Sáng thứ Hai, không khí tại tòa soạn tạp chí L’Art nơi Nhi làm việc căng như dây đàn. Buổi họp ban biên tập kéo dài hơn dự kiến với một chỉ thị từ Tổng biên tập: Số đặc biệt về "Di sản và Sự tiếp nối" cần một bài phỏng vấn độc quyền với kiến trúc sư đang thực hiện dự án phục chế dãy nhà cổ bên sông – một người vốn dĩ cực kỳ kín tiếng và luôn từ chối báo giới.
"Nhi, tôi giao việc này cho cô. Bằng mọi giá phải có được Trịnh Đình Vũ," vị Tổng biên tập gõ bút xuống bàn. "Tôi nghe nói gã này có một 'linh hồn' kiến trúc rất riêng, nhưng cũng khó gần như một tảng băng."
Nhi cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp. Cô đứng hình giữa phòng họp, tai ù đi. Cô biết Vũ khó gần, nhưng cô cũng biết gã "tảng băng" đó tối qua vừa mới nấu cháo cho cô ăn.
"Tôi... tôi nghĩ mình không phù hợp," Nhi ngập ngừng. "Tôi chuyên về mảng thời trang, còn kiến trúc cổ..."
"Đó là lệnh," sếp cô ngắt lời. "Hoàng nhiếp ảnh sẽ đi cùng cô. Hai người phối hợp cho tốt."
Nhi bước ra khỏi văn phòng với đôi chân nặng trề. Cô không biết nên cười hay nên khóc. Việc phỏng vấn người yêu cũ về những gì anh ta tâm huyết nhất – việc "phục chế quá khứ" – chẳng khác nào tự cầm dao đâm vào vết thương của chính mình.
Tối đó, Nhi trở về căn hộ 402 sớm hơn thường lệ. Cô thấy Vũ đang ngồi ở ban công, ánh đèn vàng hắt lên những bản vẽ chi tiết đến từng hoa văn mái ngói. Anh tập trung đến mức không nhận ra cô đã đứng sau lưng từ bao giờ.
"Vũ này," Nhi lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Vũ quay lại, tháo kính ra, đôi mắt anh hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn ấm áp khi nhìn thấy cô. "Em về sớm thế? Đã thấy khỏe hẳn chưa?"
"Tôi khỏe rồi. Nhưng có chuyện này... tôi cần thỏa thuận với anh," Nhi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt cuốn sổ tay lên bàn. "Tòa soạn của tôi muốn phỏng vấn anh cho số đặc biệt tháng tới."
Vũ khẽ nhướng mày, một nụ cười ẩn ý hiện lên: "Em đang dùng tư cách bạn cùng phòng để đi 'cửa sau' cho công việc đấy à?"
"Không, tôi đang dùng tư cách biên tập viên để yêu cầu một chuyên gia," Nhi cố giữ giọng chuyên nghiệp. "Anh có thể từ chối mọi tờ báo khác, nhưng nếu anh từ chối tôi, sếp tôi sẽ không để tôi yên đâu. Coi như... anh giúp tôi thêm một lần nữa."
Vũ nhìn sâu vào mắt cô. Anh biết cô đang lo lắng. Anh cũng biết việc này sẽ khiến cả hai phải đối mặt với những câu hỏi nhạy cảm về quan niệm "giữ gìn cái cũ".
"Được thôi," Vũ gật đầu. "Nhưng với một điều kiện. Buổi phỏng vấn sẽ diễn ra tại công trường vào ngày mai. Và... Hoàng không được đi cùng."
"Đó là nhiếp ảnh gia của tôi!" Nhi phản bác.
"Tôi sẽ tự cung cấp hình ảnh chuyên môn. Tôi không muốn một kẻ không hiểu gì về kiến trúc đi loanh quanh và làm hỏng bầu không khí ở đó," Vũ nói, giọng anh lạnh lùng hơn hẳn khi nhắc đến tên Hoàng.
Sáng hôm sau, Nhi có mặt tại khu công trường phục chế. Vũ trong bộ đồ bảo hộ, tóc hơi rối vì gió, trông khác hẳn với hình ảnh người đàn ông dịu dàng trong bếp. Anh đang đứng chỉ đạo thợ lắp ghép những thanh xà gồ gỗ lim với độ chính xác đến từng milimet.
Khi họ ngồi xuống một góc trà nhỏ nhìn ra dòng sông, Nhi mở máy ghi âm.
"Tại sao anh lại chọn phục chế, thay vì xây dựng những thứ mới mẻ, hào nhoáng hơn?" Nhi hỏi, tay cầm bút hơi run.
Vũ nhìn vào dãy nhà đang dần hình thành lại hình dáng cũ. "Vì có những thứ một khi đã mất đi thì không thể tìm lại được, Nhi ạ. Phục chế không phải là làm mới, mà là tìm lại linh hồn của nó từ đống đổ nát. Người ta thường dễ dàng từ bỏ một cái gì đó khi nó hỏng, nhưng họ không biết rằng, nếu đủ kiên nhẫn để sửa chữa, nó sẽ trở nên bền bỉ hơn bao giờ hết."
Nhi lặng đi. Cô biết anh không chỉ nói về những ngôi nhà. Anh đang nói về họ.
"Nhưng nếu cái linh hồn đó đã quá tổn thương thì sao?" cô hỏi thêm, một câu hỏi không có trong kịch bản.
Vũ quay sang nhìn cô, ánh nắng chiếu nghiêng qua mặt anh, làm lộ rõ một vết sẹo nhỏ nơi đuôi mày – dấu vết của một lần anh cố bảo vệ cô khỏi đống gạch đổ nát năm xưa.
"Tổn thương là một phần của vẻ đẹp," Vũ nói chậm rãi. "Giống như kỹ thuật Kintsugi của người Nhật, họ dùng vàng để hàn gắn những mảnh gốm vỡ. Vết nứt đó không biến mất, nhưng nó khiến món đồ trở nên giá trị hơn vì nó đã vượt qua được sự tan vỡ."
Buổi phỏng vấn kéo dài hơn hai tiếng, nhưng đối với Nhi, nó giống như một buổi trị liệu tâm lý. Cô nhận ra rằng, trong năm năm qua, trong khi cô cố gắng xóa sạch mọi dấu vết của anh, thì anh lại dùng thời gian đó để học cách trân trọng những gì đã cũ.
Khi buổi phỏng vấn kết thúc, Vũ đưa Nhi ra cổng. Anh bất ngờ lấy từ túi áo ra một chiếc vòng tay bằng dây thừng đã cũ – chính là chiếc vòng mà anh đã tết cho cô trong tấm ảnh dưới gầm giường.
"Hôm nay tôi thấy nó rơi ra từ túi xách của em lúc em lấy máy ghi âm," Vũ đặt nó vào tay cô. "Em vẫn giữ nó, nhưng lại để nó đứt. Tôi đã nối lại rồi. Bằng chỉ vàng đấy."
Nhi cầm chiếc vòng, cổ họng nghẹn đắng. Anh đã nhìn thấy nó, và anh đã "phục chế" nó ngay trong lúc cô không hay biết.
"Quy tắc sống chung..." Nhi nói khẽ, giọng nhòe đi.
"Quên cái quy tắc chết tiệt đó đi," Vũ bước tới, che chắn cho cô khỏi bụi công trường. "Ngày mai, em có muốn đi xem một buổi triển lãm về kiến trúc cùng tôi không? Không phải với tư cách biên tập viên, mà với tư cách là Diệp Nhi?"
Nhi không gật đầu, cũng không lắc đầu. Nhưng lần đầu tiên, cô đeo lại chiếc vòng vào cổ tay mình.