2,408 từ
Thung lũng Phù Dung không nằm trên bất cứ bản đồ du lịch nào của tỉnh Lâm Đồng. Nó là một vết cắt sâu hoắm, lọt thỏm giữa những cánh rừng già quanh năm bị bao phủ bởi một thứ sương mù dày đặc và lạnh lẽo đến gai người. Con đường dẫn vào thung lũng chỉ là một dải đất hẹp, gồ ghề sỏi đá, uốn lượn như xương sống của một con mãnh thú đang nằm phục.
Chiếc SUV màu đen bóng loáng của ông Thành chầm chậm lăn bánh, tiếng lốp xe nghiến lên đá sỏi nghe lạo xạo như tiếng răng người đang nghiến chặt. Ngồi ở ghế lái, Luân đưa mắt quan sát qua gương chiếu hậu. Phía sau, ông Thành đang nhắm nghiền mắt, gương mặt vuông chữ điền hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi và lo âu, dù miệng ông vẫn cố giữ một vẻ điềm tĩnh giả tạo. Bên cạnh ông, bà Nhàn – người vợ quý phái với làn da trắng bệch đến thiếu sức sống – đang ôm khư khư chiếc túi xách, đôi mắt lờ đờ vì tác dụng của thuốc an thần.
“Sắp đến chưa?” Ông Thành đột ngột lên tiếng, giọng khàn đặc.
“Chỉ còn khoảng hai cây số nữa, thưa ông. Qua khỏi hẻm núi này là tới biệt thự,” Luân đáp, giọng trầm ổn nhưng bàn tay siết chặt vô lăng hơn một chút.
Luân không phải là tài xế đơn thuần. Anh là một cựu cảnh sát hình sự, một kẻ đã từng đứng giữa ranh giới của ánh sáng và bóng tối trước khi một vụ án oan uổng tước đi quân hàm của anh. Giờ đây, anh làm việc cho ông Thành với tư cách một vệ sĩ kiêm thám tử tư. Nhiệm vụ của anh rất rõ ràng: đưa gia đình này đến nơi trú ẩn an toàn và canh chừng “tệp hồ sơ” mà ông Thành đang nắm giữ – thứ mà nhiều kẻ ngoài kia sẵn sàng giết người để chiếm đoạt.
Khi chiếc xe vượt qua khúc quanh cuối cùng, Biệt thự Phù Dung hiện ra.
Đó là một công trình kiến trúc kiểu Pháp cổ kính, tường gạch đã rêu phong, đứng lừng lững giữa một khuôn viên rộng lớn được bao bọc bởi hàng rào sắt han gỉ. Điều kỳ lạ nhất không phải là sự cô tịch của ngôi nhà, mà là sắc đỏ rực rỡ đến nhức mắt bao quanh nó. Hàng ngàn bông hoa phù dung đang nở rộ. Nhưng không phải loại phù dung chuyển màu từ trắng sang hồng thường thấy; chúng có một sắc đỏ sẫm, đặc quánh như máu tươi vừa mới đông lại.
“Hoa nở... đẹp quá,” bà Nhàn thều thào, ánh mắt đột nhiên sáng rực một cách kỳ dị khi nhìn ra cửa sổ.
Luân nheo mắt. Theo kinh nghiệm của anh, phù dung thường nở vào ban ngày và tàn vào buổi tối, nhưng lúc này trời đã sập tối, sương mù bắt đầu giăng lối, vậy mà những cánh hoa kia vẫn vươn mình ra như muốn hút lấy chút ánh sáng tàn tạ cuối ngày. Mùi hương của chúng không thanh tao, nó mang theo một vị nồng, hơi hăng hắc, lẫn trong gió là mùi của đất ẩm và một thứ gì đó tựa như mùi thịt rữa.
Chiếc xe dừng lại trước cổng chính. Một bóng người gầy gò, liêu xiêu cầm đèn bão bước ra từ bóng tối của hiên nhà. Đó là dì Năm, người quản gia đã trông coi nơi này gần nửa thế kỷ. Dưới ánh đèn dầu leo lét, gương mặt dì Năm chằng chịt những nếp nhăn như lớp vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào những người mới đến.
“Ông bà đã về,” dì Năm nói, giọng khàn khàn như tiếng lá khô cọ vào nhau. “Hoa năm nay nở sớm, báo hiệu một mùa không yên tĩnh.”
Ông Thành hừ lạnh một tiếng, không mảy may quan tâm đến lời nói gở của bà già. Ông bước xuống xe, chỉnh lại cổ áo, cố tìm lại dáng vẻ của một đại gia bất động sản quyền lực. “Mạnh đâu rồi?” Ông hỏi về đứa con trai cả, kẻ đã được gửi đến đây trước một tuần để “cai nghiện” dưới sự giám sát của hai gã bảo vệ khác.
“Cậu cả đang ở trong phòng. Cậu ấy... không được khỏe lắm,” dì Năm vừa nói vừa dẫn đường vào trong.
Bên trong biệt thự, không khí còn lạnh hơn cả bên ngoài. Những hành lang dài hun hút, trần nhà cao với những chùm đèn pha lê bám đầy bụi bẩn. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên sàn gỗ sồi, tạo ra những âm thanh khô khốc. Luân đi sau cùng, bản năng nghề nghiệp khiến anh không ngừng quan sát. Anh nhận ra những bức tranh chân dung treo dọc hành lang đều có một điểm chung: đôi mắt của các nhân vật trong tranh dường như đều bị rạch nát bởi một vật sắc nhọn, để lại những vết sẹo xám xịt trên mặt vải.
Họ dừng lại trước căn phòng ở cuối hành lang tầng hai. Tiếng la hét thảm thiết đột ngột vang lên từ bên trong, kèm theo tiếng đổ vỡ loảng xoảng.
“Mở cửa ra!” Ông Thành quát lớn.
Khi cánh cửa bật mở, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Mạnh đang bò toài dưới sàn nhà, mười đầu ngón tay đầy máu vì cào cấu vào những khe hở của sàn gỗ. Hai gã bảo vệ to khỏe đang cố gắng khống chế gã nhưng Mạnh khỏe một cách lạ thường, gã gào rú, mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng.
“Nó ở dưới đó! Nó đang kéo chân tôi! Các người không thấy sao? Máu... máu đang chảy ra từ sàn nhà!” Mạnh gào lên, miệng sùi bọt mép.
Luân bước tới, nhanh nhẹn nhấn mạnh vào một huyệt đạo sau gáy Mạnh, khiến gã đổ gục xuống ngay lập tức. Căn phòng rơi vào sự im lặng đáng sợ. Luân nhìn xuống sàn nhà chỗ Mạnh vừa cào cấu. Chẳng có máu nào cả, chỉ có những thớ gỗ cũ kỹ. Tuy nhiên, khi anh đưa tay sờ vào kẽ hở, anh cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt xương sống tỏa lên, và một mùi hôi thối nồng nặc – mùi của sự phân hủy lâu ngày.
“Chỉ là ảo giác do thiếu thuốc thôi,” ông Thành nói, giọng run rẩy nhưng vẫn cố trấn an bà Nhàn đang đứng chết trân ở cửa. “Ngày mai mọi chuyện sẽ ổn.”
Nhưng Luân biết, chẳng có gì ổn cả. Anh đi ra ban công, nhìn xuống khu vườn phù dung dưới màn đêm. Những bông hoa đỏ rực giờ đây trông như những con mắt quỷ đang dõi theo từng cử động của anh. Trong bóng tối lờ mờ của gốc cây cổ thụ giữa vườn, Luân thoáng thấy bóng dáng một người đàn bà mặc áo dài trắng. Bà ta đứng im lìm, khuôn mặt khuất sau mái tóc dài đen nhánh, đôi bàn tay gầy guộc đang vuốt ve những cánh hoa đỏ thắm.
Luân dụi mắt, bóng hình đó biến mất trong tích tắc, chỉ còn lại những tán lá vật vờ trong gió. Anh cúi xuống, nhặt một cánh hoa phù dung vừa bay vào ban công. Khi bóp nhẹ, một chất lỏng màu đỏ thẫm, đặc và dính như máu thật sự ứa ra, thấm đẫm vào lòng bàn tay anh.
Đêm đó, cả biệt thự chìm trong một sự tĩnh lặng chết chóc. Luân không ngủ, anh ngồi trong căn phòng nhỏ ở tầng trệt, khẩu súng lục đặt ngay ngắn trên bàn. Anh lấy ra một tập hồ sơ cũ về lịch sử của Biệt thự Phù Dung. Trước khi gia đình ông Thành mua lại, nơi này từng là một dưỡng đường thời chiến, rồi sau đó thuộc về một địa chủ địa phương – người đã biến mất cùng toàn bộ gia đình trong một đêm mưa bão vào những năm 40 của thế kỷ trước.
Tiếng "cộp... cộp... cộp..." vang lên từ phía trên trần nhà.
Nó giống như tiếng ai đó đang đóng đinh vào gỗ, đều đặn và chậm rãi. Luân đứng dậy, bước ra hành lang. Ánh trăng yếu ớt hắt qua những ô cửa sổ hình vòm, tạo ra những hình thù vặn vẹo trên tường. Tiếng động phát ra từ phía cầu thang dẫn lên căn gác mái – nơi dì Năm đã cảnh báo là "không được vào".
Luân bước nhẹ lên từng bậc thang. Mỗi bước chân của anh đều khiến gỗ kêu răng rắc. Khi lên đến đỉnh, anh thấy cánh cửa gác mái đang hé mở một khe nhỏ. Một làn khói nhang mờ ảo tỏa ra từ bên trong, lẫn với mùi hương của hoa phù dung nồng nặc hơn bao giờ hết.
Anh nhìn qua khe cửa. Trong căn phòng tối om, chỉ có duy nhất một cây nến trắng đang cháy leo lét trước một bài vị không tên. Dì Năm đang quỳ đó, tấm lưng còng gập xuống sàn. Bà ta không cầu nguyện, mà đang dùng một con dao nhỏ rạch vào lòng bàn tay mình, để những giọt máu nhỏ xuống một bát gốm đầy những cánh hoa phù dung nghiền nát.
"Ăn đi... ăn đi để giữ lấy cái hồn..." bà ta thì thầm, giọng điệu như đang ru ngủ.
Luân cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh định đẩy cửa bước vào thì một bàn tay lạnh ngắt chạm vào vai anh từ phía sau.
"Cậu Luân, cậu không nên ở đây vào giờ này."
Luân xoay người lại, họng súng đã trong tư thế sẵn sàng. Nhưng đó là bà Nhàn. Bà đứng đó trong bộ váy ngủ trắng toát, gương mặt trắng bệch dưới ánh trăng, đôi mắt mở to vô hồn. Bà không nhìn anh, mà nhìn chằm chằm vào cánh cửa gác mái.
"Cậu có nghe thấy tiếng họ khóc không?" Bà Nhàn hỏi, giọng nhẹ bẫng như gió thoảng. "Họ nói rằng dưới gốc hoa rất lạnh... họ cần máu để ấm lại."
Bà Nhàn đột ngột bật cười, một tràng cười lanh lảnh rồi quay lưng đi thẳng về phòng, để lại Luân đứng chôn chân giữa hành lang tối tăm. Anh nhìn lại vào căn gác mái, dì Năm đã biến mất, chỉ còn cây nến trắng vẫn đang cháy, lửa nhảy múa một cách điên cuồng dù không có gió.
Sáng hôm sau, mặt trời không thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc bao phủ thung lũng. Cả gia đình tụ họp ở phòng ăn trong không khí căng thẳng. Ông Thành trông già đi vài tuổi chỉ sau một đêm, mắt hằn lên những tia máu. Mạnh đã tỉnh táo hơn nhưng ngồi im lìm, đôi mắt vô hồn nhìn vào bát cháo trắng.
"Mất rồi," ông Thành nói, giọng run rẩy.
"Cái gì mất?" Luân hỏi ngay lập tức.
"Tệp hồ sơ... Nó biến mất khỏi két sắt trong phòng tôi. Không có dấu vết cạy phá."
Luân cau mày. Căn phòng của ông Thành nằm ở tầng hai, chỉ có một lối ra vào duy nhất và anh đã thức cả đêm để canh chừng hành lang. Không ai có thể ra vào mà anh không biết. Trừ khi... kẻ đó không sử dụng cửa chính.
Đúng lúc đó, tiếng hét của một gã bảo vệ vang lên từ phía vườn sau.
Cả nhóm chạy ra. Giữa vườn phù dung đỏ rực, một cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt họ. Gã bảo vệ còn lại – một kẻ cao to, xăm trổ đầy mình – đang treo lơ lửng trên cành cây cổ thụ bằng một sợi dây thừng bện từ những dây leo phù dung. Điều đáng sợ nhất là toàn bộ lớp da trên khuôn mặt gã đã bị lột sạch, chỉ còn lại những thớ thịt đỏ hỏn, nhớp nháp.
Dưới chân gã, những đóa phù dung dường như to hơn, đỏ hơn, như thể chúng vừa được tưới một loại phân bón đặc biệt.
Luân tiến lại gần cái xác, anh nhận ra trên ngực gã bảo vệ có một bông hoa phù dung được ghim sâu vào da thịt bằng một chiếc đinh rỉ sét. Một biểu tượng của sự hiến tế.
“Đây không phải là một vụ giết người bình thường,” Luân lẩm bẩm, mắt anh lướt qua những khuôn mặt đang tái mét vì sợ hãi xung quanh.
Ông Thành quỵ xuống đất, bà Nhàn thì cười khanh khách như thể đây là một trò đùa vui nhộn. Dì Năm đứng phía xa, bóng dáng bà chìm lấp trong đám hoa đỏ, đôi mắt đục ngầu nhìn họ với một vẻ đắc thắng thầm lặng.
Trò chơi sinh tử tại Biệt thự Phù Dung thực sự đã bắt đầu. Mỗi một bí mật bị che giấu, mỗi một tội lỗi trong quá khứ sẽ phải trả giá bằng một mạng người, và máu của họ sẽ là thứ nuôi dưỡng cho những đóa phù dung kia vĩnh viễn không tàn. Luân biết, mình không chỉ đang đối đầu với một kẻ sát nhân bằng xương bằng thịt, mà còn đang chạm trán với những linh hồn oán hận đã bị giam cầm trong thung lũng này từ hàng thập kỷ trước.
Anh rút khẩu súng ra, nạp đạn. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, báo hiệu một cuộc chiến không cân sức. Trong sương mù, tiếng khóc than của gió dường như đang gọi tên từng người một.
Cái chết đầu tiên chỉ là sự khởi đầu. Sự thật về gia đình ông Thành, về quá khứ của Luân, và về lời nguyền của dòng họ chủ nhân cũ ngôi biệt thự này sẽ dần lộ diện qua từng lớp sương mù, qua từng cánh hoa đẫm máu.
Không có lối thoát nào cho những kẻ mang tội. Ở thung lũng Phù Dung, cái chết là sự cứu rỗi duy nhất, nhưng trước khi chết, họ phải đối mặt với con quỷ ẩn nấp sâu nhất trong chính tâm hồn mình.
Luân nhìn xuống bàn tay mình, vết máu từ cánh hoa tối qua vẫn còn mờ nhạt. Anh nhận ra, màu đỏ đó không bao giờ phai, nó đang ngấm dần vào da thịt anh, như một lời đánh dấu của định mệnh.