Gia tộc Thẩm bị oan, và Thẩm Yên Nhiên biết mình đang bị theo dõi bởi những kẻ quyền thế trong triều, những người không muốn bí mật bị phơi bày.
Một đêm, khi nàng đang bí mật chuyển một cuộn sổ sách cũ có thể chứa bằng chứng ra khỏi Tàng thư các sau giờ giới nghiêm, nàng bị một toán hắc y nhân phục kích. Nàng chiến đấu dũng cảm, kỹ năng của nàng là tinh thông, nhưng số lượng kẻ địch quá đông.
Trong lúc nguy cấp, một bóng người nhanh như cắt, nhẹ nhàng và thoăn thoắt lao tới. Đó là Tiêu Cảnh Du.
Hắn không còn vẻ lười biếng nữa. Động tác của hắn dứt khoát, tàn nhẫn, kiếm pháp vô cùng tinh xảo, hoàn toàn là phong thái của một cao thủ chiến trường.
"Thẩm đại nhân, sao không gọi ta? Bổn vương đã nói rồi, sự bận rộn của người cần có sự nhàn rỗi của ta hỗ trợ," hắn vừa nói vừa dễ dàng đỡ đòn cho nàng, nhưng giọng nói vẫn chứa đựng một chút trêu chọc.
Sau khi đẩy lùi kẻ địch và buộc chúng rút lui, Tiêu Cảnh Du trở lại vẻ cà lơ ngay lập tức, nhưng bàn tay hắn vẫn chắc chắn đỡ lấy nàng, không để nàng ngã xuống.
"Vương Gia... võ công của ngài..." Thẩm Yên Nhiên khó khăn lên tiếng, bất ngờ và cảm kích đan xen.
"Ta nói rồi, người nhàn rỗi có nhiều thời gian để học tập mà. Người cứ nghiêm túc quá làm gì," hắn cười, nhưng đôi mắt hắn sắc lạnh và không hề vui vẻ. "Văn thư này là gì mà khiến Thẩm đại nhân phải liều mạng như vậy? Dù là gì, ta sẽ bảo vệ người. Kể từ giờ, đi đâu cũng phải báo cáo cho ta."