MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng Giam Bằng VàngChương 13: TRẢ LẠI THANH DANH – TRUNG CUNG CHI CHỦ?

Phòng Giam Bằng Vàng

Chương 13: TRẢ LẠI THANH DANH – TRUNG CUNG CHI CHỦ?

1,165 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm thanh trừng tại Từ Ninh Cung, bầu không khí trong hoàng thành dường như thanh khiết hơn hẳn. Những kẻ từng tham gia vào vụ án oan của Thẩm gia năm xưa lần lượt bị đưa ra ánh sáng. Tiêu Kình không còn là vị hoàng đế trẻ tuổi bị kìm kẹp, hắn ra tay dứt khoát, lật lại từng trang hồ sơ bụi bặm, trả lại sự trong sạch cho dòng họ Thẩm.

Thẩm Ngọc đứng trước từ đường mới được khôi phục của Thẩm gia, khói hương nghi ngút. Cậu không còn mặc y phục đơn sơ của một sủng nam, mà khoác trên mình bộ cẩm bào thêu chỉ bạc thanh nhã. Đôi mắt cậu rưng rưng khi nhìn thấy bài vị của phụ thân và huynh trưởng được đặt trang trọng ở vị trí cũ. Cuối cùng, vong linh của họ đã có thể an nghỉ.

Thế nhưng, ngay khi nỗi oan khiên được rửa sạch, một cơn bão mới lại ập đến từ phía triều đình, và lần này, người khơi mào không ai khác chính là Tiêu Kình.

Tại điện Kim Loan, trước mặt trăm quan, Tiêu Kình ném xuống một bản thánh chỉ với con dấu đỏ chót. Giọng hắn vang dội, lạnh lùng nhưng kiên định:

"Vụ án Thẩm gia đã rõ, Thẩm công tử là hậu duệ duy nhất của trung thần. Cậu ấy có công cứu giá, phò trợ trẫm dẹp loạn vây cánh Thái hậu. Trẫm quyết định, lập Thẩm Ngọc làm Hoàng hậu, làm chủ Trung cung!"

Lời vừa dứt, cả đại điện rơi vào một sự im lặng đến nghẹt thở. Ngay sau đó là những tiếng xì xào rồi dần trở thành những lời phản đối gay gắt.

"Bệ hạ! Chuyện này chưa từng có tiền lệ! Nam nhân làm sao có thể mẫu nghi thiên hạ?" Lý Thừa tướng bước ra, dập đầu can gián. "Dẫu Thẩm công tử có tài có đức, nhưng lập nam hậu sẽ khiến tôn thất bất ổn, thiên hạ dị nghị. Xin Bệ hạ thu hồi mệnh lệnh!"

"Tiền lệ?" Tiêu Kình nhếch môi cười nhạt, ánh mắt hắn sắc lẹm quét qua một lượt những kẻ đang quỳ dưới đất. "Trẫm chính là tiền lệ. Kẻ nào nói Thẩm Ngọc không thể mẫu nghi thiên hạ? Cậu ấy tinh thông kinh sử, thấu hiểu lòng dân, so với những nữ nhi chỉ biết thêu thùa trong khuê các, cậu ấy xứng đáng hơn gấp vạn lần."

Sự chiếm hữu của Tiêu Kình đã đạt đến đỉnh điểm. Hắn không muốn Thẩm Ngọc chỉ là một người ở bên cạnh hắn một cách mập mờ. Hắn muốn danh chính ngôn thuận đặt cậu lên vị trí cao nhất, để cả thiên hạ này phải quỳ lạy dưới chân cậu, để không một ai dám dùng ánh mắt khinh khi nhìn vào mối quan hệ của hai người.

Trong khi triều đình đang náo loạn, Thẩm Ngọc lại là người bình tĩnh nhất. Cậu tìm gặp Tiêu Kình vào buổi tối hôm đó tại ngự hoa viên.

"Bệ hạ, người đang tự làm khó mình," Thẩm Ngọc nhẹ nhàng nói, tay rót trà cho hắn. "Thanh danh của Thẩm gia đã được khôi phục, thần đã mãn nguyện. Chức vị Hoàng hậu kia... chỉ là một cái danh hão, nhưng sẽ khiến người trở thành kẻ thù của giới sĩ phu."

Tiêu Kình nắm lấy tay cậu, siết chặt đến mức Thẩm Ngọc cảm thấy hơi đau. Ánh mắt hắn đỏ rực vì sự kiên trì: "Ngọc nhi, ngươi nghĩ trẫm làm điều này vì cái danh hão đó sao? Trẫm muốn cho ngươi một sự đảm bảo vĩnh viễn. Trẫm muốn nói với thế gian rằng, Tiêu Kình trẫm cả đời này chỉ có một người bầu bạn duy nhất. Ngươi không chỉ là người yêu của trẫm, ngươi phải là Hoàng hậu của trẫm."

"Nhưng người sẽ không có người nối dõi," Thẩm Ngọc trầm giọng, nhắc đến vấn đề nhạy cảm nhất.

"Trẫm không quan tâm!" Tiêu Kình gầm nhẹ. "Tông thất còn đầy rẫy con cháu, trẫm có thể chọn một đứa trẻ thông minh để nuôi dạy. Trẫm chỉ cần ngươi. Nếu ngươi không đồng ý, trẫm sẽ bãi triều, sẽ cầm kiếm ép bọn chúng phải đồng ý."

Sự điên rồ và tình yêu cực đoan của Tiêu Kình khiến Thẩm Ngọc vừa đau lòng vừa cảm động. Cậu biết, nếu cậu từ chối, Tiêu Kình sẽ thật sự làm loạn. Nhưng nếu cậu đồng ý, con đường phía trước của hai người sẽ đầy rẫy gai góc.

Vài ngày sau, một nhóm sĩ phu cực đoan đã quỳ trước cổng thành để phản đối việc lập Nam hậu. Họ coi đây là điềm xấu, là sự sụp đổ của lễ giáo.

Tiêu Kình đứng trên tường thành nhìn xuống, tay hắn đặt lên đốc kiếm. Sát khí trong hắn lại trỗi dậy. Hắn định ra lệnh cho cấm quân giải tán đám người kia bằng vũ lực, nhưng Thẩm Ngọc đã ngăn lại.

Cậu bước ra khỏi bóng tối, tiến lên đứng cạnh Tiêu Kình trên tường thành cao vút. Gió thổi tung mái tóc đen và vạt áo bào của cậu. Thẩm Ngọc nhìn xuống đám đông bên dưới, giọng nói của cậu không lớn nhưng nhờ nội lực mà truyền đi rất xa.

"Các vị tự nhận là người đọc sách thánh hiền, vậy các vị có biết 'Dân vi quý, quân vi khinh'? Nếu Thẩm Ngọc tôi ngồi vào vị trí đó mà giúp Bệ hạ trị quốc an dân, khiến trăm họ ấm no, thì nam hay nữ có còn quan trọng? Hay các vị chỉ quan tâm đến cái vỏ bọc lễ giáo mà quên đi thực chất của đạo trị quốc?"

Một cuộc tranh biện nảy lửa diễn ra giữa Thẩm Ngọc và các vị đại nho ngay tại cổng thành. Bằng sự thông tuệ và những lý luận sắc bén, Thẩm Ngọc dần khiến những tiếng phản đối yếu ớt đi. Đám đông bắt đầu im lặng trước khí chất thanh cao và tài năng xuất chúng của cậu.

Đêm đó, Tiêu Kình ôm Thẩm Ngọc từ phía sau, vùi mặt vào cổ cậu.

"Ngươi thật giỏi, Ngọc nhi. Trẫm suýt chút nữa đã nhuốm máu cổng thành," Tiêu Kình thì thầm, giọng hắn pha chút sùng bái. "Ngươi sinh ra là để đứng ở vị trí này."

Thẩm Ngọc xoay người lại, vòng tay qua cổ vị hoàng đế cố chấp của mình. "Thần không cần vị trí đó. Thần chỉ cần người không trở thành một bạo quân."

Tiêu Kình mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi tràn đầy hạnh phúc. Hắn biết, hắn đã thắng. Không chỉ thắng được triều đình, mà còn thắng được sự dè dặt cuối cùng trong lòng Thẩm Ngọc.

Lễ sắc phong được ấn định vào mùa thu năm sau. Nhưng trước đó, một biến cố mới từ biên thùy lại nổ ra, đe dọa đến sự bình yên vừa mới nhen nhóm của họ.