Kinh thành Đại Khánh chìm trong một buổi sáng se lạnh, sương giăng mờ trên những mái ngói lưu ly của hoàng cung.
Thẩm Yên Nhiên, thân mặc quan phục màu xanh ngọc, dáng người cao gầy, bước vào Tàng thư các với vẻ mặt nghiêm nghị như thể nàng đang bước vào chiến trường. Nàng là Tàng thư Sứ, ngày đêm tìm kiếm chứng cứ minh oan cho gia tộc. Trong mắt nàng, thời gian là vàng ngọc, không được lãng phí.
Nàng đang xem xét một cuộn thư tịch cũ, ngón tay lướt qua những trang giấy úa màu, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối bao trùm lấy không gian.
Đột nhiên, một tiếng ngáy khe khẽ vang lên, phá tan sự nghiêm túc của nàng.
Thẩm Yên Nhiên cau mày, quay lại. Tiêu Cảnh Du, Du nhàn Vương nổi tiếng của triều đình, đang ung dung ngủ gật trên một đống sách quý hiếm, tựa hồ như một bức tranh lười biếng đến tuyệt đối. Chiếc quạt gập che nửa mặt hắn, vẻ mặt thảnh thơi đến vô trách nhiệm. Hắn giữ chức Bí thư Lệnh danh nghĩa, nhưng chẳng bao giờ làm việc.
Thẩm Yên Nhiên lạnh giọng, âm thanh sắc lạnh như sương giá: "Vương Gia, đây là nơi làm việc của Tàng thư các, không phải nhà nghỉ của ngài."
Tiêu Cảnh Du hé mắt, đôi mắt đào hoa vốn lười biếng giờ ánh lên tia tinh ranh khi thấy nàng. Hắn lập tức cười rạng rỡ, giọng nói ngọt ngào như được bọc đường: "Ôi chao, thì ra là Thẩm đại nhân đây. Tiểu thư thanh cao, xin bớt giận. Bổn vương chỉ là đang tận hưởng hương vị của cổ nhân mà thôi."
Nàng liếc hắn một cái khinh thường. "Hương vị của cổ nhân không phải là mùi son phấn pha lẫn mùi rượu trên người ngài."
Tiêu Cảnh Du không hề giận, hắn chống tay đứng dậy, dáng người cao lớn nghiêng hẳn về phía nàng, tay khẽ day day cằm: "Thẩm đại nhân có vẻ tâm trạng bất ổn. Hay là để bổn vương giải sầu cho người? Bổn vương có nghệ thuật làm người khác thả lỏng."
Thẩm Yên Nhiên lùi lại nửa bước, ánh mắt sắc lạnh như kiếm chưa từng được rút ra khỏi vỏ: "Thứ ta cần là sự yên tĩnh để làm việc, không phải sự phiền nhiễu từ Du nhàn Vương."
"Ai nha, nghiêm túc quá không tốt cho sắc đẹp đâu," hắn cười. "Bổn vương sẽ rút lui để không làm hỏng sự tĩnh tâm của đại nhân. Nhưng người nên nhớ, thả lỏng là phương pháp tốt nhất để thấy rõ mọi thứ."
Hắn nháy mắt một cái tinh quái, rồi bước đi ung dung như chưa hề có chuyện gì xảy ra, để lại một hương thơm thanh nhã thoang thoảng cùng với sự bực bội tột độ của nàng.