Mối quan hệ của họ bắt đầu có một nhịp điệu kỳ lạ: Thẩm Yên Nhiên làm việc nghiêm túc, Tiêu Cảnh Du trêu chọc và giúp đỡ bằng những mưu kế bất ngờ.
Một buổi chiều, Thẩm Yên Nhiên mất tập trung trong lúc xử lý công việc và vô tình làm rơi chiếc trâm bạc đơn giản mà nàng luôn cài trên tóc. Chiếc trâm là vật kỷ niệm cuối cùng của mẫu thân.
Nàng vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng Tiêu Cảnh Du nhanh hơn. Hắn cầm chiếc trâm, ánh mắt hiếm hoi trở nên nghiêm túc và thăm thẳm.
"Vật này rất quan trọng với người, đúng không?" Hắn hỏi, giọng điệu không hề trêu chọc.
"Là vật của mẫu thân ta," Thẩm Yên Nhiên đáp, giọng nói hơi run rẩy, sự lạnh lùng của nàng bị đánh bại bởi nỗi nhớ.
Tiêu Cảnh Du không trêu chọc nữa. Hắn tỉ mỉ lau sạch bụi trên chiếc trâm, sau đó nhẹ nhàng cài lại lên búi tóc của nàng.
Cái chạm của hắn rất dịu dàng và ôn hòa, khiến Thẩm Yên Nhiên cảm thấy lúng túng một cách lạ thường. Nàng chưa bao giờ được ai chăm sóc như vậy.
"Người không nên để vật quan trọng như vậy rơi rớt," hắn nói, giọng hắn trầm thấp khác hẳn vẻ cà lơ thường ngày. "Thẩm đại nhân, sự kiên cường của người là đáng quý, nhưng sự mềm yếu này... người chỉ nên để một người thấy thôi."
Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt kinh ngạc. Nàng thấy một bóng hình chân thật và sâu sắc đằng sau nụ cười vô tư của Vương Gia.