Sau đêm mặn nồng đầy vị đắng ấy, Trường Ninh Cung dường như rơi vào một sự tĩnh lặng còn đáng sợ hơn trước. Tiêu Kình dẫu bận rộn với chính sự, vẫn dành cho Thẩm Ngọc một sự quan tâm tỉ mỉ đến mức cực đoan. Hắn cho phép cậu đi lại trong ngự uyển nhỏ phía sau cung, nhưng luôn có bốn tên cấm vệ quân theo sát như hình với bóng, cùng mười cung nữ đứng trực sẵn ở mọi ngóc ngách.
Thẩm Ngọc bắt đầu học cách sống chung với sự giám sát. Cậu không còn nhìn những người đó bằng ánh mắt căm phẫn, mà thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng. Cậu dành hàng giờ ngồi bên hồ sen cạn, nhìn những chú cá nhỏ bơi lội dưới lớp băng mỏng đang tan dần. Nhưng trong đầu vị tài tử họ Thẩm, một sơ đồ kiến trúc phức tạp của Hoàng thành đang dần hiện lên rõ nét.
Cậu hiểu rằng, muốn liên lạc với bên ngoài, không thể dùng sức mạnh thể chất, cũng không thể dùng vàng bạc mua chuộc – vì mọi người hầu ở đây đều coi Tiêu Kình như thần thánh hoặc ác ma. Cậu cần một "con đường" mà ánh mắt của Tiêu Kình không thể chạm tới.
Cơ hội đến vào một buổi chiều mưa phùn, khi đội thợ làm vườn vào cung để dọn dẹp những cành mai khô gãy sau mùa đông. Giữa đám thợ lam lũ, Thẩm Ngọc chú ý đến một ông lão gầy gò, đôi mắt mờ đục nhưng đôi tay lại vô cùng khéo léo. Ông lão đang tỉ mẩn dùng dây lạt buộc lại một gốc nhài già.
Thẩm Ngọc đứng trên hành lang, tay cầm một chén trà nóng. Cậu lặng lẽ quan sát. Ông lão ấy có một thói quen lạ: thỉnh thoảng lại dừng tay, gõ nhẹ vào thân cây ba nhịp ngắn, một nhịp dài.
Đó là mật mã của "Hội Chim Nhạn" – một tổ chức tình báo dân gian từng được cha cậu, Thẩm lão gia, âm thầm bảo trợ năm xưa.
Tim Thẩm Ngọc đập liên hồi, nhưng gương mặt cậu vẫn không một chút biến sắc. Cậu chậm rãi bước xuống bậc thềm, tà áo xanh lướt nhẹ trên cỏ ướt. Đám cấm vệ quân ngay lập tức áp sát, thanh kiếm bên hông khẽ va chạm vào bao kiếm.
"Công tử, bên ngoài gió lạnh, xin hãy trở vào trong," một tên lính nhắc nhở với giọng điệu lạnh lùng.
Thẩm Ngọc không dừng lại, cậu nhàn nhã đi tới gần gốc nhài nơi ông lão đang làm việc. "Cây nhài này già quá rồi, liệu mùa xuân này có nở hoa được không?"
Ông lão không ngẩng đầu, đôi tay vẫn thoăn thoắt buộc lạt, giọng khàn khàn: "Thưa công tử, nhài già rễ sâu, chỉ cần một chút hơi ấm của nắng trời, hoa sẽ lại nở rộ, hương sẽ lại bay xa."
"Vậy sao?" Thẩm Ngọc mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa. Cậu vờ như vô tình làm rơi chiếc khăn tay xuống gần chân ông lão. "Khăn của ta bẩn rồi."
Một cung nữ định tiến tới nhặt, nhưng Thẩm Ngọc đã nhanh hơn một bước. Cậu cúi xuống, trong khoảnh khắc tay chạm vào chiếc khăn, cậu đã khéo léo dùng ngón tay gõ lên mu bàn tay thô ráp của ông lão ba nhịp ngắn, một nhịp dài.
Ông lão khựng lại trong tích tắc, rồi nhanh chóng cúi đầu thấp hơn. "Nô tài đáng chết, làm vướng chân công tử."
Khi Thẩm Ngọc đứng dậy, trong lòng bàn tay cậu đã cảm nhận được một mảnh giấy nhỏ xíu, mỏng như cánh gián mà ông lão vừa nhanh tay nhét vào dưới lớp khăn.
Đêm đó, Tiêu Kình đến muộn. Hắn trông mệt mỏi với những báo cáo từ phương Bắc. Thẩm Ngọc ngồi bên bàn, tay cầm một cuốn sách, nhưng thực chất cậu đang canh chừng từng nhịp thở của hắn. Chỉ khi Tiêu Kình vào phòng tắm rửa, Thẩm Ngọc mới nhanh chóng rút mảnh giấy ra khỏi kẽ đế giày.
Dưới ánh nến mờ ảo, mảnh giấy chỉ vỏn vẹn mấy chữ viết bằng mật mực: "Nhạn vẫn còn bay. Chờ gió đông nam."
Nước mắt Thẩm Ngọc suýt chút nữa trào ra. Cha cậu đã mất, gia tộc đã tan, nhưng những hạt mầm mà cha cậu gieo trồng vẫn còn đó. Họ vẫn không quên cậu. Sự thực về sự phản bội của cha cậu mà Tiêu Kình đưa ra vẫn là một vết sẹo lớn, nhưng lúc này, sự liên kết với thế giới ngoài kia mới là cứu cánh duy nhất để cậu không bị nhấn chìm trong cái đầm lầy chiếm hữu này.
Tiêu Kình bước ra, tóc còn ướt và lồng ngực săn chắc lộ ra sau lớp áo lụa mỏng. Hắn đi tới, ôm lấy Thẩm Ngọc từ phía sau, vùi đầu vào cổ cậu.
"Ngọc nhi, hôm nay ngươi có vẻ vui hơn thường ngày," Tiêu Kình thầm thì, bàn tay hắn vuốt ve chiếc vòng vàng nơi cổ chân cậu – một hành động mà hắn thường làm như để trấn an chính mình.
Thẩm Ngọc khẽ rùng mình, cậu nhanh chóng cất mảnh giấy vào lòng bàn tay rồi nắm chặt lại. "Chỉ là thấy xuân về, lòng cũng bớt sầu thảm hơn thôi."
Tiêu Kình xoay cậu lại, nhìn sâu vào mắt cậu. Hắn là một kẻ đa nghi, mỗi một sự thay đổi nhỏ của Thẩm Ngọc đều khiến hắn đề phòng. "Xuân về mang theo gió lạnh, ngươi đừng có mải ngắm hoa mà nhiễm phong hàn. Trẫm không muốn thấy ngươi nằm bệt trên giường thêm lần nào nữa."
Hắn hôn lên môi cậu, một nụ hôn chiếm đoạt nhưng mang theo sự lo âu. Thẩm Ngọc đáp lại một cách máy móc, tâm trí cậu đang bay về phía bức tường thành cao ngất ngoài kia. Cậu bắt đầu tính toán một kế hoạch dài hơi hơn. Cậu không thể cứ thế mà trốn đi, vì Tiêu Kình sẽ san phẳng kinh thành này để tìm cậu. Cậu cần phải làm cho hắn tự nguyện nới lỏng chiếc lồng này, hoặc... làm cho hắn tin rằng cậu đã thực sự khuất phục.
Những ngày tiếp theo, Thẩm Ngọc bắt đầu thực hiện bước thứ hai của kế hoạch: "Liên lạc qua trung gian".
Cậu biết Liên cô cô là người duy nhất trong cung này có thể ra ngoài cung mỗi tháng một lần để mua sắm tơ lụa đặc biệt cho hậu cung. Tuy Liên cô cô tuyệt đối trung thành với Tiêu Kình, nhưng bà có một điểm yếu: bà rất yêu thích thơ ca và những câu chuyện về tình nghĩa trung quân.
Thẩm Ngọc bắt đầu viết lách nhiều hơn. Cậu không vẽ tranh nữa mà chuyển sang chép kinh Phật và viết những bài tản văn về nỗi nhớ quê hương. Cậu cố tình để những bản thảo đó nằm rải rác trên bàn.
Một buổi chiều, khi Liên cô cô đang dọn dẹp, Thẩm Ngọc khẽ thở dài: "Cô cô, những bài chép kinh này thần muốn gửi vào chùa Vĩnh Ninh để cầu siêu cho gia quyến. Không biết cô cô có thể giúp thần mang ra ngoài, đốt trước cửa chùa không?"
Liên cô cô lộ vẻ khó xử: "Công tử, Bệ hạ dặn mọi vật từ Trường Ninh Cung đều không được mang ra ngoài."
Thẩm Ngọc cầm lấy bàn tay nhăn nheo của bà, đôi mắt hiện lên sự khẩn cầu chân thành: "Thần không cần mang vật gì quý giá ra cả, chỉ là những tờ giấy dó vô tri thôi. Thần là kẻ tội đồ, cha thần cũng là tội đồ, nhưng linh hồn người mất cần được bình an. Cô cô giúp thần lần này, thần nguyện cả đời niệm phật cầu phúc cho cô cô."
Sự dịu dàng và u uất của Thẩm Ngọc luôn có một sức mạnh cảm hóa kỳ lạ. Liên cô cô nhìn những tờ giấy chép kinh đầy nét chữ thanh cao nhưng chứa chan sầu muộn, cuối cùng cũng mủi lòng. Bà giấu xấp giấy vào trong vạt áo.
Bà không biết rằng, trong những trang kinh Phật ấy, Thẩm Ngọc đã khéo léo dùng kỹ thuật chép chữ lồng chữ. Nếu nhìn lướt qua là kinh văn, nhưng nếu ghép các ký tự ở đầu mỗi dòng lại, sẽ thành một mật báo gửi cho Hội Chim Nhạn về vị trí các trạm gác và thời gian thay ca của cấm vệ quân Trường Ninh Cung.
Nhịp độ của chương truyện chậm lại, khắc họa sâu sắc tâm lý của Thẩm Ngọc trong lúc thực hiện những hành động liều lĩnh này. Cậu phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột độ mỗi khi Tiêu Kình chạm vào người mình. Mỗi lần hắn ôm cậu, cậu lại lo sợ mảnh giấy mật rơi ra, hoặc hơi thở dồn dập của mình sẽ phản bội lại sự bình tĩnh giả tạo.
Ngược lại, Tiêu Kình lại bắt đầu rơi vào một cái bẫy ngọt ngào. Thấy Thẩm Ngọc trở nên "ngoan ngoãn", thỉnh thoảng còn chủ động rót trà, mỉm cười với mình, trái tim sắt đá của hắn bắt đầu mềm yếu. Hắn nghĩ rằng thời gian và sự sủng ái vô bờ bến của mình đã thực sự chạm đến trái tim cậu.
Hắn mang đến cho cậu một con chim yến nhỏ bị thương, cho phép cậu nuôi nó trong lồng kính. Hắn không biết rằng, ánh mắt Thẩm Ngọc nhìn con chim yến ấy không phải là sự đồng cảm của kẻ đồng cảnh ngộ, mà là sự quan sát cách con chim yến ấy tìm đường thoát ra khỏi khe hở nhỏ nhất.
Một đêm, khi Tiêu Kình ngủ say, Thẩm Ngọc bước ra ban công. Cậu nhìn về phía cung điện của mẫu thân Tiêu Kình năm xưa – giờ đã là một phế tích lạnh lẽo. Cậu chợt nhớ đến lời của ông lão làm vườn: "Chờ gió đông nam".
Gió đông nam thường mang theo mưa lớn và bão tố. Đó là lúc sự canh phòng lỏng lẻo nhất, và cũng là lúc những âm thanh của xiềng xích dễ bị tiếng sấm át đi nhất. Thẩm Ngọc nắm chặt lan can đá, cổ chân đau nhói vì chiếc vòng vàng. Cậu không chỉ tìm cách liên lạc để cứu mình, cậu muốn tìm hiểu xem Tiêu Kình thực sự đang giấu giếm điều gì phía sau cái chết của mẫu thân hắn. Vì cậu lờ mờ nhận ra, đó mới là nút thắt duy nhất có thể bẻ gãy sự chiếm hữu điên cuồng của kẻ này.