn trở ra."

Thẩm Ngọc nhìn thẳng vào mắt Tiêu Kình, đôi mắt phượng lấp lánh sự kiên định: "Thần biết. Nhưng thần cũng biết bà ta đang muốn gì. Bà ta muốn thấy người nổi điên, muốn thấy người vì một nam nhân mà đối đầu với cả triều đình. Bệ hạ, hãy tin thần. Thần không còn là nhành mai yếu ớt trong tuyết lạnh nữa."

Sau một hồi giằng xé, Tiêu Kình cuối cùng cũng đồng ý, nhưng với điều kiện hắn sẽ đích thân đưa cậu đến cửa Từ Ninh Cung và bố trí cấm vệ quân dày đặc bên ngoài.

Từ Ninh Cung u mịch và sực nức mùi nhang trầm. Hoàng thái hậu ngồi trên cao, gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng ngàn năm. Chung quanh bà ta là các phi tần và tiểu thư quyền quý, những người đang xì xào bàn tán về kẻ sắp xuất hiện.

Khi Thẩm Ngọc bước vào, cả gian điện như ngừng thở. Cậu mặc một bộ y phục màu trắng ngà, thêu mây chìm, mái tóc chỉ cài một chiếc trâm ngọc đơn giản. Khí chất thanh cao, thoát tục của cậu khiến tất cả những mỹ nhân trong điện đều trở nên lu mờ. Dù không còn sợi xích chân, nhưng mỗi bước đi của cậu vẫn mang theo sự ung dung của một kẻ sĩ coi thường cái chết.

"Thần là Thẩm Ngọc, bái kiến Thái hậu." Cậu quỳ xuống, lễ nghi hoàn hảo không một kẽ hở.

Thái hậu không cho cậu đứng dậy ngay. Bà ta nhấp một ngụm trà, để mặc cậu quỳ trên sàn đá lạnh lẽo. Sự im lặng kéo dài như một đòn tra tấn tinh thần.

"Ngươi là con trai của Thẩm Hoài?" Thái hậu cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đều đều nhưng sắc lẹm. "Thẩm gia vốn mang tội phản nghịch, Bệ hạ vì lòng nhân từ mà giữ ngươi lại hầu hạ bên cạnh. Nhưng ngươi có biết, vì ngươi mà Bệ hạ bỏ bê hậu cung, khiến các quan đại thần bất bình?"

Thẩm Ngọc ngẩng đầu, không hề né tránh: "Thưa Thái hậu, Bệ hạ là vị minh quân, việc nước luôn đặt lên hàng đầu. Việc thần ở lại Trường Ninh Cung là để thay cha chuộc lỗi, giúp Bệ hạ rà soát lại những oan sai trong quá khứ. Nếu vì thần mà triều đình bất an, đó là do những kẻ có lòng riêng mượn cớ sinh sự, chứ không phải do ý muốn của thần."

Thái hậu cười nhạt. Bà ta vẫy tay, một thiếu nữ bước ra từ sau rèm. Cô gái này khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, có gương mặt giống Thẩm Ngọc đến bảy, tám phần, đặc biệt là đôi mắt phượng hơi xếch và nốt ruồi nhỏ dưới đuôi mắt.

"Đây là Vân Nhi, cháu gái họ của ta," Thái hậu giới thiệu, ánh mắt đầy vẻ đắc ý. "Vân Nhi không chỉ có dung mạo giống ngươi, mà còn thông thạo cầm kỳ thi họa. Ta định đưa con bé vào Trường Ninh Cung để bầu bạn với Bệ hạ, thay ngươi gánh vác việc hầu hạ. Ngươi thấy sao?"

Thẩm Ngọc chết lặng. Đây chính là "vầng trăng thứ hai" mà cậu đã lo sợ. Thái hậu không muốn giết cậu ngay, bà ta muốn dùng một kẻ thế thân để dần dần loại bỏ cậu, đồng thời đánh vào tâm lý chiếm hữu của Tiêu Kình. Bà ta muốn thử xem, Tiêu Kình yêu Thẩm Ngọc hay yêu cái vẻ ngoài thanh cao ấy. Nếu có một phiên bản "ngoan ngoãn" hơn, "dễ bảo" hơn, liệu Tiêu Kình có còn bảo vệ Thẩm Ngọc bất chấp tất cả?

Buổi thưởng trà kết thúc trong một bầu không khí đầy ám khí. Khi Thẩm Ngọc bước ra khỏi Từ Ninh Cung, Tiêu Kình đã đứng chờ sẵn. Hắn thấy sắc mặt cậu nhợt nhạt, ngay lập tức ôm lấy cậu, bất chấp sự chứng kiến của đám cung nữ.

"Bà ta đã nói gì với ngươi? Có làm khó ngươi không?" Tiêu Kình lo lắng hỏi, bàn tay hắn lướt trên mặt cậu như muốn kiểm tra xem có vết thương nào không.

Thẩm Ngọc khẽ lắc đầu, nhưng trong đầu cậu vẫn hiện lên gương mặt của Vân Nhi. Cậu không sợ mất đi sự sủng ái, cậu sợ sự ghen tuông điên cuồng của Tiêu Kình sẽ khiến hắn rơi vào bẫy của Thái hậu. Nếu Tiêu Kình chấp nhận Vân Nhi, hắn sẽ tự tay hủy hoại tình cảm với Thẩm Ngọc. Nếu hắn từ chối một cách bạo liệt, Thái hậu sẽ có cớ để nói hắn bị Thẩm Ngọc "bỏ bùa mê thuốc lú", từ đó ép buộc các lão thần gây áp lực.

Về đến Trường Ninh Cung, Thẩm Ngọc kể lại chuyện của Vân Nhi. Tiêu Kình nghe xong, cười một cách tàn nhẫn.

"Thế thân sao? Bà ta nghĩ trẫm là kẻ ngu ngốc đến mức không phân biệt được đâu là ngọc thực, đâu là đá cuội?" Tiêu Kình nắm lấy cằm Thẩm Ngọc, ép cậu nhìn vào mắt mình. "Thẩm Ngọc, trên đời này chỉ có một mình ngươi. Cho dù có một nghìn kẻ giống ngươi, trẫm cũng chỉ muốn một mình ngươi. Ngươi có hiểu không?"

Sự chiếm hữu của Tiêu Kình lúc này mang theo một chút run rẩy. Hắn sợ Thẩm Ngọc sẽ vì chuyện này mà thất vọng, sẽ vì chuyện này mà tìm cách rời xa hắn.

Đúng như dự đoán, ngày hôm sau, Thái hậu lấy cớ Vân Nhi vào cung để học hỏi lễ nghi, đưa cô ta đến Trường Ninh Cung. Vân Nhi mặc một bộ đồ giống hệt phong cách của Thẩm Ngọc, ngay cả cách đi đứng, cách cúi đầu cũng được rèn luyện vô cùng công phu.

Cô ta quỳ dưới điện, giọng nói trong trẻo: "Nô tỳ Vân Nhi, bái kiến Bệ hạ, bái kiến Thẩm công tử."

Tiêu Kình ngồi trên ghế cao, không thèm liếc nhìn cô gái phía dưới. Hắn đang bận gọt một quả táo cho Thẩm Ngọc. Sự phớt lờ của hắn khiến Vân Nhi có chút lúng túng, nhưng cô ta vẫn kiên trì: "Thái hậu dặn nô tỳ đến đây để học hỏi cách pha trà của Thẩm công tử."

Thẩm Ngọc ngồi bên cạnh Tiêu Kình, cậu lặng lẽ quan sát cô gái này. Vân Nhi không có lỗi, cô ta chỉ là một quân cờ tội nghiệp. Cậu nhìn thấy trong mắt cô ta sự sợ hãi và cả một chút ngưỡng mộ khi nhìn về phía cậu.

"Được, nếu muốn học, hãy lại đây," Thẩm Ngọc nhẹ nhàng nói.

Tiêu Kình nhíu mày, hắn đặt dao xuống, giọng nói đầy khó chịu: "Ngọc nhi, ngươi để cô ta ở đây làm gì? Trẫm không muốn thấy bất cứ kẻ nào có gương mặt giống ngươi lảng vảng quanh đây. Nó khiến trẫm cảm thấy ghê tởm."

"Bệ hạ," Thẩm Ngọc đặt tay lên tay Tiêu Kình, xoa nhẹ để làm dịu cơn giận của hắn. "Nếu người đuổi cô ấy đi lúc này, Thái hậu sẽ lại gửi kẻ khác đến. Chi bằng cứ để cô ấy ở đây dưới sự giám sát của chúng ta. Hơn nữa... thần cũng muốn xem, cái bóng có thể bắt chước được bản chính đến mức nào."

Sự ghen tuông của Tiêu Kình bùng phát theo một hướng khác. Hắn ghen khi Thẩm Ngọc tỏ ra khoan dung với kẻ thế thân của mình. Hắn muốn Thẩm Ngọc phải ghen, phải lo sợ, phải bám lấy hắn để giữ vị trí độc tôn. Nhưng Thẩm Ngọc lại quá bình tĩnh, sự bình tĩnh ấy khiến hắn cảm thấy mình không quan trọng đối với cậu.

Đêm đó, sau khi Vân Nhi đã lui về phòng dành cho cung nữ, Tiêu Kình đẩy Thẩm Ngọc vào tường trong bóng tối của phòng ngủ.

"Tại sao ngươi không ghen?" Tiêu Kình rít lên, hơi thở nồng mùi rượu. "Có một nữ nhân giống hệt ngươi đang chực chờ cướp vị trí của ngươi, tại sao ngươi vẫn có thể đối xử tốt với cô ta?"

Thẩm Ngọc nhìn vị vua đang mất kiểm soát trước mặt, cậu khẽ thở dài: "Vị trí của thần trong lòng người là do người quyết định, không phải do thần tranh giành mà có. Nếu người dễ dàng thay thế thần bằng một gương mặt giống thần, vậy thì tình cảm này vốn dĩ đã không đáng để thần phải ghen."

Tiêu Kình bàng hoàng. Hắn nhận ra mình lại một lần nữa thua cuộc trong trò chơi tâm lý với Thẩm Ngọc. Hắn vùi đầu vào cổ cậu, cắn một cái thật đau vào xương quai xanh của cậu, như để trút bỏ sự bất lực.

"Ngươi thật tàn nhẫn, Thẩm Ngọc. Ngươi dùng sự thanh cao để dày vò trẫm. Trẫm hận không thể xích ngươi lại lần nữa, nhét ngươi vào hầm tối để chỉ một mình trẫm được thấy ngươi, được chạm vào ngươi."

Những ngày tiếp theo là một cuộc chiến cân não giữa ba người. Vân Nhi luôn tìm cách tiếp cận Tiêu Kình, lúc thì mang canh, lúc thì xin chỉ dạy bút pháp. Cô ta cố tình bắt chước những thói quen nhỏ nhất của Thẩm Ngọc: cách khẽ nghiêng đầu khi suy nghĩ, cách cầm bút lông bằng ba ngón tay.

Nhưng Tiêu Kình là một kẻ điên cuồng đến mức cực đoan. Càng thấy Vân Nhi bắt chước Thẩm Ngọc, hắn càng cảm thấy bị sỉ nhục. Đối với hắn, Thẩm Ngọc là độc bản, là duy nhất. Mọi sự bắt chước đều là một sự vấy bẩn lên ký ức về nhành mai mười năm trước.

Một buổi chiều, khi Vân Nhi đang cố tình đàn một bản nhạc mà Thẩm Ngọc thường chơi trên cây đàn "Phượng Vĩ", Tiêu Kình bỗng nhiên đứng bật dậy. Hắn đi tới, giật phăng cây đàn khỏi tay cô ta và ném mạnh xuống sàn. Tiếng gỗ vỡ tan tành vang lên khô khốc.

"Cút!" Tiêu Kình gầm lên. "Ai cho phép ngươi dùng đôi tay dơ bẩn đó chạm vào bản nhạc của anh ấy? Ai cho phép ngươi dùng gương mặt đó để diễn kịch trước mặt trẫm?"

Vân Nhi khóc nức nở, quỳ mập dưới đất. Thẩm Ngọc đứng bên cạnh, nhìn cây đàn đã nát, trong lòng dấy lên một nỗi buồn mênh mông. Cậu đi tới, nâng Vân Nhi dậy.

"Bệ hạ, người làm cô ấy sợ rồi."

"Ngươi còn bênh vực cô ta?" Tiêu Kình quay sang, ánh mắt tràn đầy sự phản bội. "Ngươi nhìn đi, cô ta đang bôi nhọ ngươi! Trẫm không thể chịu đựng được nữa!"

Tiêu Kình quay người bỏ đi, để lại Thẩm Ngọc và Vân Nhi trong gian điện đầy mảnh vỡ. Thẩm Ngọc đưa khăn tay cho Vân Nhi, khẽ nói: "Cô không cần phải làm vậy. Cô có gương mặt của tôi, nhưng cô có cuộc đời của riêng mình. Thái hậu dùng cô như một quân cờ, nhưng quân cờ một khi đã mất tác dụng sẽ bị vứt bỏ. Nếu cô muốn sống, hãy nghe lời tôi."

Vân Nhi ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn Thẩm Ngọc: "Công tử... nô tỳ không có lựa chọn nào khác. Thái hậu đang nắm giữ mạng sống của gia đình nô tỳ."

Thẩm Ngọc gật đầu. Cậu nhận ra đây chính là mắt xích để phá vỡ thế trận của Thái hậu. Cậu sẽ không dùng Vân Nhi để chống lại Tiêu Kình, mà sẽ dùng cô ta để đánh ngược lại Từ Ninh Cung.

Đêm đó, Thẩm Ngọc ngồi một mình trong bóng tối, viết một bức thư mật. Lần này, cậu liên lạc với Hội Chim Nhạn để yêu cầu họ bảo vệ gia đình của Vân Nhi. Cậu bắt đầu hiểu rằng, sự chiếm hữu của Tiêu Kình dẫu đáng sợ, nhưng nó là một thanh kiếm sắc bén. Nếu cậu biết cách cầm lấy chuôi kiếm, cậu có thể dùng nó để chém đứt mọi âm mưu xung quanh mình.

Chương 11 khép lại khi Tiêu Kình quay trở lại phòng ngủ sau một đêm uống rượu say khướt. Hắn bò lên giường, ôm chặt lấy Thẩm Ngọc, khóc như một đứa trẻ.

"Đừng bỏ trẫm... Ngọc nhi, đừng để bất cứ ai thay thế ngươi... Trẫm chỉ cần ngươi..."

Thẩm Ngọc vỗ nhẹ vào lưng hắn, đôi mắt nhìn ra phía cửa sổ, nơi ánh trăng đang bị những đám mây đen che phủ. "Vầng trăng thứ hai" đã xuất hiện, nhưng nó không làm mờ đi vầng trăng thực sự, mà ngược lại, nó càng làm rõ hơn sự cô độc và bệnh hoạn trong trái tim của vị hoàng đế. Cạm bẫy của Thái hậu đã bắt đầu giăng ra, và Thẩm Ngọc biết, cuộc chiến này chỉ mới thực sự bắt đầu. Cậu phải bảo vệ cả bản thân mình và cả cái kẻ điên đang ôm chặt lấy cậu này, trước khi tất cả bị thiêu rụi trong ngọn lửa quyền lực.

Nhịp độ chương truyện chậm lại ở hình ảnh Thẩm Ngọc lặng lẽ rút chiếc trâm gỗ cài tóc ra, mái tóc đen xõa xuống giường, hòa quyện với bóng tối của Tiêu Kình. Một sự đồng lõa mới đã hình thành, sâu sắc và nguy hiểm hơn bất kỳ lúc nào.