Sự thật về xấp thư cũ trong Bích Tiêu Cung như một trận động đất ngầm, làm rung chuyển tận gốc rễ tâm lý của Tiêu Kình. Sau đêm đó, hắn không còn xuất hiện với vẻ ngạo mạn và chiếm đoạt điên cuồng như trước. Hắn trở nên im lặng hơn, đôi mắt thường xuyên hiện lên vẻ suy tư và cả sự hối lỗi vụng về. Chiếc vòng chân bằng vàng đã được tháo bỏ, nhưng Thẩm Ngọc nhận ra một loại "xiềng xích" khác đang hình thành: đó là sự bám víu tinh thần của Tiêu Kình vào cậu.
Tiêu Kình bắt đầu thực hiện lời hứa. Hắn âm thầm điều tra lại vụ án của Thẩm gia, cho phép Thẩm Ngọc được quyền xem các tấu chương liên quan đến hình luật. Tuy nhiên, việc phục hồi danh dự cho một gia tộc bị kết tội phản nghịch không phải là chuyện ngày một ngày hai, nhất là khi kẻ đứng sau cuộc thanh trừng năm xưa chính là phe cánh của Hoàng thái hậu – người vẫn đang nắm giữ một phần thế lực không nhỏ trong triều đình.
Vào một buổi sáng đầu hạ, nắng đã bắt đầu gắt, nhưng bên trong Trường Ninh Cung vẫn duy trì một sự mát mẻ dễ chịu nhờ những tảng băng lớn đặt trong các chậu đồng. Thẩm Ngọc đang ngồi bên án thư, tỉ mẩn phân loại những tài liệu cũ mà Tiêu Kình mang đến.
Tiêu Kình bước vào, trên trán lấm tấm mồ hôi. Hắn không ngồi lên ngai vàng hay ghế cao, mà bước lại gần, ngồi bệt xuống sàn bên cạnh chân Thẩm Ngọc, đầu tựa nhẹ vào đầu gối của cậu. Đây là một hành động cực kỳ nhu mì, trái ngược hoàn toàn với bản tính của một vị vua tàn nhẫn.
"Ngọc nhi, Thái hậu hôm nay đã đánh tiếng," Tiêu Kình trầm giọng, bàn tay hắn lơ đãng vẽ những vòng tròn vô định trên tấm thảm. "Bà ta hỏi trẫm tại sao lại giữ một tội nhân ở lại Trường Ninh Cung lâu đến thế. Bà ta muốn trẫm nạp phi, muốn đưa con cháu của phe cánh bà ta vào cung để 'giám sát' trẫm."
Thẩm Ngọc ngừng bút, cậu nhìn xuống đỉnh đầu của Tiêu Kình. Cậu thấy một vị hoàng đế đang sợ hãi. Hắn không sợ mất ngai vàng, hắn sợ mất đi cái không gian riêng tư mà hắn đã dày công xây dựng để nhốt cậu và hắn vào đó.
"Bệ hạ sợ sao?" Thẩm Ngọc nhẹ nhàng hỏi.
Tiêu Kình ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên sắc lạnh, nhưng bên trong là một sự ghen tuông ngấm ngầm với thế giới bên ngoài. "Trẫm không sợ bà ta. Trẫm chỉ sợ những kẻ đó sẽ dùng lời ra tiếng vào để ép ngươi phải rời xa trẫm. Trẫm đã tháo xích chân cho ngươi, nhưng trẫm phát hiện ra... trẫm vẫn không thể chịu nổi nếu một ngày ngươi bước ra khỏi cánh cửa kia và không quay lại nữa."
Sự chiếm hữu của Tiêu Kình đã chuyển từ thể xác sang tâm linh. Hắn muốn Thẩm Ngọc ở lại không phải vì bị ép buộc, mà vì cậu "muốn" như vậy. Nhưng chính sự khao khát này lại khiến hắn nảy sinh một loại ghen tuông mới: ghen tuông với quá khứ, với danh dự và với cả những ký ức tự do của Thẩm Ngọc.
Để xoa dịu Tiêu Kình và cũng để thử nghiệm vị thế mới của mình, Thẩm Ngọc đặt tay lên vai hắn, chậm rãi nói: "Thái hậu càng ép, người càng phải tỏ ra bình tĩnh. Nếu người nạp phi lúc này, Trường Ninh Cung sẽ trở thành tâm điểm của sự đố kỵ. Người hãy dùng việc 'phong thủy không hợp' hoặc 'đang thời kỳ để tang tiên đế' để trì hoãn. Trong lúc đó, thần sẽ giúp người tìm ra bằng chứng về việc Thái hậu đã tráo thuốc của mẫu thân người."
Tiêu Kình nhìn cậu, một tia sáng le lói hiện lên trong mắt. Hắn thích cách Thẩm Ngọc nói "giúp người". Hắn vươn tay ôm lấy eo cậu, siết chặt.
"Ngươi thực sự sẽ không đi chứ?"
"Thần đã nói rồi, thần ở lại để giám sát người trở thành minh quân," Thẩm Ngọc đáp, giọng điệu mang chút trêu chọc nhưng cũng đầy nghiêm túc.
Tuy nhiên, sự yên bình này không kéo dài được lâu. Buổi chiều hôm đó, một sự kiện xảy ra đã kích động sự ghen tuông bóng tối trong lòng Tiêu Kình.
Một cung nữ trẻ mới vào cung, trong lúc dọn dẹp thư phòng đã lén nhìn Thẩm Ngọc và vô tình đánh rơi bình hoa quý. Thẩm Ngọc vốn tính nhân hậu, cậu không những không trách phạt mà còn đỡ cô gái dậy, thậm chí còn tặng cho cô một nhành hoa lan vừa mới vẽ để an ủi.
Tiêu Kình đứng sau rèm lụa, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Trong mắt hắn, nụ cười của Thẩm Ngọc dành cho cung nữ kia là một sự phản bội. Hắn đã dành cho cậu tất cả trân bảo, tất cả sự hạ mình, vậy mà cậu chưa bao giờ mỉm cười rạng rỡ với hắn như thế.
Khi cung nữ kia vừa bước ra khỏi điện, Tiêu Kình ngay lập tức ra lệnh cho cấm vệ quân bắt giam cô ta vì tội "mạo phạm sủng vật của trẫm".
Thẩm Ngọc nghe tin, vội vàng chạy ra gian ngoài. Cậu thấy Tiêu Kình đang ngồi đó, sắc mặt u ám như mây đen trước bão.
"Bệ hạ! Cô ấy không làm gì sai cả. Chỉ là một bình hoa thôi, người cần gì phải làm quá lên như thế?" Thẩm Ngọc chất vấn, giọng nói có phần tức giận.
Tiêu Kình đứng bật dậy, hắn bước tới sát Thẩm Ngọc, hơi thở nóng hổi đầy áp lực. "Chỉ là một bình hoa? Ngươi đưa hoa cho cô ta, ngươi cười với cô ta. Thẩm Ngọc, ngươi có biết trẫm đã phải kiềm chế thế nào để không giết chết tất cả những kẻ mà ngươi nhìn quá ba giây không?"
"Người điên rồi!" Thẩm Ngọc lùi lại. "Người đã hứa sẽ thay đổi mà?"
"Trẫm có thể thay đổi cách cai trị, nhưng trẫm không thể thay đổi con tim mình!" Tiêu Kình gầm lên. Hắn nắm lấy cổ tay Thẩm Ngọc, kéo cậu vào lòng. "Trẫm đã tháo xích chân cho ngươi, trẫm đã cho ngươi tự do đi lại trong cung này, nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi được phép ban phát tình cảm cho kẻ khác. Ngươi là của trẫm, mỗi nụ cười, mỗi ánh mắt của ngươi đều thuộc về trẫm!"
Sự chiếm hữu của Tiêu Kình như một bóng ma luôn rình rập, chỉ chờ có cơ hội là bùng phát. Hắn đẩy Thẩm Ngọc lên chiếc ghế bành, dùng cả cơ thể đè nghiến lên cậu. Lần này, sự ghen tuông khiến hắn trở nên tàn nhẫn hơn. Hắn không hôn cậu, mà hắn cắn vào cổ cậu, để lại một vết dấu đỏ thẫm như một lời khẳng định chủ quyền.
"Ngươi nhìn đi," Tiêu Kình thầm thì vào tai cậu, giọng nói run rẩy vì kích động. "Vết dấu này sẽ nhắc nhở ngươi và tất cả mọi người ở đây rằng ngươi thuộc về ai. Nếu ngươi còn cười với kẻ khác, trẫm sẽ giết kẻ đó ngay trước mặt ngươi."
Thẩm Ngọc nằm im, nước mắt trào ra. Cậu nhận ra rằng xiềng xích bằng vàng có thể tháo bỏ, nhưng xiềng xích trong tâm trí của Tiêu Kình thì không thể. Hắn là một đứa trẻ bị bỏ rơi trong bóng tối quá lâu, nên khi chạm được vào ánh sáng, hắn muốn bóp nát nó để giữ cho riêng mình.
"Nếu người giết cô ấy, thần sẽ vĩnh viễn không bao giờ nhìn người nữa," Thẩm Ngọc nói, giọng nói lạnh lùng và dứt khoát.
Tiêu Kình khựng lại. Câu nói này có sức nặng hơn bất cứ loại vũ khí nào. Hắn nhìn Thẩm Ngọc, thấy sự kiên định và cả sự thất vọng trong mắt cậu. Nỗi sợ hãi bị bỏ rơi lại ập đến, lấn át cả sự ghen tuông.
Hắn buông tay ra, lùi lại vài bước, gương mặt hiện lên sự hoang mang tột độ. "Ngọc nhi... trẫm..."
"Người hãy thả cô ấy ra, và hãy học cách tin tưởng thần," Thẩm Ngọc ngồi dậy, chỉnh lại y phục. "Tình cảm không phải là thứ có thể chiếm đoạt bằng máu và nước mắt. Nếu người còn tiếp tục như thế này, người sẽ chỉ nhận được một cái xác không hồn mà thôi."
Tiêu Kình im lặng thật lâu. Cuối cùng, hắn vẫy tay cho người thả cung nữ kia đi, nhưng với điều kiện cô ta phải rời khỏi hoàng cung ngay lập tức.
Đêm đó, Tiêu Kình không ngủ. Hắn ngồi ngoài ban công, nhìn về phía bóng tối bao trùm hoàng thành. Hắn tự hỏi tại sao mình lại trở nên đáng sợ như thế. Hắn yêu Thẩm Ngọc, yêu đến mức muốn khảm cậu vào da thịt mình, nhưng chính tình yêu đó lại đang đẩy cậu ra xa.
Về phía Thẩm Ngọc, cậu cũng không thể chợp mắt. Cậu nhìn vết bầm trên cổ mình qua gương đồng. Cậu hiểu rằng kế hoạch "thuần hóa" bạo chúa này khó khăn hơn cậu tưởng. Tiêu Kình giống như một con thú bị thương, chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể khiến nó giật mình và cắn trả.
Nhưng cũng chính trong đêm đó, Thẩm Ngọc nhận ra một điều quan trọng: Sự ghen tuông của Tiêu Kình chính là điểm yếu lớn nhất của hắn. Thái hậu và phe cánh chắc chắn sẽ dùng điều này để tấn công hắn. Nếu họ đưa một người có gương mặt giống Thẩm Ngọc hoặc có khí chất giống Thẩm Ngọc vào cung, Tiêu Kình chắc chắn sẽ nổi điên.
Cậu bắt đầu viết một bức thư mật gửi cho Hội Chim Nhạn thông qua lối mòn cũ. Lần này, cậu không xin cứu giúp, mà cậu yêu cầu họ tìm hiểu về quá khứ của cung nữ vừa bị đuổi đi kia. Cậu lờ mờ cảm thấy cô gái đó không đơn giản là vô tình. Đó có thể là một quân cờ của Thái hậu nhằm thử lòng Tiêu Kình.
"Tiêu Kình, người bảo vệ thần bằng bóng tối, vậy thần sẽ dùng bóng tối để bảo vệ người," Thẩm Ngọc thầm thì với bóng đêm.
Nhịp độ chương truyện khép lại trong sự căng thẳng âm ỉ. Mùa hạ đã đến với những tiếng ve kêu râm ran, báo hiệu một cuộc chiến quyền lực đầy cam go phía trước. Sự chiếm hữu của Tiêu Kình vẫn là một bóng đen bao trùm, nhưng giờ đây, Thẩm Ngọc đã bắt đầu học cách bước đi trong bóng đen đó để tìm đường cứu cả hai.