Dưới sự ảnh hưởng của Tiêu Cảnh Du, Thẩm Yên Nhiên bắt đầu có những thay đổi nhỏ nhưng đáng kể. Nàng không còn luôn căng thẳng như dây đàn. Nàng học cách dừng lại để hít thở, để uống một tách trà nóng, để nhìn ra cửa sổ.
Trong triều, nàng không còn trực diện đối đầu với những kẻ thù. Thay vào đó, nàng trở nên ít nói hơn, nhưng sắc bén hơn trong lời nói. Sự thanh cao của nàng, kết hợp với vẻ ngoài thảnh thơi mới, khiến kẻ thù cảm thấy hoang mang.
Một hôm, một vị quan lớn cố ý nói những lời mỉa mai về gia tộc nàng. Thẩm Yên Nhiên chỉ nhẹ nhàng đáp lại bằng một câu hỏi: "Quan đại nhân có vẻ quá bận tâm đến việc của Thẩm gia. Chẳng lẽ lương tâm ngài đang bị quấy rầy sao?"
Vị quan kia cứng họng, không đáp lại được.
Tiêu Cảnh Du đứng bên cạnh, cười nhẹ và tán thưởng bằng ánh mắt. Sau khi tan triều, hắn đi theo nàng, giọng điệu tự hào: "Thẩm đại nhân, người đã tiến bộ rồi. Sự nhàn nhã của người còn đáng sợ hơn sự giận dữ."
Yên Nhiên mỉm cười nhẹ với hắn. Nàng nhận ra, sự nhàn rỗi của hắn không phải là vô trách nhiệm, mà là một sự kiên nhẫn tuyệt vời.