Trong triều, Thừa tướng và các phe phái bắt đầu chú ý đến sự ăn ý bất thường giữa Du nhàn Vương và Tàng thư Sứ.
Để xoa dịu sự nghi ngờ, Tiêu Cảnh Du quyết định dựng một màn kịch hoàn hảo.
Trong buổi yến tiệc của Thái hậu, Tiêu Cảnh Du cố tình thể hiện vẻ yếu đuối và kiêu ngạo tột độ. Hắn liên tục phàn nàn về chất lượng rượu, về sự ồn ào, và cố ý trêu chọc Thẩm Yên Nhiên bằng những lời nói vô duyên nhất.
"Thẩm đại nhân, người lúc nào cũng mặt lạnh như thế. Thật đáng tiếc cho khuôn mặt thanh tú này," hắn lớn tiếng, cố ý để mọi người nghe thấy. "Hay là về phủ ta, ta dạy người cười?"
Thẩm Yên Nhiên hiểu ý hắn, nàng lạnh lùng đáp: "Vương Gia, ta không có thời gian cho những trò tiêu khiển rẻ tiền của ngài. Xin ngài tránh xa ta."
Màn đối thoại này khiến tất cả mọi người cười nhạo mối quan hệ của họ, xem đó chỉ là sự trêu ghẹo vô vị của Vương Gia đối với một quan lại cứng nhắc.
Đêm đó, Tiêu Cảnh Du gửi thư cho nàng, chỉ vỏn vẹn một câu: "Hôm nay, ta đã bảo vệ người bằng chính danh tiếng cà lơ của ta. Đừng quên nợ ta một cái cười."