Ánh nắng buổi chiều ở thành phố này luôn có màu vàng đục, giống như một lớp bộ lọc điện ảnh cũ kỹ phủ lên những tòa nhà cao tầng. Trịnh Đình Vũ đứng trước cánh cửa gỗ sồi của căn hộ 402, chiếc chìa khóa thông minh trong tay anh hơi lạnh, nhưng lòng bàn tay anh lại đổ mồ hôi.
Anh đã chuyển chỗ ở năm lần trong vòng năm năm qua, nhưng chưa bao giờ cảm thấy bất ổn như lúc này. Người môi giới bảo rằng chủ nhà là một phụ nữ trẻ đang tìm người ở ghép để chia sẻ chi phí sau khi người bạn cũ dọn đi. "Cô ấy rất sạch sẽ, ít nói, và đặc biệt là... rất nguyên tắc," gã môi giới đã nháy mắt như thể đó là một lời cảnh báo.
Vũ không quan tâm. Anh cần một nơi gần văn phòng phục chế, và căn hộ này có một ban công hướng Đông tuyệt đẹp.
Tít... Tít... Tít... Cạch.
Vũ đẩy cửa bước vào. Trên tay anh vẫn còn cầm chiếc điện thoại đang hiển thị dòng tin nhắn từ người môi giới: "Chủ nhà đã đổi mã thành ngày sinh của cô ấy, cậu cứ vào xem phòng trước, cô ấy đang dọn dẹp dở."
Cánh cửa mở ra, không tiếng động.
Mùi hương là thứ đầu tiên tấn công anh. Không phải mùi sơn mới hay mùi gỗ công nghiệp thường thấy ở những căn hộ cho thuê. Đó là mùi hoa oải hương khô lẫn với một chút nồng nàn của gỗ đàn hương. Trái tim Vũ đập lệch một nhịp. Ký ức là một thứ đáng sợ, nó luôn ẩn nấp trong khứu giác và chỉ đợi một mồi lửa nhỏ để bùng lên.
Anh bước vào phòng khách. Căn hộ được bài trí theo phong cách tối giản nhưng tinh tế, với những gam màu trung tính. Trên chiếc bàn trà nhỏ là một lọ hoa loa kèn trắng đang độ mãn khai. Vũ hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh bản thân. Có lẽ chỉ là sự trùng hợp về sở thích mùi hương thôi, anh tự nhủ.
Thế nhưng, khi anh tiến sâu hơn vào không gian bên trong, bước chân anh khựng lại như chạm phải một luồng điện cao thế.
Ở phía bên kia tấm bình phong bằng mây, dưới ánh hoàng hôn đang rát buốt chiếu qua khung cửa sổ kịch trần, là một tấm lưng trần.
Cô gái đứng đó, mái tóc dài được búi hững hờ bằng một chiếc trâm gỗ, để lộ gáy trắng ngần và bờ vai mảnh dẻ. Chiếc váy lụa màu xanh rêu tuột xuống, nằm lả lơi trên đôi hông tròn trịa, phơi bày một dải lụa da thịt sống động. Cô đang cố gắng kéo khóa của một bộ đồ khác, bả vai khẽ nhô lên theo từng nhịp thở gấp gáp vì mệt.
Vũ cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh biết rõ tấm lưng đó. Anh biết nốt ruồi nhỏ nằm ngay dưới xương bả vai trái, thứ mà anh từng gọi là "ngôi sao lạc lối" của riêng mình.
"Ai đó?"
Giọng nói vang lên, lạnh lùng và cảnh giác. Cô gái quay người lại, tay giữ chặt lớp vải trước ngực.
Thế giới quanh Vũ như sụp đổ.
Diệp Nhi.
Năm năm trước, cô rời bỏ anh vào một ngày mưa xám xịt, không một lời giải thích thỏa đáng ngoài một dòng tin nhắn ngắn ngủi: "Chúng ta không còn thuộc về nhau nữa." Giờ đây, cô đứng đó, giữa căn phòng ngập nắng, chỉ cách anh vài bước chân, đẹp đến mức đau đớn và xa lạ đến mức nghẹt thở.
Đôi mắt Nhi mở to. Sự bàng hoàng hiện rõ trong con ngươi màu nâu sẫm của cô. Cô không hét lên, cũng không chạy trốn. Cô chỉ đứng đó, hóa đá, giống như một bức tượng bị bỏ quên trong bảo tàng của những ký ức vụn vỡ.
"Vũ?"
Cái tên phát ra từ môi cô mỏng manh như một tiếng thở dài, nhưng nó đủ sức công phá toàn bộ sự bình tĩnh mà Vũ đã dày công xây dựng suốt nửa thập kỷ qua.