Khói lửa từ phương Bắc bùng lên như một vệt máu loang trên bản đồ Đại Thần. Tin cấp báo truyền về kinh thành giữa lúc lễ sắc phong Hoàng hậu đang được chuẩn bị rầm rộ nhất: Quân Man tộc phối hợp với tàn dư của các bộ lạc thảo nguyên đã phá vỡ cửa ải Nhạn Môn, tiến đánh vào ba tỉnh biên thùy.
Trong ngự thư phòng, không khí đặc quánh sự căng thẳng. Các tướng lĩnh già trẻ đứng ngồi không yên, những tiếng tranh luận về việc cử ai làm chủ soái vang lên không dứt. Tiêu Kình ngồi trên ngai, đôi mắt hắn không nhìn vào các bản tấu chương mà đăm đăm nhìn vào Thẩm Ngọc đang đứng lặng lẽ bên cửa sổ.
Tiêu Kình biết, đây là thời điểm nhạy cảm. Triều đình vừa mới thanh lọc vây cánh của Thái hậu, gốc rễ vẫn chưa thực sự bám sâu. Nếu hắn rời kinh thành lúc này, những thế lực ngầm có thể trỗi dậy. Nhưng nếu hắn không thân chinh, sĩ khí quân đội đang rệu rã sau những biến động chính trị sẽ khó lòng chống đỡ nổi sức mạnh của Man tộc.
"Trẫm sẽ thân chinh," Tiêu Kình đột ngột lên tiếng, cắt ngang mọi tiếng xì xào.
"Bệ hạ! Ngài là chủ của một nước, không thể thân hành vào nơi nguy hiểm!" Lý Thừa tướng hốt hoảng can ngăn.
Tiêu Kình đứng dậy, bước đến bên bản đồ quân sự, chỉ vào Nhạn Môn Quan: "Nếu trẫm không đi, ai có thể trấn áp được sự hung hãn của chúng? Ai có thể khiến binh sĩ tin rằng Đại Thần vẫn còn uy nghiêm? Trẫm đi, không chỉ để đánh giặc, mà để khẳng định vương quyền của mình."
Hắn quay sang Thẩm Ngọc, ánh mắt từ lạnh lùng bỗng chốc trở nên dịu dàng nhưng chứa đầy nỗi lo âu chiếm hữu: "Thẩm Ngọc, trẫm giao kinh thành lại cho ngươi. Ngươi sẽ nhiếp chính, thay trẫm quản lý triều đình."
Cả đại điện lại một lần nữa chấn động. Giao kinh thành cho một nam nhân chưa chính thức sắc phong? Đây là chuyện chưa từng có. Nhưng ánh mắt của Tiêu Kình không cho phép ai phản kháng. Hắn muốn dùng quyền lực cuối cùng để đặt Thẩm Ngọc vào vị trí an toàn nhất, nhưng cũng đầy sóng gió nhất.
Đêm cuối cùng trước khi xuất quân, Trường Ninh Cung chìm trong một sự tĩnh lặng đến đau lòng. Tiêu Kình không ngủ, hắn ôm chặt Thẩm Ngọc trong lòng, đôi bàn tay to lớn vuốt ve mái tóc đen của cậu như thể muốn ghi tạc từng sợi tóc vào ký ức.
"Ngọc nhi, trẫm thực sự không muốn đi," Tiêu Kình thầm thì, giọng nói hắn khàn đặc. "Trẫm sợ khi trẫm quay về, ngươi sẽ không còn ở đây. Trẫm sợ những kẻ ngoài kia sẽ làm hại ngươi."
Thẩm Ngọc xoay người lại, áp tay vào má Tiêu Kình. Cậu thấy được sự yếu đuối của vị hoàng đế bạo chúa này – một nỗi sợ bị bỏ rơi đã ăn sâu vào máu thịt.
"Bệ hạ, người bảo vệ giang sơn, thần bảo vệ nhà của chúng ta," Thẩm Ngọc nói, giọng điệu kiên định. "Người hãy tin vào thần. Những kẻ đó có thể sợ kiếm của người, nhưng thần sẽ khiến chúng phải phục tùng bằng trí tuệ. Người đi chinh chiến, thần sẽ lo liệu quân lương, không để người phải thiếu hụt dù chỉ một hạt gạo."
Tiêu Kình hôn lên trán cậu, rồi từ trong ngực áo lấy ra một vật. Đó là một chiếc phù hiệu bằng vàng ròng thêu hình rồng cuộn.
"Đây là Long Phù, có thể điều động năm vạn cấm quân trong thành. Trẫm giao nó cho ngươi. Nếu có kẻ nào dám làm loạn, ngươi cứ việc trảm trước tấu sau."
Thẩm Ngọc cầm lấy Long Phù, cảm nhận được sức nặng của quyền lực và cả tình yêu điên cuồng của Tiêu Kình. Hắn trao cho cậu mạng sống của mình, trao cho cậu cả giang sơn chỉ để đổi lấy một lời hứa cậu sẽ chờ hắn quay về.
Sáng hôm sau, Tiêu Kình khoác lên mình bộ giáp vàng sáng loáng, cưỡi trên con hắc mã hùng dũng. Thẩm Ngọc đứng trên tường thành cao ngất, nhìn theo đoàn quân dài dằng dặc khuất dần sau làn sương sớm.
Dưới tường thành, những ánh mắt dòm ngó, những lời bàn tán đầy ác ý bắt đầu nhen nhóm. Phe cánh còn sót lại của Thái hậu, dẫn đầu là một vị Quận vương già nua, đang âm thầm tập hợp lực lượng. Họ coi việc Tiêu Kình rời kinh là cơ hội trời cho để lật đổ "yêu nghiệt họ Thẩm".
Nhưng Thẩm Ngọc không hề sợ hãi. Ngay ngày đầu tiên nhiếp chính, cậu bước vào điện Kim Loan với bộ triều phục trang trọng, tay cầm Long Phù.
"Các vị đại thần," Thẩm Ngọc ngồi trên chiếc ghế bên cạnh ngai vàng, giọng nói thanh tao nhưng đầy uy lực. "Bệ hạ ra trận vì bình yên của muôn dân. Kẻ nào ở lại kinh thành mà có lòng riêng, làm lũng đoạn triều chính, tức là phản nghịch. Thẩm Ngọc tôi dẫu là kẻ sĩ, nhưng trong tay có kiếm của Bệ hạ, tuyệt đối không nương tay."
Cậu bắt đầu xử lý công việc một cách tài tình. Cậu giảm thuế cho những vùng bị chiến tranh tàn phá, kêu gọi các thương gia quyên góp quân lương, đồng thời bí mật dùng Hội Chim Nhạn để giám sát mọi di động của các vị vương gia.
Tính cách nhân vật Thẩm Ngọc ở đây được khai thác sâu sắc hơn: Cậu không còn là người bị động được bảo vệ, mà đã trở thành một cây tùng vững chãi che chở cho ngai vàng của Tiêu Kình. Sự chiếm hữu của Tiêu Kình đã tôi luyện nên một Thẩm Ngọc cứng cỏi, vì cậu hiểu rằng nếu cậu sụp đổ, Tiêu Kình sẽ không còn đường về.
Tại biên thùy, Tiêu Kình chiến đấu như một con mãnh thú. Mỗi khi mệt mỏi bên đống lửa trại, hắn lại lấy chiếc khăn tay thêu nhành mai của Thẩm Ngọc ra nhìn. Nỗi nhớ và sự ghen tuông với những kẻ đang ở gần Thẩm Ngọc khiến hắn muốn kết thúc cuộc chiến thật nhanh.
Hắn viết thư cho cậu mỗi ngày. Những lá thư không chỉ có tình hình chiến trận, mà đầy rẫy những lời dặn dò đầy tính chiếm hữu: "Không được cười với tên quan nào quá lâu", "Buổi tối phải đóng chặt cửa điện", "Ngươi chỉ được nghĩ đến trẫm"...
Thẩm Ngọc đọc những lá thư đó, vừa buồn cười vừa xót xa. Cậu nhận ra rằng, dù ở cách xa hàng dặm, Tiêu Kình vẫn cố gắng dùng những con chữ để xích cậu lại. Nhưng lần này, Thẩm Ngọc không thấy khó chịu. Cậu thấy đó là sợi dây liên lạc duy nhất giữ cho cả hai không bị lạc mất nhau giữa bão táp.
Vào một đêm mưa bão tại kinh thành, Quận vương tàn dư đã dẫn theo quân lính tấn công vào cổng cung điện, hô vang khẩu hiệu "Diệt yêu nghiệt, phò chính thống".
Thẩm Ngọc đứng giữa sân Trường Ninh Cung, tay cầm kiếm, mắt nhìn về phía cửa cung đang bị đập phá. Cậu không lùi bước. Cậu biết, đây là bài kiểm tra cuối cùng.
"Bắn!" Thẩm Ngọc ra lệnh.
Loạt tên từ phía trên các mái cung điện trút xuống. Thẩm Ngọc đã bố trí mai phục từ trước. Cậu dùng sự điềm tĩnh và mưu lược để nghiền nát cuộc đảo chính chỉ trong một đêm. Khi Quận vương bị bắt, lão ta nhìn Thẩm Ngọc với ánh mắt kinh hoàng: "Ngươi... ngươi không phải là một tài tử yếu ớt!"
"Tôi là Hoàng hậu của Đại Thần," Thẩm Ngọc lạnh lùng đáp, lời nói khẳng định vị thế mà Tiêu Kình đã trao cho cậu.
hình ảnh Thẩm Ngọc đứng dưới mưa, nhìn những xác chết được khiêng đi. Cậu mệt mỏi tựa vào cột trụ điện, tay nắm chặt lá thư vừa nhận được từ phương Bắc: "Trẫm đã thắng trận cuối cùng. Chờ trẫm quay về sắc phong cho ngươi."
Thẩm Ngọc mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay. Cậu đã bảo vệ được giang sơn, bảo vệ được lời hứa. Biến động biên thùy đã kết thúc, và giờ đây, con đường dẫn đến lễ sắc phong không còn là một cái bẫy nhục nhã, mà là một hành trình của vinh quang và tình yêu thực sự.
Ngoài kia, những cánh chim nhạn đã bắt đầu bay về phương Nam, mang theo tin thắng trận và hơi ấm của mùa xuân đang cận kề.