Thẩm Yên Nhiên bắt đầu làm việc theo phương pháp của Tiêu Cảnh Du: giả vờ nhàn nhã và thả lỏng hơn, để kẻ địch mất cảnh giác.
Một buổi sáng, Tiêu Cảnh Du đến Tàng thư các và thấy nàng đang ngồi uống trà thay vì cặm cụi đọc sách.
"A, hôm nay Thẩm đại nhân cuối cùng cũng biết tận hưởng rồi sao? Học tập rất nhanh đấy," Hắn cười.
"Ta đang thực hiện kế hoạch của ngài, Vương Gia," nàng đáp, nhưng giọng nói đã nhẹ nhàng hơn, không còn sự công kích như trước.
Tiêu Cảnh Du lại bắt đầu màn trêu chọc quen thuộc, hắn kể một câu chuyện cười vô duyên về một vị quan lớn trong triều đang cố gắng nịnh bợ.
Lần này, không hiểu vì sao, Thẩm Yên Nhiên không nhịn được mà bật cười. Nụ cười của nàng rất khẽ, chỉ là một tia sáng lướt qua gương mặt thanh tú, nhưng nó rực rỡ hơn vạn lần ánh trăng.
Tiêu Cảnh Du sững sờ, hắn quên cả trêu chọc. Hắn nhìn nàng say đắm, sự vô tư trên gương mặt hắn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự chân thành sâu sắc.
"Thẩm đại nhân," hắn thì thầm, giọng nói trầm ấm và chân thật. "Nụ cười của người... thật sự là đáng giá hơn cả giang sơn này."