MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng số 402 không ngủChương 8: Vở kịch của những kẻ không biết diễn

Phòng số 402 không ngủ

Chương 8: Vở kịch của những kẻ không biết diễn

1,080 từ · ~6 phút đọc

"Trịnh Đình Vũ! Cậu định trốn ở cái xó nào đến bao giờ hả?"

Tiếng hét oang oang từ phía ngoài cửa kèm theo hồi chuông bấm liên tục khiến Vũ đang dọn dẹp phòng làm việc phải giật bắn mình. Anh vội vã chạy ra mở cửa, nhưng trong lòng đã dâng lên một dự cảm chẳng lành. Và đúng như dự đoán, đứng ngoài hành lang là Minh – gã bạn thân chí cốt từ thời đại học của cả hai, tay tay xách nách mang cơ man nào là bia và đồ nhắm.

"Minh? Sao cậu biết tôi ở đây?" – Vũ đứng chắn ngay lối vào, mặt biến sắc.

"Môi giới chứ ai! Tôi tìm cậu khắp cái thành phố này để đòi nợ bữa lẩu..." Minh nói chưa dứt câu thì khựng lại. Gã dụi mắt, nhìn chằm chằm vào đôi dép bông hình gấu màu hồng đang nằm ngay cạnh đôi giày da của Vũ. Rồi gã nhìn sâu vào trong nhà, nơi Nhi đang đứng bất động với bình tưới cây trên tay.

"Nhi? Lê Diệp Nhi?" – Minh đánh rơi cả túi bia xuống sàn, tiếng lon nhôm va chạm kêu loảng xoảng. "Hai người... hai người quay lại với nhau rồi à? Trời đất ơi, cái tin này mà tung ra thì hội cũ chắc chắn sẽ nổ tung mất!"

"Không phải như cậu nghĩ đâu!" – Cả Vũ và Nhi cùng đồng thanh thốt lên, một sự ăn ý tai hại khiến Minh càng thêm tin vào suy đoán của mình.

Nhi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô bước tới, nở một nụ cười công nghiệp: "Chào Minh, lâu rồi không gặp. Chúng tôi chỉ là... ở ghép thôi. Chia đôi tiền nhà, hiểu chứ?"

Minh tặc lưỡi, bước thẳng vào phòng khách như chủ nhà, gã tự nhiên khui một lon bia: "Ở ghép? Giữa bao nhiêu người, hai người chọn ở ghép với nhau? Nhi này, cậu có thể lừa được sếp của cậu nhưng đừng hòng lừa được gã chuyên săn tin như tôi. Nhìn cái cách Vũ nó nhìn cậu kìa, 'ở ghép' mà ánh mắt như muốn nuốt chửng kẻ nào dám lại gần ấy."

Vũ thở dài, đóng cửa lại. Anh biết Minh là gã miệng nhanh hơn não, nhưng lại là người tốt bụng. Việc đuổi Minh về lúc này là bất khả thi.

"Ngồi xuống đi. Đừng có suy diễn linh tinh," Vũ nói, giọng mệt mỏi. "Cậu đến đây làm gì?"

"Thì đến thăm nhà mới! Nhưng giờ có Nhi ở đây, chúng ta phải làm một bữa tiệc tân gia ra trò chứ." Minh hào hứng bày đồ ăn ra bàn trà. "Nhi, lại đây ngồi đi. Đừng có làm bộ người dưng nữa, năm xưa hai người dính nhau như sam, giờ ngồi cạnh nhau một chút thì có chết ai đâu."

Bầu không khí trở nên vô cùng kỳ quặc. Nhi miễn cưỡng ngồi xuống sofa, giữ một khoảng cách chừng hai gang tay với Vũ. Minh, với sự vô tư đến vô tâm, bắt đầu lôi lại những kỷ niệm cũ từ thời cả ba còn đi phượt cùng nhau.

"Nhi còn nhớ lần chúng ta bị lạc trên đỉnh Tà Xùa không? Vũ nó lo cho cậu đến phát điên, thức cả đêm để nhóm lửa vì sợ cậu lạnh. Lúc đó tôi đã bảo hai người sớm muộn gì cũng cưới nhau mà..."

Nhi cúi đầu, xoay xoay lon bia trong tay. Vũ nhìn thấy khớp ngón tay cô trắng bệch. Những kỷ niệm đó đối với Minh là chuyện vui, nhưng đối với họ, đó là những vết dao cứa vào vết thương vừa mới lên da non.

"Đừng nói chuyện đó nữa, Minh," Vũ trầm giọng nhắc nhở.

"Sao không nói? À... hay là đang ngại?" Minh cười hề hề, rồi gã đột nhiên nghiêm túc. "Này, nói thật nhé. Hai người định thế này đến bao giờ? Sống chung một mái nhà mà cứ gồng mình lên đóng vai người lạ, không thấy mệt sao? Vũ, cậu vẫn giữ cái thói quen mua thuốc dị ứng để sẵn trong tủ vì Nhi không ăn được hải sản đấy thôi. Tôi vừa thấy hộp thuốc trong phòng tắm xong."

Cả căn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng. Nhi ngước mắt nhìn Vũ, sự ngạc nhiên hiện rõ. Cô không hề biết anh vẫn thầm lặng chuẩn bị những thứ đó. Hóa ra, sự quan tâm của anh không chỉ là bát cháo trắng buổi sáng, mà nó len lỏi vào từng kẽ hở của cuộc sống chung này.

"Tôi chỉ là thuận tay mua thôi," Vũ giải thích một cách vụng về, ánh mắt anh lảng tránh.

"Thuận tay mà mua đúng loại biệt dược cô ấy hay dùng sao?" Minh cười đắc thắng. "Hai người đúng là những kẻ ngốc nhất tôi từng biết. Một người thì giả vờ vô tâm, một người thì giả vờ mạnh mẽ."

Bữa tiệc "tân gia" kết thúc khi Minh say khướt và được Vũ gọi xe đưa về. Cánh cửa đóng lại, trả lại sự yên tĩnh cho phòng 402, nhưng sự im lặng lúc này không còn bình yên như trước nữa. Những lời nói của Minh đã bóc trần lớp mặt nạ cuối cùng của họ.

Nhi đứng ở cửa sổ, nhìn theo chiếc xe taxi chở Minh đi khuất. "Anh vẫn nhớ chuyện tôi bị dị ứng sao?"

Vũ đứng sau lưng cô, khoảng cách đủ gần để anh ngửi thấy mùi bia nhè nhẹ trộn lẫn với mùi oải hương. "Có những thứ đã trở thành bản năng rồi, Nhi ạ. Không phải cứ muốn quên là sẽ quên được."

Nhi quay lại, ánh mắt cô trong veo nhưng chứa đầy nỗi buồn. "Nhưng bản năng không cứu vãn được thực tế là chúng ta đã bỏ lỡ nhau năm năm. Minh nói đúng, chúng ta đang đóng một vở kịch rất tệ."

"Vậy thì đừng đóng kịch nữa," Vũ tiến thêm một bước, đôi mắt anh rực cháy một sự quyết tâm mà Nhi chưa từng thấy. "Đừng coi tôi là người lạ nữa được không?"

Nhi không trả lời, cô chỉ khẽ run lên. Đêm đó, khi nằm trong phòng, cô không còn nghe thấy tiếng bước chân điềm tĩnh của Vũ ngoài phòng khách nữa, mà là tiếng tim mình đập liên hồi. Vở kịch "bạn cùng phòng" đang dần đi đến hồi kết, nhường chỗ cho một thực tại mà cả hai đều vừa khao khát vừa sợ hãi.