Nhiệm vụ điều tra và tìm kiếm bằng chứng ngày càng trở nên nguy hiểm. Họ phải làm việc muộn trong Tàng thư các dưới ánh trăng mờ ảo.
Họ đang cùng nhau dịch một cuộn mật thư cổ. Lần này, không hề có tiếng đàn hay lời trêu chọc nào. Tiêu Cảnh Du hoàn toàn tập trung, sự tinh anh trong đôi mắt hắn khiến nàng hấp dẫn.
"Chữ này... ám chỉ đến khu rừng phía Tây của Trấn Bắc," Thẩm Yên Nhiên lẩm bẩm.
"Không đúng," Tiêu Cảnh Du chắc chắn. "Trong bộ ký hiệu cổ này, nó ám chỉ đến một căn cứ quân sự đã bị xóa sổ của triều trước. Nếu mật thư nhắc đến nó, thì bằng chứng không ở biên giới, mà là ở trong kinh thành."
Họ nhìn nhau, sự đồng điệu trong suy nghĩ khiến họ xích lại gần hơn. Sự thông tuệ của hắn hoàn toàn xứng đáng với sự chững chạc của nàng.
Đột nhiên, Tiêu Cảnh Du khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Hắn quay sang, ánh mắt dịu dàng hơn.
"Thẩm đại nhân, người mệt mỏi rồi. Hãy nghỉ ngơi một chút. Chúng ta đã làm việc quá lâu."
Hắn đứng dậy, chủ động pha cho nàng một tách trà nóng. Hắn không nói lời lãng mạn, chỉ tôn trọng và chăm sóc nàng trong im lặng. Thẩm Yên Nhiên thấy tâm hồn nàng được an ủi một cách kỳ lạ.