Chỉ hai ngày sau, ý trời đã buộc họ phải tiếp xúc. Hoàng đế ban chiếu, bắt buộc Bí thư Lệnh (Tiêu Cảnh Du) và Tàng thư Sứ (Thẩm Yên Nhiên) phải hợp tác hoàn thành một bản sử ký về một trận chiến biên cương cũ, được xem là nhiệm vụ tốn thời gian và khó nhằn nhất triều.
Trong thư phòng Nội các, Thẩm Yên Nhiên trải bản đồ, nghiêm túc phân tích địa hình và sắp xếp thư tịch. Tiêu Cảnh Du ngồi đối diện, rót trà, vừa nhìn nàng vừa cười khúc khích.
"Thẩm đại nhân, người có biết rằng, khi người cau mày tính toán, trông người giống hệt một vị tướng đang chuẩn bị xuất chinh không?" Tiêu Cảnh Du nói, giọng hắn trêu chọc. "Bổn vương thấy hơi lo lắng cho kẻ địch của người."
"Vương Gia, nếu ngài không thể tập trung, xin ngài đừng làm phiền nhiễu sự tĩnh tâm của ta," Thẩm Yên Nhiên đáp, không ngẩng đầu. Nàng cố gắng bỏ qua sự hiện diện của hắn.
Tiêu Cảnh Du gác chân, lắc đầu: "Sao lại nói là phiền nhiễu? Bổn vương là đang tối ưu hóa hiệu suất làm việc của người. Sự căng thẳng quá độ sẽ làm giảm độ chính xác của trí tuệ."
Hắn lấy một bàn cờ vây đã cũ ra, đặt xuống giữa họ: "Chúng ta hợp tác bằng cách này đi. Cứ mỗi lần người thắng một quân cờ, ta sẽ chép tay một trang sử. Nếu người thua, người phải cười với ta một lần. Sao? Công bằng đấy chứ?"
Thẩm Yên Nhiên nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng lớp phòng vệ cà lơ phất phơ của hắn. "Vương Gia, ngài quá nhàn rỗi rồi. Ta không có thời gian cho trò tiêu khiển này."
"Đúng vậy," Tiêu Cảnh Du cười. "Nhưng người sẽ thấy, người nhàn rỗi đôi khi lại có cái nhìn tinh tường hơn người bận rộn. Dù sao, ta cũng là đối tác của người. Chẳng lẽ người sợ thua?"
Nàng, với lòng ngạo nghễ của một quan chức thanh liêm và tài giỏi, cuối cùng cũng chấp nhận thử thách kỳ quặc này. Nàng muốn chứng minh rằng sự nghiêm túc luôn thắng sự vô vị. Nhưng, không ngờ, kỳ nghệ của Du nhàn Vương lại cao thâm đến mức khó đoán.