MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhong Vân Dưới Cẩm YChương 3: Công Tử Say Xỉn

Phong Vân Dưới Cẩm Y

Chương 3: Công Tử Say Xỉn

363 từ · ~2 phút đọc

Sau ba ngày hợp tác kỳ lạ đó, bản sử ký có tiến triển, nhưng mối quan hệ của họ vẫn giữ nguyên sự đối đầu. Thẩm Yên Nhiên vẫn xem Tiêu Cảnh Du là chướng ngại vật cần phải loại bỏ khỏi tầm mắt.

Một đêm, Kinh thành đột ngột đổ mưa lớn. Thẩm Yên Nhiên đang trên đường trở về phủ sau khi bí mật điều tra một vài thư tịch, nàng thấy Tiêu Cảnh Du đang say xỉn gục bên mái hiên một tửu quán ven đường, trang phục vương giả xộc xệch và thảm hại hơn bao giờ hết.

"Tửu lượng của Vương Gia cũng chỉ đến thế thôi sao?" Nàng lạnh lùng hỏi, giọng nói giấu đi một chút bất ngờ.

Tiêu Cảnh Du ngẩng đầu, đôi mắt hắn hơi mờ ảo vì rượu, nhưng khi nhìn thấy nàng, hắn vẫn nở một nụ cười rạng rỡ quen thuộc.

"A... là Thẩm đại nhân. Người thật nghiêm khắc ngay cả khi trời mưa lạnh thế này. Bổn vương không phải say, chỉ là đang trải nghiệm sự tự do của vô vị thôi. Say thì có gì mà sợ, thế gian này đều say cả rồi."

Hắn lảo đảo đứng dậy, đưa tay chạm vào má nàng. "Thẩm đại nhân, người luôn mang một hương thơm của băng tuyết. Thật tốt, hương vị ấy giúp ta tỉnh rượu, ít nhất là một chút."

Thẩm Yên Nhiên gạt tay hắn ra, giọng nói vẫn giữ sự chững chạc mặc cho cơn giận: "Vương Gia, xin ngài giữ tôn nghiêm của mình. Ngài là hoàng thân quốc thích, đừng làm mất mặt Hoàng thất."

"Tôn nghiêm?" Tiêu Cảnh Du cười lớn, trống rỗng. "Tôn nghiêm không đổi được sự vui vẻ đâu, Thẩm đại nhân. Người quá cẩn trọng rồi. Sống là phải biết cười."

Nàng cuối cùng vẫn không thể bỏ mặc một Vương gia đang nằm phơi mình dưới mưa. Nàng gọi xe ngựa đưa hắn về phủ. Lưng hắn tựa vào vai nàng, hơi thở nóng ấm và mùi rượu quyện vào nhau, lần đầu tiên nàng cảm nhận được sự mong manh và cô đơn đằng sau vẻ ngoài cà lơ phất phơ kia.