MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng số 402 không ngủChương 6: Khoảng lặng sau cơn bão

Phòng số 402 không ngủ

Chương 6: Khoảng lặng sau cơn bão

1,026 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Bảy, thành phố bị nhấn chìm trong một trận mưa rào bất chợt. Những hạt mưa nặng hạt đập liên hồi vào cửa kính của phòng số 402, tạo nên một thứ âm thanh rì rầm, cô lập căn hộ với thế giới ồn ào bên ngoài.

Vũ tỉnh dậy muộn. Dư vị của cuộc tranh cãi đêm qua vẫn còn đọng lại, đắng ngắt nơi cổ họng. Anh bước ra phòng khách, chuẩn bị tâm thế cho một cuộc chạm trán nảy lửa khác, hoặc ít nhất là sự phớt lờ lạnh lùng từ Nhi. Nhưng phòng khách trống không.

Trên bàn ăn, một tờ giấy chú thích màu vàng được dán ngay ngắn trên mặt gỗ: “Tôi đi chụp hình ngoại cảnh với ê-kíp. Đừng chạm vào đồ đạc của tôi.”

Vũ nhìn màn mưa trắng xóa ngoài trời, rồi nhìn tờ giấy. Với thời tiết này, buổi chụp hình chắc chắn sẽ là một thảm họa. Anh thở dài, định quay về phòng làm việc thì ánh mắt anh khựng lại ở góc ban công. Chiếc máy ảnh phim Leica của Nhi – thứ mà cô coi như mạng sống – vẫn nằm chơ vơ trên chiếc bàn gỗ ngoài ban công, nơi cô thường ngồi uống trà mỗi sáng. Gió bắt đầu mạnh lên, hắt những tia nước buốt giá vào lớp vỏ kim loại của chiếc máy.

Không suy nghĩ đến giây thứ hai, Vũ đẩy cửa ban công, mặc cho nước mưa xối xả làm ướt sũng vai áo. Anh ôm lấy chiếc máy ảnh vào lòng như bảo vệ một sinh linh nhỏ bé, rồi vội vàng trở vào trong.

Anh dùng khăn mềm lau đi từng giọt nước trên ống kính, động tác nhẹ nhàng đến lạ kỳ. Khi lật chiếc máy lại, anh thấy một mảnh giấy nhỏ kẹt ở bao da, trên đó là dòng chữ nắn nót của Nhi: “Dự án: Những mảnh ghép ký ức – Đừng để chúng biến mất.”

Tim Vũ thắt lại. Hóa ra, cô vẫn luôn loay hoay với những gì đã cũ, giống như cách anh mải miết phục chế những bức tường rêu phong.

Đến 2 giờ chiều, tiếng mã số cửa vang lên một cách chậm chạp. Nhi bước vào nhà trong tình trạng không thể thảm hại hơn. Chiếc váy lụa đen đêm qua giờ dính bết vào người, tóc tai rũ rượi, và đôi môi cô tím tái vì lạnh. Cô run rẩy, đôi mắt lờ đờ vì mệt mỏi.

Vũ định tiến tới, nhưng anh khựng lại khi thấy Hoàng bước vào ngay sau cô. Gã nhiếp ảnh gia cũng ướt sũng, tay đang khoác chiếc áo khoác của gã lên vai Nhi.

"Cảm ơn anh đã đưa em về," Nhi nói, giọng thều thào.

"Không có gì, em vào tắm nước nóng ngay đi, không là ốm đấy," Hoàng nói, rồi gã ngước lên nhìn Vũ. Ánh mắt gã không còn vẻ tự tin đêm qua mà pha chút thất thế. "Anh Vũ, chăm sóc cô ấy nhé. Buổi chụp bị hủy, cô ấy đã đứng dưới mưa gần hai tiếng để đợi đạo diễn."

Hoàng rời đi. Cửa đóng lại. Nhi không nhìn Vũ, cô lảo đảo đi về phía phòng mình. Nhưng chỉ được ba bước, chân cô khuỵu xuống.

Vũ lao tới, đỡ lấy cô trước khi đầu cô chạm vào cạnh bàn. Người Nhi nóng rực như một lò than, nhưng cô lại run cầm cập.

"Buông ra... tôi tự làm được..." Nhi vẫn cố gắng đẩy anh, nhưng đôi tay cô đã mất sạch sức lực.

"Quy tắc số ba," Vũ gằn giọng, nhưng lần này không có sự mỉa mai, chỉ có nỗi lo lắng nghẹn thắt. "Tôi đang nhìn thấy một người lạ gặp nạn trên phố. Và tôi không thể để người lạ đó chết trong căn nhà của mình."

Vũ bế thốc cô lên. Anh không đưa cô vào phòng cô – nơi anh đã hứa không xâm phạm – mà đặt cô xuống sofa phòng khách. Anh vào bếp, đun nhanh một ít nước gừng, rồi lấy chiếc chăn lông dày nhất quấn quanh người cô.

"Máy ảnh..." Nhi thốt ra trong cơn mê sảng, đôi mắt nhắm nghiền.

"Tôi cất rồi. Nó khô ráo, không sao cả," Vũ ngồi xuống sàn nhà bên cạnh sofa, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô và xoa mạnh để làm ấm.

Nhi dần bình tĩnh lại trong hơi ấm của chăn và nước gừng. Cô hé mắt nhìn người đàn ông đang quỳ bên cạnh mình. Ánh đèn phòng khách vàng dịu, hắt lên gương mặt Vũ những góc cạnh trầm tĩnh. Sự ghen tuông điên cuồng đêm qua đã biến mất, chỉ còn lại Trịnh Đình Vũ của những ngày xưa cũ – người đã từng cõng cô đi bộ năm cây số dưới mưa chỉ vì cô bị hỏng xe.

"Tại sao anh không mặc kệ tôi?" Nhi hỏi, giọng cô nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Vũ dừng động tác xoa tay. Anh nhìn vào đôi mắt đang ngấn nước của cô, một sự chân thành hiếm hoi hiện lên. "Vì tôi nhận ra, dù có chia đôi cái tủ lạnh hay đặt ra bao nhiêu quy tắc, tôi cũng không thể chia đôi được những gì chúng ta đã cùng trải qua."

Anh đứng dậy, đi lấy chiếc máy ảnh đặt vào tay cô. "Em giữ lấy ký ức của em. Tôi sẽ giữ lấy những phần còn lại. Nhưng đừng bao giờ để mình bị thương như thế này nữa. Tôi không hứa sẽ tuân thủ quy tắc số ba nếu em cứ tiếp tục ngược đãi bản thân mình."

Nhi siết chặt chiếc máy ảnh trong tay. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô không đẩy anh ra. Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng không gian bên trong căn hộ 402 dường như đã bớt đi một vài độ lạnh.

Đêm đó, Nhi không khóa trái cửa phòng. Và Vũ, đứng ở ban công, cũng không còn hút thuốc nữa. Anh bắt đầu phác thảo một bản vẽ mới – không phải phục chế một ngôi đền, mà là sửa chữa một trái tim đang nứt vỡ.