Thẩm Yên Nhiên quyết định tin tưởng Tiêu Cảnh Du. Nàng tiết lộ một phần nhỏ về bản án oan của gia tộc mình, nhưng vẫn giữ phòng bị vì thân phận Vương gia của hắn.
Hắn lắng nghe chăm chú, không còn vẻ cà lơ nào. Khi nàng kể xong, Tiêu Cảnh Du chỉ nói một câu chắc chắn.
"Gia tộc Thẩm đã bị hàm oan," hắn khẳng định, không cần nàng phải trình bày thêm bằng chứng. "Ta đã quan sát triều đình lâu rồi. Mưu kế này không đơn giản. Bổn vương sẽ giúp người. Nhưng người phải tin tưởng ta tuyệt đối."
"Lý do gì khiến ngài giúp ta?" Nàng hỏi, ánh mắt sắc bén dò xét.
Tiêu Cảnh Du cười, lần đầu tiên hắn từ bỏ vẻ ngoài trêu chọc một cách hoàn toàn. Hắn nhìn thẳng vào nàng, ánh mắt sâu thẳm và mãnh liệt.
"Thẩm đại nhân, ta đã nói rồi. Người là tác phẩm nghệ thuật quý giá nhất trong thế cục phong vân này. Ta không cho phép nghệ thuật bị hủy hoại bởi chính trị bẩn thỉu. Ta sẽ giúp người, vì... ta muốn thấy người cười một cách thật lòng, và ta muốn người dựa vào ta."
Hắn đứng dậy, khoác chiếc áo choàng. "Hãy nhớ, hợp tác với ta. Sự nhàn rỗi của ta sẽ là vũ khí lợi hại nhất của người."