Trường Ninh Cung vào những ngày chuyển mùa thường mang một mùi hương rất đặc trưng: mùi của gỗ mục sau mưa hòa quyện với mùi long đàn hương luôn phảng phất từ y phục của Tiêu Kình. Đối với Thẩm Ngọc, mùi hương này không còn là sự bình yên mà đã trở thành một loại áp lực vô hình, một lời nhắc nhở rằng cậu đang bị bao vây bởi một tình yêu đầy tính chiếm đoạt.
Kế hoạch liên lạc với Hội Chim Nhạn vẫn đang tiến triển âm thầm. Sau khi gửi đi những trang kinh Phật qua tay Liên cô cô, Thẩm Ngọc bắt đầu chuyển sang bước tiếp theo của việc thăm dò địa hình. Cậu nhận ra rằng, dù Tiêu Kình cho phép cậu đi lại trong ngự uyển, nhưng có một lối mòn nhỏ phía sau những bụi trúc tùng bị khóa chặt bằng một cánh cửa sắt hoen rỉ. Lối đó dẫn về hướng Bích Tiêu Cung – nơi từng là lãnh cung, cũng là nơi mẫu thân của Tiêu Kình đã tạ thế năm xưa.
Vào một chiều khi Tiêu Kình phải chủ trì lễ tế xuân tại đàn Nam Giao, sự phòng thủ trong Trường Ninh Cung có phần nới lỏng hơn đôi chút. Thẩm Ngọc dùng lý do muốn tìm vài nhành trúc đẹp để cắm bình để lẩn ra phía sau điện. Cậu quan sát thấy tên lính canh đang ngủ gật dưới cái nắng hanh hao của buổi chiều.
Với trí thông minh của một kẻ từng tinh thông lục nghệ, Thẩm Ngọc đã bí mật giữ lại một chiếc kẹp tóc bằng đồng của một cung nữ vô ý đánh rơi vài ngày trước. Cậu luồn tay qua khe cửa, tỉ mẩn cảm nhận từng nấc khóa. Cạch. Tiếng động rất nhỏ nhưng trong thính giác của cậu, nó vang dội như một tiếng sấm.
Cánh cửa hé mở. Thẩm Ngọc lách mình qua, bước vào một thế giới hoàn toàn khác.
Trái ngược với vẻ lộng lẫy của Trường Ninh Cung, lối đi này đầy cỏ dại và xác lá khô. Càng tiến sâu về phía Bích Tiêu Cung, không khí càng trở nên u ám và lạnh lẽo. Những bức tường đỏ ở đây đã bong tróc, để lộ lớp gạch xám xịt bên trong. Cậu đứng trước điện chính của lãnh cung năm xưa, nơi gió rít qua những khung cửa sổ không còn giấy dán, nghe như tiếng oán than của những linh hồn bị bỏ rơi.
Thẩm Ngọc bước vào trong. Giữa đống đổ nát, cậu nhìn thấy một chiếc rương gỗ nhỏ bị mục một góc, nằm kẹt dưới chân một bức tượng Phật đã mất đầu. Bản năng mách bảo cậu có điều gì đó không bình thường. Cậu quỳ xuống, dùng đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm bút để bới đất cát và gỗ mục.
Bên trong rương không có vàng bạc, chỉ có một xấp thư đã ố vàng và một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đơn sơ. Thẩm Ngọc mở một lá thư ra, nét chữ thanh mảnh nhưng đầy vẻ u uất hiện ra. Càng đọc, đôi mắt cậu càng mở to vì bàng hoàng.
Đây không phải thư của mẫu thân Tiêu Kình gửi cho người tình như lời đồn đại của cung đình năm xưa. Đây là những bức thư bà viết cho Tiêu Kình khi hắn còn nhỏ, nhưng chưa bao giờ được gửi đi. Và chấn động hơn cả, trong lá thư cuối cùng, bà đã nhắc đến một cái tên: Thẩm Hoài – cha của Thẩm Ngọc.
"...Kình nhi, nếu một ngày ta không còn nữa, hãy tìm đến Thẩm Hoài. Ông ấy là người duy nhất biết sự thật về việc Hoàng hậu đương triều đã tráo đổi thuốc của ta. Thẩm Hoài giữ minh chứng về sự trong sạch của ta, nhưng ông ấy không thể ra mặt vì sự an nguy của gia tộc..."
Đầu óc Thẩm Ngọc quay cuồng. Hóa ra, cha cậu không chỉ là người biết sự thật, mà còn là người âm thầm bảo vệ mẫu thân Tiêu Kình trong bóng tối. Sự thật này hoàn toàn trái ngược với những gì Tiêu Kình vẫn hận bấy lâu nay. Tiêu Kình luôn nghĩ Thẩm gia là những kẻ gió chiều nào che chiều nấy, là những kẻ đã đứng nhìn mẫu thân hắn chết mà không cứu.
Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía cửa điện. Thẩm Ngọc giật mình, nhanh chóng giấu xấp thư vào trong vạt áo, nhưng chiếc trâm gỗ vẫn còn cầm trên tay.
"Ngươi ở đây làm gì?"
Giọng nói của Tiêu Kình lạnh lùng như từ cõi chết vọng về. Hắn đứng đó, bóng dáng cao lớn che khuất ánh sáng từ cửa chính, gương mặt ẩn sau bóng tối khiến người ta không thể nhìn rõ biểu cảm.
Thẩm Ngọc run rẩy, cậu đứng dậy, chiếc vòng vàng nơi cổ chân va chạm vào sàn đá nghe leng keng lạc lõng. "Thần... thần chỉ vô tình đi lạc."
Tiêu Kình tiến lại gần, từng bước chân của hắn nện xuống sàn gỗ mục nghe như tiếng tim đập dồn dập của Thẩm Ngọc. Hắn nhìn thấy chiếc trâm gỗ trong tay cậu, ánh mắt hắn bỗng chốc trở nên điên cuồng. Hắn giật phăng chiếc trâm, bóp chặt đến mức những thớ gỗ cũ kỹ đâm vào lòng bàn tay hắn chảy máu.
"Ai cho phép ngươi chạm vào đồ của bà ấy? Ai cho phép ngươi bước vào nơi dơ bẩn này?" Tiêu Kình gầm lên, hắn túm lấy cổ áo Thẩm Ngọc, nhấc bổng cậu lên và ép vào bức tường đầy rêu mốc. "Ngươi muốn trốn đi từ đây sao? Ngươi muốn nhìn thấy sự thảm hại của trẫm khi còn là một đứa trẻ ở nơi này sao?"
Nỗi đau đớn và ám ảnh quá khứ khiến Tiêu Kình mất đi lý trí. Hắn không còn là vị hoàng đế sủng ái cậu vô bờ bến nữa, mà là một con thú bị thương đang cố gắng cắn xé tất cả những gì gợi nhắc về nỗi đau của mình.
"Bệ hạ... xin hãy nhìn lá thư này..." Thẩm Ngọc khó nhọc lên tiếng, cậu đưa tay vào vạt áo lấy xấp thư ra.
Tiêu Kình khựng lại. Hắn nhìn xấp giấy ố vàng, nhận ra nét chữ của mẫu thân mình. Hắn buông Thẩm Ngọc ra, bàn tay run rẩy cầm lấy những bức thư. Khi đọc đến đoạn nhắc về cha của Thẩm Ngọc, đồng tử hắn co rút lại. Cả cơ thể hắn run lên bần bật, một sự thật kinh hoàng bắt đầu xé toạc lớp màn dối trá mà hắn đã tin tưởng suốt hai mươi năm qua.
Tiêu Kình quỵ xuống giữa đống hoang tàn của Bích Tiêu Cung. Những bức thư rơi lả tả dưới chân hắn. Sự chiếm hữu và lòng thù hận mà hắn dành cho Thẩm gia bấy lâu nay bỗng chốc trở nên trống rỗng và sai lầm đến nực cười. Hắn đã giết chết gia đình của người duy nhất từng âm thầm bảo vệ mẹ hắn. Hắn đã xích chân người con trai của ân nhân mẹ mình, đối xử với cậu như một món đồ chơi để trả thù đời.
"Không... không thể nào..." Tiêu Kình thầm thì, giọng nói chứa đầy sự tuyệt vọng.
Thẩm Ngọc đứng đó, nhìn vị hoàng đế cao ngạo đang sụp đổ trước mắt mình. Cậu không thấy hả hê, chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông bao trùm. Cậu tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh Tiêu Kình, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn. Lần đầu tiên, Thẩm Ngọc chủ động chạm vào hắn mà không có sự bài xích.
"Bệ hạ, sự thật đôi khi còn đau đớn hơn cả sự dối trá. Cha thần chưa bao giờ phản bội người, người cũng chưa bao giờ thực sự thấu hiểu sự hy sinh của họ."
Tiêu Kình ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Thẩm Ngọc. Hắn bất ngờ ôm chầm lấy cậu, vùi đầu vào vai cậu và khóc. Tiếng khóc của một vị hoàng đế khô khốc và nghẹn ngào như tiếng gió rít qua khe cửa lãnh cung. Hắn ôm cậu chặt đến mức Thẩm Ngọc cảm thấy xương sườn mình đau nhói, nhưng cậu vẫn để yên.
"Trẫm đã làm gì thế này... Ngọc nhi... trẫm đã làm gì với ngươi thế này?" Tiêu Kình lảm nhảm, bàn tay hắn sờ lên chiếc vòng vàng ở cổ chân Thẩm Ngọc, lần này là với một sự hối lỗi sâu sắc.
Sự chiếm hữu của Tiêu Kình vẫn còn đó, nhưng nó đã biến chất. Nó không còn là sự trừng phạt, mà là một sự bám víu tuyệt vọng. Hắn sợ rằng khi sự thật này được phơi bày, Thẩm Ngọc sẽ càng có lý do để rời xa hắn, để hận hắn thấu xương tủy.
Hắn bế thắt Thẩm Ngọc lên, đưa cậu trở về Trường Ninh Cung trong sự ngỡ ngàng của đám cấm vệ quân. Suốt dọc đường đi, hắn không nói lời nào, chỉ ôm chặt cậu vào lòng như sợ chỉ cần nới lỏng tay là cả thế giới của hắn sẽ sụp đổ.
Về đến điện, Tiêu Kình ra lệnh cho tất cả mọi người lui ra. Hắn tự tay lấy chìa khóa, tháo chiếc vòng vàng ở cổ chân Thẩm Ngọc ra. Lần này, hắn không chỉ tháo xích, hắn tháo bỏ hoàn toàn sự ràng buộc vật chất cuối cùng.
"Ngươi tự do rồi," Tiêu Kình nói, giọng nói khàn đặc và vô lực. "Ngươi có thể đi. Trẫm sẽ phục hồi danh dự cho cha ngươi, trẫm sẽ cho người đưa ngươi ra khỏi cung ngay trong đêm nay."
Thẩm Ngọc nhìn cổ chân mình – nơi giờ đây chỉ còn lại một vết hằn đỏ nhạt. Tự do mà cậu hằng khao khát giờ đã nằm ngay trước mắt. Chỉ cần cậu bước ra khỏi cửa cung này, cậu sẽ trở lại làm Thẩm đại tài tử, sẽ có thể cùng Hội Chim Nhạn sống một cuộc đời bình yên.
Nhưng khi nhìn vào bóng lưng đơn độc của Tiêu Kình đang đứng bên cửa sổ, nhìn vào đôi bàn tay đầy vết thương của hắn vì bóp nát chiếc trâm gỗ, Thẩm Ngọc lại khựng lại.
Tính cách nhân vật Thẩm Ngọc ở đây được khai thác sâu sắc: Cậu là kẻ sĩ, là người coi trọng tình nghĩa. Cậu thấy được sự tan nát của Tiêu Kình, thấy được đứa trẻ tội nghiệp trong lãnh cung năm xưa đang gào khóc. Nếu cậu đi lúc này, Tiêu Kình sẽ thực sự rơi vào vực thẳm của sự điên loạn, và triều đình Đại Thần sẽ chìm trong máu lửa của một vị vua mất trí.
Thẩm Ngọc bước tới, đứng sau lưng Tiêu Kình. Cậu không rời đi.
"Người nghĩ thả thần đi là có thể bù đắp được sao?" Thẩm Ngọc khẽ hỏi.
Tiêu Kình không quay lại, vai hắn run lên. "Trẫm không xứng đáng giữ ngươi lại nữa."
"Phải, người không xứng đáng," Thẩm Ngọc nói, giọng nói bình thản nhưng kiên định. "Nhưng nếu thần đi, người sẽ lại trở thành một con quái vật không ai kiềm chế được. Thần sẽ ở lại, không phải vì chiếc vòng vàng kia, mà vì thần muốn nhìn thấy người thực sự chuộc lỗi với Thẩm gia, chuộc lỗi với mẫu thân người."
Tiêu Kình quay lại, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. "Ngươi... ngươi nguyện ý ở lại?"
"Thần ở lại với tư cách là người giám sát của người, không phải sủng vật," Thẩm Ngọc nhìn hắn, ánh mắt phượng lấp lánh sự thông tuệ. "Người phải trả lại sự trong sạch cho cha thần, người phải trở thành vị minh quân mà mẫu thân người hằng mong đợi. Khi đó, nếu thần muốn đi, người không được phép ngăn cản."
Đây là một bước ngoặt vĩ đại trong mạch truyện. Sự chiếm hữu của Tiêu Kình đã gặp phải một đối trọng – đó là sự bao dung và trí tuệ của Thẩm Ngọc. Xiềng xích vật chất đã mất, nhưng sợi dây liên kết giữa hai linh hồn lại trở nên bền chặt và phức tạp hơn bao giờ hết.
Đêm đó, Tiêu Kình ngồi bên cạnh Thẩm Ngọc, cùng cậu đọc lại từng bức thư của mẫu thân. Hắn nắm lấy tay cậu, lần này không phải để khóa chặt, mà là để tìm kiếm một điểm tựa.
Thẩm Ngọc nhận ra rằng, kế hoạch liên lạc với bên ngoài của cậu giờ đây mang một ý nghĩa mới. Cậu sẽ không dùng nó để bỏ trốn, mà dùng nó để giúp Tiêu Kình thanh lọc triều đình, loại bỏ những kẻ đã hại mẫu thân hắn năm xưa.
Nhịp độ chương truyện khép lại trong sự tĩnh lặng của Trường Ninh Cung. Bên ngoài, gió xuân đã bắt đầu thổi, mang theo hương nhài thoang thoảng. Mảnh vỡ của ký ức đã được hàn gắn, nhưng nỗi đau thì vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối. Tiêu Kình nhìn Thẩm Ngọc đang say ngủ, hắn khẽ chạm vào cổ chân không còn xiềng xích của cậu, thầm hứa với lòng mình rằng: từ nay về sau, hắn sẽ dùng cả cuộc đời để xây dựng một cung điện thực sự trong tim cậu, nơi không cần đến vàng ngọc hay sắt thép để giữ chân người.
Sự chiếm hữu đã bắt đầu chuyển hóa thành sự nâng niu, và cuộc chiến giữa họ đã bước sang một trang mới – trang của sự cứu rỗi.