Kinh thành những ngày đầu thu đẹp đến nao lòng. Sau cơn mưa lớn gột rửa những tàn tích của cuộc binh biến thất bại do Quận vương cầm đầu, bầu trời trở nên cao và xanh ngắt. Tin thắng trận từ phương Bắc truyền về như một liều thuốc tinh thần khiến cả Đại Thần bừng tỉnh. Tiêu Kình không chỉ dẹp tan quân Man tộc mà còn thu phục được các bộ lạc thảo nguyên, mở ra một thời kỳ thái bình thịnh trị.
Nhưng đối với người dân kinh kỳ, điều họ mong chờ nhất không phải là lễ mừng công, mà là đại lễ sắc phong Hoàng hậu – một sự kiện vô tiền khoáng hậu trong lịch sử trăm năm của triều đại.
Ngày đại lễ, từ sáng sớm, tiếng chuông đồng từ tháp canh đã vang vọng khắp ngõ ngách. Khắp các con phố chính, lồng đèn đỏ và dải lụa vàng được chăng kín lối. Người dân đứng tràn ra hai bên đường, ai nấy đều tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan của vị Nam hậu đã một mình nhiếp chính, dẹp loạn kinh thành trong khi Bệ hạ thân chinh.
Bên trong Trường Ninh Cung, không khí còn bận rộn gấp bội. Mười hai cung nữ khéo léo nhất đang vây quanh Thẩm Ngọc. Cậu ngồi trước gương đồng lớn, trên người là bộ phượng bào màu đỏ thẫm thêu chín con rồng bằng chỉ vàng ròng. Màu đỏ rực rỡ ấy càng tôn lên làn da trắng như sứ và khí chất thanh cao, thoát tục của cậu.
"Công tử... không, giờ phải gọi là Hoàng hậu nương nương," Liên cô cô vừa cài chiếc trâm rồng vàng lên búi tóc của Thẩm Ngọc vừa rơm rớm nước mắt. "Lão nô sống đến từng này tuổi, chưa từng thấy ai mặc bộ hoàng phục này đẹp như người."
Thẩm Ngọc nhìn mình trong gương, đôi mắt phượng tĩnh lặng như nước hồ thu. Cậu nhớ lại những ngày đầu tiên bị xích chân vào giường gỗ, nhớ lại nụ hôn đắng chát dưới ánh trăng và cả những đêm thao thức lo lắng cho Tiêu Kình nơi biên thùy. Tất cả nỗi đau, nhục nhã và sợ hãi dường như đã lùi xa, để lại một tâm thế vững chãi của kẻ đã đi qua giông bão.
Đúng giờ Thìn, tiếng kèn lệnh vang lên dõng dạc. Tiêu Kình bước vào cung điện trong bộ long bào đồng màu. Hắn vừa trở về sau lễ mừng công, bụi đường chinh chiến vẫn còn vương đâu đó trên đuôi mắt, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Ngọc, ánh mắt hắn bỗng chốc bừng sáng một sự chiếm hữu mãnh liệt và kiêu hãnh.
Hắn đi tới, xua tay cho cung nữ lui ra. Trong gian điện rộng lớn, Tiêu Kình nắm lấy bàn tay Thẩm Ngọc, kéo cậu vào lòng. Hắn hít hà mùi hương nhài quen thuộc, rồi khẽ thầm thì vào tai cậu:
"Ngọc nhi, cuối cùng trẫm cũng làm được. Từ nay về sau, thiên hạ này là của trẫm, và ngươi là chủ nhân của thiên hạ này cùng trẫm. Kẻ nào dám dị nghị, trẫm sẽ cắt lưỡi kẻ đó. Kẻ nào dám nhìn ngươi bằng ánh mắt khinh khi, trẫm sẽ móc mắt kẻ đó."
Thẩm Ngọc khẽ mỉm cười, cậu không còn sợ hãi những lời đe dọa đầy tính chiếm hữu ấy nữa. Cậu biết đó là cách yêu duy nhất mà Tiêu Kình biết – một tình yêu vụng về và cực đoan. Cậu đưa tay vuốt ve khuôn mặt đã gầy đi vì gió sương của hắn.
"Bệ hạ, hôm nay là ngày vui, người đừng nhắc đến chuyện chém giết nữa. Thần ở bên cạnh người không phải để nhìn người làm bạo quân, mà để cùng người trị vì một giang sơn rạng rỡ."
Tiêu Kình dắt tay Thẩm Ngọc bước ra khỏi điện, tiến về phía điện Thái Hòa – nơi trăm quan đang quỳ rạp chờ đợi.
Con đường từ Trường Ninh Cung đến điện Thái Hòa dài mười vạn bước, mỗi bước đi là một lời khẳng định cho vị thế của Thẩm Ngọc. Cấm vệ quân đứng hai hàng dọc, gươm giáo sáng loáng, cúi đầu cung kính. Các quan đại thần, từ những kẻ từng phản đối gay gắt nhất đến những vị trung thần đều phải quỳ rạp xuống khi tà áo phượng màu đỏ của Thẩm Ngọc lướt qua.
Trên ngai vàng cao nhất, Tiêu Kình không ngồi xuống trước. Hắn đứng đó, nắm chặt tay Thẩm Ngọc, cùng cậu sánh bước lên từng bậc thang đá cẩm thạch. Khi cả hai đứng trên đỉnh cao nhất của quyền lực, nhìn xuống vạn dân trăm họ bên dưới, Tiêu Kình dõng dạc tuyên bố:
"Thẩm Ngọc, từ hôm nay là Hoàng hậu của Đại Thần. Lời của Hoàng hậu như lời của trẫm. Kẻ nào bất kính với Hoàng hậu là bất kính với trẫm!"
Tiếng tung hô "Hoàng thượng vạn tuế, Hoàng hậu vạn tuế" vang động cả một vùng trời, át đi mọi tiếng xì xào, hoài nghi trước đó. Thẩm Ngọc đứng hiên ngang, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. Cậu biết rằng, vị trí này không chỉ mang lại vinh quang, mà còn là một trọng trách nặng nề. Cậu sẽ dùng sự dịu dàng của mình để kìm hãm con thú dữ trong lòng Tiêu Kình, dùng trí tuệ của mình để vun đắp cho Đại Thần.
Đêm đại hỷ, cung điện được thắp sáng bởi hàng ngàn ngọn nến thơm. Tiêu Kình uống không ít rượu, đôi mắt hắn mông lung và đỏ rực khi bước vào phòng tân hôn. Hắn thấy Thẩm Ngọc đang ngồi bên cửa sổ, trăng rằm treo cao tỏa ánh sáng bạc lên người cậu, khiến cậu trông như một tiên nhân sắp bay về trời.
Nỗi sợ hãi chiếm hữu lại trỗi dậy trong lòng Tiêu Kình. Hắn lao tới, ôm chặt lấy Thẩm Ngọc từ phía sau, sức mạnh lớn đến mức khiến cậu khẽ rên rỉ.
"Đừng biến mất... Ngọc nhi, đừng bay đi..." Tiêu Kình lảm nhảm, hắn bắt đầu hôn lên cổ, lên vai cậu, những nụ hôn mang theo sự tham lam và lo âu. "Ngươi bây giờ là Hoàng hậu rồi, không ai có thể đưa ngươi đi khỏi trẫm nữa. Ngươi phải ở đây, trong cái cung điện này, trong vòng tay này..."
Thẩm Ngọc xoay người lại, đối diện với vị hoàng đế đang say khướt và hoảng loạn vì yêu của mình. Cậu không đẩy hắn ra, mà chủ động vòng tay ôm lấy cổ hắn, kéo hắn vào một nụ hôn sâu.
Lần này, nụ hôn không còn vị đắng, cũng không còn vị nhục nhã. Nó mang vị nồng nàn của rượu và sự chân thành của hai linh hồn đã trải qua quá nhiều thương tổn. Thẩm Ngọc khẽ thì thầm giữa nụ hôn:
"Tiêu Kình, thần sẽ không đi đâu cả. Người đã dùng cả giang sơn để đổi lấy thần, vậy thần sẽ dùng cả đời này để giữ lấy trái tim người."
Tiêu Kình khựng lại, đôi mắt hắn dần trở nên tỉnh táo. Hắn nhìn Thẩm Ngọc, thấy sự cam tâm tình nguyện trong mắt cậu. Hắn nhận ra rằng, xiềng xích thực sự có thể giữ chân một con người không phải là bằng vàng hay bằng sắt, mà là bằng sự thấu hiểu và bao dung.
Đêm đó, trong căn phòng xa hoa nhất thế gian, vị hoàng đế bạo chúa đã thực sự tìm thấy sự bình yên. Hắn nằm gối đầu lên đùi Thẩm Ngọc, lắng nghe tiếng hơi thở đều đều của cậu. Ngoài kia, vầng trăng tròn và sáng nhất ngự trị trên bầu trời, giống như Thẩm Ngọc đang ngự trị trong lòng hắn.
Trận chiến quyền lực đã tạm lắng, sự chiếm hữu đã tìm được lối thoát bằng tình yêu. Nhưng ở những góc tối của hoàng thành, những kẻ bất mãn vẫn đang âm thầm quan sát, chờ đợi một cơ hội để lật đổ "vầng trăng" ấy. Cuộc đời của Nam hậu Thẩm Ngọc chỉ mới bắt đầu bước vào những chương đầy rẫy thử thách nhưng cũng không kém phần rạng rỡ.