MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng số 402 không ngủChương 4: Những mảnh vỡ dưới gầm giường

Phòng số 402 không ngủ

Chương 4: Những mảnh vỡ dưới gầm giường

1,174 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng 402 đột ngột rơi vào một trạng thái chân không. Bàn tay Vũ vẫn còn siết nhẹ bên hông Nhi, hơi ấm từ lớp vải sơ mi mỏng manh của cô như thiêu cháy lòng bàn tay anh. Trong khoảnh khắc đó, Vũ đã có một ý nghĩ điên rồ: anh muốn siết chặt hơn nữa, muốn vùi mặt vào hõm cổ cô để tìm lại mùi hương đã ám ảnh anh suốt năm năm ròng rã.

Nhưng Nhi đã tỉnh lại trước.

Cô dùng sức đẩy mạnh vào ngực anh. Sự phản kháng đột ngột khiến Vũ lùi lại hai bước, bàn tay anh hẫng hụt giữa không trung, cảm giác trống trải ùa về ngay tức khắc.

"Tôi đã nói là không được chạm vào tôi!" Nhi quát lên, giọng cô cao hơn bình thường, một biểu hiện của sự hoảng loạn đang được che đậy bằng sự giận dữ. Cô vội vàng vuốt lại vạt áo sơ mi, đôi mắt nâu sũng nước vì uất ức. "Anh tưởng anh là ai? Anh tưởng anh vẫn còn cái quyền đó sao?"

Vũ đứng lặng, hơi thở vẫn chưa ổn định. Anh nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn cô, ánh mắt dần trở nên lạnh nhạt để thích ứng với sự xua đuổi của Nhi.

"Tôi chỉ cứu em khỏi việc bị gãy chân thôi," anh đáp, giọng bình thản đến đáng sợ. "Nếu em muốn biến mình thành kẻ tàn tật để bảo vệ cái 'ranh giới' nực cười đó, thì lần sau tôi sẽ đứng nhìn."

Nhi mím chặt môi, không nói thêm lời nào, cô xoay người chạy biến vào phòng mình và đóng sầm cửa lại. Tiếng khóa trái vang lên lạch cạch như một lời tuyên bố tuyệt giao.

Vũ đứng một mình ở hành lang, dưới chiếc bóng đèn vẫn còn đang cháy dở, chập chờn như nhịp tim của anh lúc này. Anh cúi xuống, nhặt chiếc ghế gỗ lên, đặt nó vào góc tường rồi lặng lẽ quay về phòng mình.

Cả buổi chiều hôm đó, căn hộ 402 im lìm như một ngôi mộ.

Vũ bắt đầu khui những thùng sách cuối cùng. Khi anh nhấc một chồng bản vẽ cũ lên, một tấm ảnh nhỏ trượt ra, rơi xuống gầm giường. Anh quỳ xuống, dùng tay quờ quạng trong bóng tối để tìm nó. Khi những ngón tay chạm vào bề mặt nhẵn thín của tấm ảnh, anh khựng lại.

Đó là tấm ảnh chụp lấy ngay (Polaroid) đã ố vàng bốn góc. Trong ảnh, Nhi đang cười rạng rỡ, đầu tựa vào vai anh, phía sau là biển vắng của một mùa hè năm nào đó. Trên vai cô lúc ấy là chiếc vòng tay bằng dây thừng mà Vũ đã tự tay tết tặng.

Anh thẫn thờ nhìn tấm ảnh, rồi vô thức đưa mắt nhìn sang bức tường ngăn cách giữa phòng anh và phòng cô. Anh biết, ở bên kia bức tường đó, Nhi cũng đang hiện hữu, cũng đang thở, và có lẽ cũng đang mang trong mình những mảnh vỡ mà anh không bao giờ được phép chạm tới nữa.

Sáu giờ tối. Đúng khung giờ "bếp của Nhi".

Vũ ngồi trong phòng, nghe tiếng lạch cạch của bát đĩa, tiếng nước chảy từ nhà bếp vọng lại. Anh không ra ngoài. Anh không muốn phá vỡ bản giao kèo một lần nữa. Nhưng một tiếng "choảng" chói tai cùng một tiếng kêu khẽ của Nhi khiến anh bật dậy như một chiếc lò xo.

Quên cả lời hứa "đứng nhìn", Vũ lao ra ngoài.

Tại bếp, Nhi đang đứng thẫn thờ nhìn đống mảnh sành của chiếc bát tô vỡ tan tành dưới chân. Một vệt máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ ngón tay trỏ của cô. Cô đứng đó, không khóc, không xử lý vết thương, chỉ nhìn chăm chằm vào đống đổ nát như thể đó là biểu tượng cho cuộc đời mình.

Vũ không nói lời nào, anh đi thẳng tới tủ thuốc treo ở góc tường – thứ mà anh đã tự ý lắp vào sáng nay khi cô đi vắng. Anh lấy bông, băng gạc và nước muối sinh lý, rồi đi tới cạnh cô.

"Đưa tay đây," anh ra lệnh, giọng không gắt gỏng nhưng chứa đựng sự uy nghiêm không thể chối từ.

Nhi định rụt tay lại: "Tôi tự làm được..."

"Đưa tay đây, Lê Diệp Nhi. Trước khi tôi mất kiên nhẫn và bế em vào phòng y tế."

Sự quyết liệt của Vũ khiến Nhi khựng lại. Cô chậm chán đưa ngón tay đang chảy máu về phía anh. Vũ cúi đầu, cẩn thận sát trùng vết thương. Anh làm việc đó một cách tỉ mỉ, tập trung như đang phục chế một bức tranh quý. Cảm giác da thịt Nhi chạm vào đầu ngón tay anh một lần nữa khiến lòng anh thắt lại, nhưng lần này anh đã kiểm soát được bản thân.

"Tại sao em lại giữ cuốn sách đó?" Vũ bất ngờ hỏi, mắt vẫn không rời vết thương.

Nhi hơi giật mình, cô định quay mặt đi nhưng bị anh giữ chặt tay. "Tôi đã nói rồi, nó để kê chân kệ..."

"Em nói dối tệ lắm," Vũ cắt ngang, anh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt cô ở khoảng cách gần. "Chân kệ đó không hề lệch. Em giữ nó vì em không nỡ vứt đi, đúng không?"

"Anh thì biết gì chứ?" Nhi hét lên, nước mắt mà cô đã cố kìm nén suốt từ chiều cuối cùng cũng rơi xuống, nhỏ vào mu bàn tay Vũ. "Anh thì biết gì về cảm giác của người bị bỏ lại? Anh ra đi, anh xây dựng sự nghiệp, anh phục chế những thứ cũ kỹ... còn tôi? Tôi phải phục chế chính mình từng ngày trong căn phòng này! Anh giữ tấm ảnh chúng ta ở biển dưới gầm giường để làm gì? Để tự nhắc nhở rằng anh đã từng là một kẻ tồi tệ thế nào à?"

Vũ bàng hoàng. Cô đã thấy tấm ảnh đó? Có lẽ là lúc anh đi tắm, cô đã vô tình nhìn vào phòng anh.

"Nhi, chuyện năm đó..."

"Đừng nói nữa," Nhi rút tay ra, dù vết thương mới chỉ được băng bó một nửa. Cô lùi lại, đôi mắt nhòe đi vì lệ nhưng ánh lên sự kiên cường đến đau lòng. "Chúng ta không phải là người yêu. Chúng ta là bạn cùng phòng. Và quy tắc số ba: 'Nếu thấy tôi khóc, hãy coi như anh đang nhìn thấy một người lạ trên phố'. Anh đã vi phạm rồi, Trịnh Đình Vũ."

Cô quay lưng đi, để mặc đống mảnh vỡ dưới sàn nhà và một người đàn ông cũng đang vỡ vụn trong tâm tưởng.

Đêm đó, phòng số 402 thực sự không ngủ. Tiếng gió rít qua khe cửa ban công nghe như tiếng thở dài của quá khứ. Vũ nhận ra rằng, sống chung không phải là cách để quên đi, mà là cách để những vết thương cũ được dịp mưng mủ dưới ánh đèn neon hiện đại.