Thời gian ở gần nhau, Thẩm Yên Nhiên nhận ra Tiêu Cảnh Du có một nhiệt độ ấm áp, trái ngược với sự lạnh lùng của nàng. Hắn mang lại sự an toàn mà nàng đã đánh mất.
Một buổi trưa, hắn thấy nàng đang cặm cụi đọc sách trong thư phòng lạnh lẽo, nàng thậm chí không hề cảm thấy lạnh vì sự tập trung quá độ.
Tiêu Cảnh Du lẳng lặng mang đến một chiếc lò sưởi nhỏ đặt bên cạnh bàn nàng.
"Thẩm đại nhân, người là băng tuyết sao? Sao lại chịu được cái lạnh này? Mặc dù ta thích sự thanh cao của người, nhưng cơ thể người cần được bảo vệ," hắn nói, giọng điệu vẫn vui vẻ.
"Ta đã quen rồi," nàng đáp, nhưng cảm thấy một dòng ấm áp chạy qua tim.
"Quen rồi không có nghĩa là tốt," Tiêu Cảnh Du phản bác, hiếm khi nghiêm túc. "Người chịu đựng quá nhiều rồi. Hãy để ta chăm sóc người một chút, được không? Cứ xem như ta đang chăm sóc một tác phẩm nghệ thuật quý giá đi. Ta muốn người giữ được hơi ấm."
Thẩm Yên Nhiên không nói gì, nàng chấp nhận sự quan tâm này. Sự dịu dàng và ấm áp của hắn bắt đầu tan chảy lớp băng kiên cố bọc quanh trái tim nàng.