Sáng Chủ nhật, căn hộ 402 tràn ngập một thứ ánh sáng trong vắt. Khác với những ngày thường, hôm nay không có tiếng cãi vã về việc ai dùng bếp trước. Vũ đứng trước gương, thắt lại cổ áo sơ mi xanh navy – màu sắc mà Nhi từng nói là rất hợp với tông da của anh. Anh mỉm cười cay đắng, nhận ra mình vẫn đang vô thức làm hài lòng một người vốn dĩ đã không còn là của mình từ lâu.
Nhi bước ra khỏi phòng, diện một chiếc váy hoa nhí đơn giản nhưng thanh lịch. Trên cổ tay cô, chiếc vòng dây thừng nối bằng chỉ vàng lấp lánh dưới nắng. Vũ nhìn thấy nó, và một luồng ấm áp chạy lan khắp lồng ngực anh.
"Chúng ta đi chứ?" Vũ hỏi, giọng anh dịu đi thấy rõ.
Triển lãm kiến trúc "Tầm nhìn từ tro tàn" được tổ chức tại một nhà máy cũ đã được cải tạo. Không gian thô mộc với những bức tường gạch trần và ống thép vươn dài tạo nên một cảm giác vừa hiện đại vừa hoài cổ.
Vũ dẫn Nhi đi qua những mô hình tòa nhà phức tạp. Anh nói về cấu trúc, về những nhịp cầu và cách ánh sáng tự nhiên được tính toán để chạm vào từng ngóc ngách của căn phòng. Nhi lắng nghe, nhận ra rằng đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng của một kiến trúc sư là một trái tim khao khát sự kết nối.
"Nhìn kìa," Nhi chỉ vào một bản vẽ ký họa nằm ở góc khuất của triển lãm. "Đó chẳng phải là ngôi nhà mơ ước của anh năm 24 tuổi sao?"
Vũ khựng lại. Đó là một bản vẽ phối cảnh ngôi nhà ven biển, với cửa sổ tròn nhìn ra đại dương và một gác mái đầy nắng. Dưới góc bản vẽ có dòng chữ nhỏ: “Thiết kế bởi Trịnh Đình Vũ – Đồ án tốt nghiệp.”
"Anh vẫn giữ nó à?" Nhi thì thầm, ngón tay cô khẽ chạm lên mặt kính bảo vệ. "Em cứ tưởng anh đã vứt bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ rồi."
"Anh không thể vứt bỏ thứ duy nhất khiến anh có động lực để đi tiếp," Vũ đứng sau lưng cô, hơi thở anh phả nhẹ lên tóc cô. "Ngôi nhà này... ban đầu anh vẽ nó cho em. Đó là lý do vì sao gác mái lại có kệ sách lớn như vậy, vì em thích đọc sách vào ban đêm."
Nhi quay lại, đôi mắt cô dao động mãnh liệt. Trong không gian nửa tối nửa sáng của triển lãm, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại chỉ còn một nhịp thở. Sự căng thẳng giới tính (sexual tension) bùng lên dữ dội, không còn bị kìm nén bởi những quy tắc hay bản hợp đồng chết tiệt nào nữa.
"Tại sao lúc đó anh lại im lặng?" Nhi hỏi, giọng cô nghẹn ngào. "Nếu anh nói với em về ngôi nhà này, về những áp lực anh phải gánh chịu... em đã có thể cùng anh vượt qua. Tại sao anh lại chọn cách hèn nhát là đẩy em ra?"
Vũ nhắm mắt lại, nỗi đau từ năm năm trước ùa về như một cơn sóng dữ. "Vì lúc đó anh chẳng có gì cả, Nhi ạ. Anh chỉ có những bản vẽ trên giấy, còn em thì xứng đáng với một thực tại rực rỡ hơn. Anh đã nghĩ rằng tình yêu là phải cho người mình yêu những thứ tốt nhất, mà không hiểu rằng thứ tốt nhất chính là sự hiện diện của mình."
Khi Vũ vừa dứt lời, một giọng nói xa lạ và sắc lẹm vang lên phía sau:
"Chào Vũ, chào Nhi. Thật không ngờ lại gặp hai người ở đây, trong tư thế... thân mật như vậy."
Cả hai giật mình quay lại. Đứng đó là Phương – người bạn gái cũ của Vũ thời anh mới sang Singapore tu nghiệp ngay sau khi chia tay Nhi. Phương nhìn chiếc vòng tay trên tay Nhi rồi nhìn sang ánh mắt đầy tội lỗi của Vũ, nở một nụ cười đầy mỉa mai.
"Nhi, cô có biết tại sao năm đó Vũ lại đi Singapore nhanh như vậy không?" Phương tiến lên một bước, ánh mắt lấp lánh vẻ đắc thắng của một kẻ nắm giữ bí mật. "Không phải vì sự nghiệp đâu. Mà là vì cha của cô đã đến tìm anh ấy, đưa cho anh ấy một tấm séc và bảo rằng anh ấy là vật cản lớn nhất đối với tương lai của cô."
Thế giới quanh Nhi như sụp đổ. Cô nhìn Vũ, hy vọng anh sẽ phủ nhận, nhưng sự im lặng và đôi bàn tay nắm chặt của anh đã thay cho câu trả lời.
"Và anh đã cầm tấm séc đó sao?" Nhi hỏi, giọng cô run rẩy đến mức không thể kiểm soát.
"Anh không cầm tiền!" Vũ quát lên, đôi mắt đỏ ngầu. "Nhưng ông ấy đúng, Nhi ạ. Lúc đó anh chỉ là một gã sinh viên nghèo không có tương lai. Cha em nói nếu anh thực sự yêu em, hãy biến mất để em có thể đi du học mà không có vướng bận gì."
Nhi lùi lại, va phải mô hình ngôi nhà mơ ước của cả hai. Tiếng mô hình gỗ va chạm khô khốc giống như tiếng tim cô vỡ vụn một lần nữa. Hóa ra, tình yêu của họ không chết vì hết yêu, mà chết vì sự tự trọng ngu ngốc của một người đàn ông và sự can thiệp tàn nhẫn của người thân.
"Hai người... thật nực cười," Nhi cười trong nước mắt. "Anh chọn cách hy sinh anh hùng để em được tự do, nhưng anh có hỏi xem em có cần cái sự tự do cô độc đó không?"
Nhi xoay người chạy ra khỏi triển lãm, mặc cho trời lại bắt đầu đổ mưa. Vũ định đuổi theo nhưng Phương đã giữ tay anh lại.
"Để cô ấy đi đi, Vũ. Sự thật đôi khi còn đau đớn hơn sự lừa dối."
Vũ hất tay Phương ra, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng giá: "Cô không hiểu gì cả. Sự thật không đau bằng việc tôi đã để mất cô ấy lần thứ hai vì sự im lặng của mình."
Anh lao ra màn mưa, nhưng bóng dáng Nhi đã biến mất giữa dòng người qua lại.
Tối đó, phòng 402 im lặng đến đáng sợ. Nhi đã khóa trái cửa phòng, không một tiếng động. Trên bàn bếp, chiếc vòng tay dây thừng bị đứt nằm trơ trọi, những sợi chỉ vàng lấp lánh như một lời nhắc nhở về một sự phục chế thất bại. Vũ ngồi ở phòng khách, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, nhận ra rằng bức tường giữa họ bây giờ còn dày hơn cả bức tường gạch của căn hộ này.