MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng số 402 không ngủChương 5: Kẻ lạ ở ban công

Phòng số 402 không ngủ

Chương 5: Kẻ lạ ở ban công

1,271 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm "vỡ vụn" ấy, căn hộ 402 bao trùm bởi một bầu không khí đặc quánh sự gượng gạo. Họ bắt đầu thực hiện một kế hoạch né tránh triệt để. Vũ dậy sớm hơn một tiếng để rời nhà trước khi Nhi thức giấc, và Nhi sẽ ở lì trong phòng cho đến khi tiếng cửa chính đóng sập lại báo hiệu anh đã đi làm.

Họ giao tiếp qua những tờ giấy chú thích (Post-it) dán trên cửa tủ lạnh: “Hết nước lọc. Tôi sẽ mua.” – Vũ. “Đừng mua loại có gas. Tôi không uống được.” – Nhi.

Sự lạnh lùng ấy kéo dài cho đến tối thứ Sáu, khi một biến số xuất hiện.

Vũ trở về nhà muộn với xấp bản vẽ phục chế đền đài trên tay. Khi anh vừa tra chìa khóa vào ổ, tiếng cười nói vang lên từ bên trong khiến anh khựng lại. Đó không phải là tiếng TV. Đó là tiếng cười của một người đàn ông – trầm thấp, tự tin và có phần lấn lướt.

Bước vào phòng khách, Vũ thấy Nhi đang ngồi trên sofa. Cô không còn mặc chiếc áo sơ mi rộng thùng thình hay bộ đồ ngủ giản dị nữa. Cô diện một chiếc váy lụa hai dây màu đen, môi tô son đỏ thẫm, tóc xoăn nhẹ xõa trên bờ vai trắng ngần. Đối diện cô là một người đàn ông mặc suit lịch lãm, tay đang cầm ly vang đỏ, nhìn cô bằng ánh mắt không hề giấu giếm sự ngưỡng mộ.

"À, anh Vũ đã về?" Nhi ngước lên, giọng cô thản nhiên như thể việc có một người lạ trong nhà vào lúc 10 giờ đêm là điều hết sức bình thường. "Giới thiệu với anh, đây là Hoàng, nhiếp ảnh gia chính của dự án sắp tới bên tạp chí tôi. Còn đây là... Vũ, người ở ghép cùng."

Hoàng đứng dậy, chìa tay ra với nụ cười thân thiện nhưng đôi mắt lại mang vẻ dò xét của một kẻ đi săn: "Chào anh. Nghe Nhi nhắc về anh nhiều, không ngờ lại gặp ở đây. Kiến trúc sư phục chế à? Một công việc thú vị đấy."

Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nhi nhắc về anh nhiều? Cô nhắc gì? Nhắc về một kẻ cũ kỹ như những công trình anh đang làm, hay nhắc về một gã bạn cùng phòng phiền phức?

Vũ bắt tay Hoàng, lực bóp hơi mạnh hơn mức cần thiết. "Chào anh. Tôi không biết tối nay nhà có khách."

"Chỉ là bàn công việc chút thôi," Nhi xen vào, cô đứng dậy đi tới bên Hoàng, khoảng cách giữa họ gần đến mức Vũ thấy chướng mắt. "Hoàng vừa đưa tôi về sau buổi tiệc của tòa soạn. Anh ấy muốn xem qua bộ sưu tập ảnh cũ của tôi để lấy cảm hứng cho concept mới."

Vũ ném xấp bản vẽ lên bàn ăn, tiếng giấy đập xuống mặt gỗ vang lên khô khốc. Anh không nói gì, đi thẳng vào bếp rót một ly nước đá. Từ góc bếp, anh có thể nhìn thấy Hoàng đang cúi xuống gần Nhi để cùng xem bản thảo trên máy tính. Bàn tay của gã nhiếp ảnh gia thỉnh thoảng chạm hờ vào vai cô, và Nhi không hề né tránh.

Sự chiếm hữu – thứ bản năng mà Vũ tưởng mình đã chôn vùi từ năm năm trước – đột ngột trỗi dậy mạnh mẽ. Nó giống như một tòa kiến trúc mục nát bị đổ sập dưới một trận động đất dữ dội.

"Nhi này," Vũ lên tiếng, giọng anh vang lên đều đều nhưng đầy sức nặng. "Cái vòi nước ở bồn rửa bát trong phòng em vẫn chưa sửa xong đâu. Đừng dùng nó vào buổi đêm, áp lực nước mạnh sẽ gây tiếng ồn sang phòng tôi."

Nhi sững người. Phòng cô không hề hỏng vòi nước. Cô quay sang nhìn Vũ, đôi mắt long lên vì tức giận trước sự can thiệp thô bạo của anh vào không gian riêng tư của cô trước mặt người khác.

"Tôi biết rồi. Cảm ơn anh đã nhắc," cô gằn giọng.

Hoàng nhận ra sự căng thẳng trong không khí, gã mỉm cười lịch thiệp rồi đặt ly rượu xuống. "Có lẽ tôi nên về thôi. Cũng muộn rồi, không nên làm phiền 'không gian chung' của hai người."

Nhi tiễn Hoàng ra tận cửa. Tiếng họ chào nhau ở hành lang kéo dài hơn mức cần thiết khiến Vũ đứng trong bếp mà nắm chặt lấy thành bàn đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.

Khi tiếng cửa đóng lại, Nhi quay vào phòng khách. Cô đi thẳng tới chỗ Vũ, lửa giận bùng cháy trong đôi mắt nâu.

"Anh vừa làm cái quái gì thế?" cô hạ thấp giọng nhưng đầy uy lực. "Vòi nước hỏng? Anh đang cố tình đuổi khách của tôi đi bằng một lý do rẻ tiền đấy à?"

Vũ đặt ly nước xuống, anh tiến lại gần cô, từng bước một cho đến khi Nhi bị ép sát vào kệ sách – đúng nơi cuốn sách cũ của anh vẫn nằm đó.

"Bản quy tắc điều số hai: Không dẫn bạn khác giới về nhà," Vũ nhắc lại, hơi thở anh phả lên trán cô. "Em là người lập ra quy tắc, và em là người phá vỡ nó đầu tiên."

"Đó là công việc!" Nhi cãi lại, dù hơi thở cô bắt đầu dồn dập. "Hoàng là đồng nghiệp. Anh ấy không phải là 'bạn khác giới' theo cái nghĩa mà anh đang suy diễn."

"Ánh mắt của gã đó không hề nói về công việc, Nhi ạ," Vũ cúi thấp xuống, môi anh chỉ cách tai cô vài centimet. "Tôi là đàn ông, tôi biết gã muốn gì ở em. Và em... em lại để gã chạm vào mình ngay trong căn nhà này?"

"Anh không có quyền ghen!" Nhi đẩy mạnh anh ra, nước mắt trực trào. "Năm năm trước anh đã từ bỏ quyền đó rồi. Bây giờ anh chỉ là một cái tên trên hợp đồng thuê nhà thôi. Đừng tự cho mình là chủ nhân của cuộc đời tôi một lần nữa."

Nhi quay lưng chạy vào phòng, nhưng lần này Vũ đã nhanh hơn. Anh giữ lấy cánh cửa trước khi cô kịp đóng sầm lại.

"Tôi không ghen," Vũ nói, giọng anh bỗng chốc chùng xuống, chất chứa một nỗi đau đau đớn. "Tôi chỉ không chịu nổi việc thấy em để một kẻ tầm thường như thế chạm vào người... trong khi tôi còn chẳng dám chạm vào tay em."

Cánh cửa khép lại, nhưng câu nói của Vũ vẫn kẹt lại giữa khe cửa, lửng lơ trong không trung. Nhi đứng tựa lưng vào cửa phòng mình, hơi thở hỗn hển, hai tay ôm lấy ngực. Câu nói của anh như một mũi tên tẩm độc, vừa đau đớn vừa khiến trái tim cô rung động đến đáng sợ.

Ở bên ngoài, Vũ ngồi sụp xuống sofa, vò nát mái tóc. Anh nhận ra rằng, dù có đặt ra bao nhiêu quy tắc, bao nhiêu bản hợp đồng, thì phòng số 402 cũng không bao giờ có thể là một nơi bình yên. Bởi vì những kẻ sống trong đó vẫn còn mang theo quá nhiều nợ nần về cảm xúc mà chưa ai đủ can đảm để trả hết.

Đêm đó, ban công phòng số 402 lồng lộng gió. Vũ đứng đó, nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn, tự hỏi liệu sáu tháng tới là sự cứu rỗi, hay là một cuộc hành xác dài đằng đẵng cho cả hai.