Sáng chủ nhật, căn hộ 402 im ắng một cách lạ thường, nhưng không còn cái cảm giác ngột ngạt của những ngày đầu. Mùi gừng và dầu gió từ đêm qua vẫn còn lẩn khuất trong không khí, hòa quyện với mùi nắng sớm bắt đầu len lỏi qua những kẽ rèm.
Nhi thức dậy với cái đầu nhẹ bẫng, dù cổ họng vẫn còn hơi rát. Điều đầu tiên cô nhận ra là mình đang nằm trong phòng ngủ của chính mình, trên chiếc giường êm ái, chứ không phải sofa phòng khách. Ký ức vụn vỡ về việc Vũ bế cô vào phòng, đắp chăn cho cô bằng sự cẩn trọng đến nín thở khiến mặt Nhi nóng bừng lên – lần này không phải vì sốt.
Cô bước ra ngoài, đôi chân trần lần này đã chịu xỏ vào đôi dép bông hình gấu mà Vũ đã đặt sẵn ngay cạnh giường từ lúc nào.
Trong bếp, Vũ đang đứng quay lưng lại phía cô. Anh không mặc áo phông nhăn nhúm như mọi khi mà đang mặc một chiếc tạp dề màu xám, chăm chú khuấy một nồi nhỏ trên bếp. Tiếng nước sôi sùng sục và mùi gạo rang thơm lừng khiến dạ dày của Nhi biểu tình dữ dội.
"Dậy rồi à?" Vũ lên tiếng mà không ngoái lại. Tai anh dường như thính hơn cả radar. "Ngồi xuống đi, cháo sắp chín rồi."
Nhi kéo ghế ngồi vào bàn ăn, cảm thấy mình như một đứa trẻ bị bắt quả tang làm việc xấu. "Anh... anh nấu đấy à?"
"Không lẽ là gã nhiếp ảnh gia tối qua lẻn vào đây nấu?" Vũ tắt bếp, múc cháo ra bát. Anh đặt trước mặt cô một bát cháo trắng mịn, bên trên rắc ít hành lá xanh mướt và tiêu đen. "Ăn đi cho nóng. Em bị nhiễm lạnh sâu, phải ăn đồ nóng mới ra mồ hôi được."
Nhi cầm thìa, nhìn làn khói bốc nghi ngút. Cô múc một thìa nhỏ, vị thanh ngọt của nước dùng xương và mùi thơm của hành lá khiến lồng ngực cô ấm sực. Đã bao lâu rồi cô mới lại ăn món anh nấu? Năm năm? Hay là cả một đời người?
"Vũ này," Nhi ngập ngừng, mắt vẫn dán chặt vào bát cháo. "Cảm ơn anh. Về chuyện tối qua... và chiếc máy ảnh."
Vũ tháo tạp dề, ngồi xuống đối diện cô. Anh không ăn, chỉ cầm một ly cà phê đen, ánh mắt thâm trầm quan sát từng cử động nhỏ của cô. "Tôi đã nói rồi, đó là phản xạ bản năng. Em không cần phải thấy mắc nợ."
"Tôi không thích nợ anh," Nhi bướng bỉnh ngước lên, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ vì trận ốm. "Để trả ơn, hôm nay tôi sẽ cho phép anh dùng bếp vào giờ của tôi. Và... anh có thể nhờ tôi một việc."
Vũ khẽ bật cười, một nụ cười hiếm hoi làm giãn đi những nếp nhăn nơi khóe mắt. "Được thôi, vậy thì giúp tôi chọn màu sơn cho dự án mới nhé? Tôi đang phân vân giữa màu lam chàm và màu xám tro cho một ngôi nhà cổ ở Hội An. Gu thẩm mỹ của biên tập viên thời trang chắc chắn tốt hơn một gã chỉ biết gạch đá như tôi."
Đây là lần đầu tiên sau năm năm, họ nói chuyện với nhau mà không có sự mỉa mai, không có những quy tắc khô khốc chèn vào giữa.
Chiều hôm đó, phòng khách căn hộ 402 biến thành một văn phòng làm việc chung. Vũ trải rộng những bản vẽ phục chế lên sàn nhà, còn Nhi ngồi trên sofa với những bảng mã màu của cô.
"Màu lam chàm này quá lạnh," Nhi nói, cúi xuống sát bản vẽ của Vũ, mái tóc cô vô tình lướt qua vai anh. "Nếu anh dùng nó cho cửa chính, ngôi nhà sẽ trông như bị bỏ hoang. Thử sắc xanh của gốm men lam xem, nó sẽ có hồn hơn."
Vũ nhìn theo ngón tay thon dài của Nhi đang chỉ vào một điểm trên bản vẽ. Ở khoảng cách này, anh có thể thấy rõ những sợi tóc con lòa xòa trên trán cô và cả mùi hương oải hương nhẹ nhàng đã dịu đi sau trận ốm.
Cái chạm tay vô ý khi cả hai cùng với tay lấy cây bút chì khiến không gian đột ngột ngưng đọng. Không ai rụt tay lại ngay lập tức. Một dòng điện quen thuộc chạy dọc sống lưng, nhắc nhở họ về những buổi chiều xưa cũ, khi họ cũng từng ngồi bên nhau như thế này để mơ về một ngôi nhà của riêng hai đứa.
"Vũ..." Nhi khẽ gọi, giọng cô lạc đi.
"Ừ," anh đáp, tiếng trầm đục trong cổ họng.
"Tại sao ngày đó anh lại chọn ra đi mà không nói một lời?"
Câu hỏi mà Nhi đã chôn giấu suốt 1825 ngày cuối cùng cũng được thốt ra. Nó không phải là một tiếng gào thét ghen tuông, mà là một lời tự vấn đau đớn.
Vũ buông cây bút chì. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn mưa ban sáng đã nhường chỗ cho một bầu trời xám xịt, tĩnh lặng đến nao lòng.
"Vì lúc đó tôi tưởng rằng, nếu tôi ở lại, tôi sẽ chỉ làm em nghèo đi và khổ thêm." Vũ quay lại nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự hối hận muộn màng. "Tôi đã nghĩ mình phải thành công trước khi có thể giữ em lại. Tôi đã quá tự cao để nhận ra rằng điều em cần không phải là một kiến trúc sư danh tiếng, mà là một người đứng cạnh em dưới mưa."
Nhi lặng người. Những mảnh vỡ của sự hiểu lầm bắt đầu tìm thấy vị trí để khớp lại với nhau. Hóa ra, sự ra đi của anh là một sự hy sinh sai lầm, và sự oán hận của cô là một nỗi đau nhầm chỗ.
"Anh đúng là một gã ngốc," Nhi thì thầm, nước mắt bắt đầu rơi vào bảng màu trên tay.
Vũ vươn tay, định lau đi giọt nước mắt đó, nhưng nửa chừng anh khựng lại. Anh không còn quyền đó nữa, ít nhất là chưa phải lúc này.
Đêm đó, bản quy tắc chung sống vẫn dán trên tủ lạnh, nhưng dải băng dính màu đỏ phân chia ngăn tủ dường như đã mờ đi một chút. Nhi vào bếp lấy nước, cô thấy một hộp sữa chua mình thích được đặt sang phía ngăn của cô, kèm theo một mẩu giấy nhỏ: "Ăn cái này cho tiêu hóa tốt. Ngủ ngon, Nhi."
Phòng 402 đêm nay vẫn không ngủ, nhưng không phải vì những cơn ác mộng, mà vì những hy vọng mới vừa nhen nhóm từ đống tro tàn của quá khứ.