Sự im lặng bao trùm phòng số 402 lâu đến mức Vũ có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhảy từng nhịp khô khốc trên vách tường. Nhi đã nhanh chóng vớ lấy chiếc áo choàng tắm treo gần đó, thắt nút dây lưng chặt đến mức như muốn dùng nó để gia cố lại lớp phòng thủ đang nứt vỡ của mình.
Cơn đỏ bừng trên mặt cô đã rút đi, thay vào đó là một vẻ tái nhợt lạnh lùng. Cô đứng khoanh tay, đứng cách Vũ một khoảng cách đủ để anh không thể chạm tới, nhưng cũng đủ gần để anh ngửi thấy mùi hương oải hương đang nồng lên theo nhịp thở dồn dập của cô.
"Năm phút," Nhi lên tiếng, giọng cô sắc như một đường dao lam cắt vào không khí. "Tôi cho anh đúng năm phút để giải thích tại sao anh có mật mã căn hộ này và tại sao anh lại xuất hiện ở đây với cái vẻ mặt... như thể chính anh là người bị hại vậy."
Vũ chậm rãi đặt chiếc vali xuống sàn gỗ. Tiếng va chạm nhỏ của bánh xe với sàn nhà khiến Nhi khẽ giật mình. Anh không nhìn thẳng vào cô, mà đưa mắt nhìn quanh phòng khách, cố tìm kiếm một điểm tựa cho sự bình tĩnh đang lung lay.
"Mật mã là ngày sinh của em," Vũ nói, giọng khàn đặc. "Người môi giới đưa cho anh. Anh ta nói chủ nhà là một phụ nữ đang cần người ở ghép gấp để gánh tiền thuê. Anh không hề biết đó là em, Nhi ạ."
Nhi cười nhạt, một nụ cười không chạm đến mắt. "Anh vẫn giỏi cái trò dùng sự thật để nói dối nhỉ? Thành phố này có hàng triệu căn hộ, và anh tình cờ chọn đúng nơi này? Tình cờ biết được ngày sinh của tôi vẫn còn được dùng làm mã cửa sau năm năm?"
"Anh không chọn nó vì mật mã," Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh sâu thẳm và mệt mỏi. "Anh chọn nó vì nó gần công ty phục chế của anh. Còn về mật mã... có lẽ em nên tự hỏi chính mình tại sao năm năm qua em vẫn không đổi nó, thay vì tra hỏi anh."
Câu nói của Vũ giống như một đòn phản công không báo trước. Nhi mím môi, đôi mắt nâu sẫm lóe lên một tia dao động. Cô quay mặt đi, vờ như đang điều chỉnh lại mấy cánh hoa loa kèn trên bàn.
"Tôi quên thôi," cô lầm bầm. "Một dãy số chẳng có ý nghĩa gì thì không đáng để tâm đến mức phải thay đổi."
"Vậy thì tốt." Vũ gật đầu, vẻ điềm nhiên giả tạo. "Nếu nó không có ý nghĩa gì, thì việc anh ở đây chắc cũng chẳng sao. Hợp đồng của anh đã ký, tiền cọc đã chuyển vào tài khoản của bên môi giới từ sáng nay. Về mặt pháp lý, anh có quyền sở hữu căn phòng phía Đông kia trong vòng sáu tháng tới."
Nhi quay phắt lại, vẻ điềm tĩnh của cô hoàn toàn sụp đổ. "Anh điên rồi! Anh định sống chung với tôi sau tất cả những gì đã xảy ra sao? Anh nghĩ chúng ta có thể đóng vai bạn cùng phòng hiền lành, sáng chào nhau rồi tối cùng xem TV à?"
"Anh không nghĩ thế," Vũ bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách. "Nhưng anh cũng không còn là gã trai 25 tuổi sẵn sàng ngủ vỉa hè vì một lần cãi nhau với em. Anh cần một chỗ ở, và em cần tiền thuê nhà. Chúng ta đều là những người trưởng thành đang bị cuộc đời này hành hạ. Tại sao phải làm khó nhau vì một quá khứ đã chết?"
"Nó chưa chết," Nhi thốt ra, rồi ngay lập tức hối hận vì sự hớ hênh của mình. Cô sửa lại ngay: "Ý tôi là... nó quá phiền phức."
"Vậy thì hãy biến nó thành một giao dịch kinh doanh," Vũ lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tay nhỏ và một cây bút. Anh đặt chúng lên bàn trà. "Chúng ta sẽ lập ra một bản quy tắc chung sống. Không can thiệp đời tư, không dùng chung đồ đạc, không dẫn bạn khác giới về nhà, và đặc biệt là... không nhắc lại chuyện cũ."
Nhi nhìn cuốn sổ, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Vũ của hiện tại trông cứng cỏi hơn, xương quai hàm sắc cạnh và đôi mắt đã mất đi vẻ mơ mộng của ngày xưa. Anh đang đưa ra một đề nghị hoàn toàn lý trí, một kiểu "đình chiến" trong hòa bình.
"Tôi có thêm điều kiện," Nhi cầm lấy cây bút, ngón tay cô khẽ chạm vào tay anh, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai cùng cứng người trong một tích tắc.
"Nói đi," Vũ thu tay về, giấu vào túi quần.
"Thứ nhất, khu vực bếp là của tôi từ 6 giờ đến 7 giờ tối. Thứ hai, anh không được phép bước vào phòng tôi dù có bất cứ chuyện gì xảy ra. Và thứ ba..." Nhi nhìn sâu vào mắt Vũ, giọng cô lạnh đi. "...Nếu anh nhìn thấy tôi khóc, hay tôi say, hãy coi như anh đang nhìn thấy một người lạ trên phố. Tuyệt đối không được quan tâm."
Vũ lặng người một thoáng. Anh nhớ về những đêm của năm năm trước, khi Nhi vùi đầu vào ngực anh khóc vì áp lực công việc, và anh đã hứa sẽ luôn là người lau nước mắt cho cô. Giờ đây, chính cô lại dựng lên một hàng rào thép gai xung quanh những tổn thương của mình.
"Được," Vũ đáp, thanh âm khô khốc. "Anh đồng ý."
Căn hộ 402 kể từ khoảnh khắc đó đã không còn là một tổ ấm, mà trở thành một sàn đấu của những ký ức. Họ đã ký vào bản hợp đồng chung sống bằng sự kiêu hãnh của những kẻ bại trận trong tình yêu.
Khi Vũ kéo vali vào căn phòng trống phía Đông, anh đứng lại ở ngưỡng cửa, nhìn bóng lưng Nhi mờ ảo sau tấm bình phong. Anh biết, sáu tháng tới sẽ không phải là sự chữa lành, mà là một cuộc hành trình bóc tách từng lớp vảy của một vết thương chưa bao giờ thực sự khép miệng.
Đêm đó, cả hai căn phòng đều sáng đèn đến tận tờ mờ sáng. Ở phòng 401, Nhi ngồi bó gối trên giường, nhìn chằm chằm vào dãy mật mã cửa đã cũ. Ở phòng 402, Vũ đứng ngoài ban công, khói thuốc lá tan biến vào hư không, giống như cách mà họ đã từng tan biến khỏi đời nhau.